Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1018: Mục 1019

TRANG 510# 1

> Chương 1018: Nam Cực Tiên Ông giáng lâm

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không hắc hắc cười lạnh nói:

>

> “Hôn quân bọn chúng đều là yêu quái đó!”

>

> Quốc vương cường đánh dũng khí phản bác nói:

>

> “Đại sư nói quốc trượng cùng ái phi của trẫm đều là yêu quái, có chứng cứ hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không giơ Kim Cô Bổng trong tay lên quát:

>

> “Còn không mau hiện nguyên hình. Muốn để lão Tôn tự mình ra tay hay sao?”

>

> Lục Ngọc không cam lòng trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không một cái, trên người có ánh sáng chợt lóe lên rồi hắn lập tức hóa thành một con Mai Hoa Lộc (hươu sao) trắng như tuyết ngồi ở tại chỗ, trên người Vương hậu cũng có ánh sáng lóe lên, một con Hoàng Thử Lang (chồn màu vàng) xuất hiện.

>

> “A ”

>

> Thấy thế, quốc vương kêu sợ hãi một tiếng, phanh một tiếng té ngã trên đất.

>

> Trư Bát Giới dường như không có việc gì đi đến bên cạnh Sa Ngộ Tịnh, cầm một quả táo đưa lên miệng cắn một miếng rồi nói:

>

> “Sư đệ, đám hòa thượng vừa rồi là sao? Vì sao trông sắc mặt của bọn họ khó coi đến như vậy?”

>

> Sa Ngộ Tịnh giải thích:

>

> “Bọn họ vừa mới đàm luận phật hiệu cùng sư phó. Cảm thấy không phục nên biện luận một phen, thua!”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô lắc đầu nói:

>

> “Lòng dạ của đám người này cũng quá nhỏ rồi, thua cũng không chịu nổi!”

>

> Sa Ngộ Tịnh liếc mắt nhìn Trư Bát Giới thật lâu, nhỏ giọng nói:

>

> “Sư phó là dùng kinh văn do sư huynh dạy để biện thắng.”

>

> Trư Bát Giới sửng sốt.

>

> Sa Ngộ Tịnh thì thầm:

>

> “Có Phật nói rằng: Thiên hạ đều biết cái đẹp là đẹp, vì có cái xấu, đều biết cái thiện là thiện vì có cái ác.

>

> Có Phật nói: Là chỗ đẹp người vì thần kỳ, chỗ ác giả vì thối mục nát, thối mục nát phục hóa thành thần kỳ, thần kỳ phục hóa thành thối mục nát. Đồn rằng, Thông Thiên tiếp theo khí mà.

>

> Có Phật nói: Phật pháp quý sinh, vô lượng độ người.”

>

> Thình thịch một tiếng.

>

> Quả táo trong tay Trư Bát Giới rơi trên mặt đất, đôi mắt trừng lớn, sư phó, người thật sự là quá … ưu tú rồi!

>

> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:

>

> “Hôn quân, ngươi còn có gì lời muốn nói?”

>

> Quốc vương cuống quít từ trên mặt đất bò dậy, chạy tới chỗ Đường Tam Tạng, vừa chạy vừa hét lên:

>

> “Cứu mạng! Thánh tăng cứu mạng!”

>

> Thình thịch một tiếng, hắn ngã ngồi ở trước người Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng đứng lên, đỡ quốc vương ngồi dậy rồi nói:

>

> “Quốc chủ, ngài đây là có ý gì?”

>

> Quốc vương cầu xin nhìn Đường Tam Tạng, bi thống nói:

>

> “Thánh tăng, quả nhân thật sự không biết Quốc trượng cùng Vương hậu của ta đều là yêu quái! Bọn họ làm ác đều không hề có quan hệ gì với quả nhân đâu!”

>

> “Cầu thánh tăng nhìn giúp quả nhân xem, trên người quả nhân có phải trúng phải yêu thuật gì hay không? Quả nhân cảm giác trong khoảng thời gian này càng ngày càng lực bất tòng tâm.”

>

> “Này……”

>

> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không, chần chờ một lúc rồi nói:

>

> “Ngộ Không, con nhìn giúp quốc chủ một cái xem.”

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh gặm một quả lê, ha hả cười nói:

>

> “Sư phó không cần lo lắng, trên người quốc chủ cũng không có dấu vết trúng yêu thuật, chỉ là hắn hoang dâm quá độ mà thôi.”

>

> Ở bên cạnh, nghe được lời nói của Trư Bát Giới, trong lòng của Quốc chủ cũng thở phào nhẹ nhóm, nguyên lai là quả nhân cũng không có trúng yêu thuật, nhưng sau khi nghe hết câu, sắc mặt lại trở nên xấu hổ lên, chẳng lẽ quả nhân là thật sự không được?

>

> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:

>

> “Hôn quân, ngươi nói xem nên xử lý hai con yêu quái này như thế nào?”

>

> Quốc chủ lập tức duỗi tay chỉ vào Mai Hoa Lộc cùng Hoàng Thử Lang trên mặt đất, nghĩa chính nghiêm từ nói:

>

> “Yêu quái lớn mật, dám nhiễu loạn triều cương, tàn sát bá tánh, tội này đáng chém! Mong thánh tăng thi triển thần thông, diệt trừ yêu nghiệt, trả lại bình an cho nước Tỳ Khưu chúng ta!”

>

> Tôn Ngộ Không lại hỏi:

>

> “Những đứa trẻ kia nên xử lý như thế nào?”

>

> Quốc vương tươi cười nói:

>

> “Tự nhiên là đưa chúng về nhà, cho gia đình đoàn viên sung sướng ~”

>

> Tôn Ngộ Không nắm chặt Kim Cô Bổng gật đầu, nói:

>

> “Như lời ngươi nói, lão Tôn ta này sẽ giải quyết bọn họ.”

>

> Bên trong khe hở không gian, Bạch Tố Tố theo bản năng muốn chạy ra ngoài.

>

> Nhưng Trương Minh Hiên đã nhanh tay nắm lấy bả vai của Bạch Tố Tố.

>

> Bạch Tố Tố quay đầu, nhìn Trương Minh Hiên, cầu xin:

>

> “Thần Quân, cầu xin ngài cứu hắn đi! Trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm ~”

>

> Trương Minh Hiên thản nhiên nói:

>

> “Cô cứ nhìn hết đã.”

>

> Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không mới vừa giơ lên, một giọng nói hòa ái đã vang lên ở trên không trung:

>

> “Đại Thánh, Mong thủ hạ lưu tình.”

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn lại, kinh ngạc nói:

>

> “Nam Cực Tiên Ông ”

>

> Rồi hắn chớp mắt cười hì hì nói:

>

> “Nam Cực lão nhân, sao hôm nay lại có thời gian rảnh rỗi để chạy xuống hạ giới vậy?”

>

> Nam Cực Tiên Ông cúi đầu nhìn về phía Mai Hoa Lộc, cười nói:

>

> “Ta hạ giới là vì con nghiệt súc này. Ngày xưa, khi Đông Hoa Đế Quân đi ngang qua chỗ ta, ta lưu hắn đánh một ván cờ, nhưng mãi vẫn chưa xong, không ngờ con nghiệt súc này đã lợi dụng cơ hội trốn xuống hạ giới, làm hại nhân gian. Mong Đại Thánh cho ta mang hắn về, nghiêm hình quản giáo.”

>

> Nghe được lời nói của Nam Cực Tiên Ông, sắc mặt của Tôn Ngộ Không chậm rãi trầm xuống, hắn gằn giọng nói:

>

> “Nguyên lai là lão tới cứu con yêu quái này. Nhưng nếu không Lão Tôn ta cho phép thì sao?”

>

> Mặc dù thấy Tôn Ngộ Không cự tuyệt nhưng Nam Cực Tiên Ông vẫn không tỏ ra bực bội, ông ta cười nói:

>

> “Vì sao?”

>

> Tôn Ngộ Không cắm Kim Cô Bổng lên trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn Nam Cực Tiên Ông, quát to:

>

> “Lão Tôn ta chính là Hộ Pháp của nhân tộc, con yêu quái này dùng yêu quái nhiễu loạn Nhân gian, còn muốn lấy trái tim của hơn một ngàn đứa trẻ con của Nhân tộc để luyện dược, lão Tôn ta sao có thể thả hắn đi?”

>

> Nghe được lời nói của Tôn Ngộ Không, khuôn mặt Nam Cực Tiên Ông trầm xuống, ông cúi đầu nhìn Lộc Trượng Khách, quát to:

>

> “Nghiệt súc, lời Đại Thánh nói chính là sự thật hay sao?”

>

> Lộc Trượng Khách quỳ trên mặt đất, kêu oan:

>

> “Oan uổng quá! Lão gia minh giám, tiểu yêu hàng năm chịu lão gia dạy dỗ, hành sự tác phong không dám có chút sai lầm, càng không dám làm chuyện ăn tim, nuốt người kia.”

>

> “Mấy năm trước, lão gia ngài cùng Đông Hoa Đế Quân đánh cờ, tiểu nhân cảm giác nhàm chán mới trộm hạ giới, đi tới nước Tỳ Khưu.”

>

> “Nhưng từ khi đi vào nước Tỳ Khưu, tiểu yêu vẫn luôn phù hộ bọn họ mưa thuận gió hoà, vì bọn họ ngăn cản yêu ma xâm lấn, còn xuất sĩ làm quan thỉnh nguyện vì vạn dân, chiếu vỗ bá tánh. Tiểu yêu thật sự không có họa loạn Nhân tộc! Mong lão gia minh giám.”

>

> Nghe được lời giải thích của Lộc Trượng Khách, gương mặt đang ngưng trọng của Nam Cực Tiên Ông cũng hơi giãn ra, ông ta cười nói:

>

> “Ngươi có lòng rồi, như thế rất tốt!”

>

> Nhưng nghe được lời giải thích của Lộc Trượng Khách, Tôn Ngộ Không lại giận dữ quát to:

>

> “Con yêu quái kia đừng vội giảo biện, lấy trái tim của trẻ con để luyện dược chẳng phải là chủ ý của ngươi hay sao?”

>

> Lộc Trượng Khách kêu oan:

>

> “Oan uổng quá! Đại Thánh, chuyện này là do yêu phi này kiến nghị, quốc vương hạ lệnh, ta tuy rằng đã tìm đủ mọi cách để khuyên can, nhưng bởi vì thế đơn lực mỏng mà vô lực ngăn trở!”

>

> Nghe được lời nói của Lộc Trượng Khách, ở bên cạnh, Quốc vương ngây ra, lúc trước ngài không phải là nói như vậy mà!

>

> Hoàng Thử Lang đang quỳ rạp trên mặt đất cũng đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Lộc Trượng Khách với ánh mắt khó tin nhưng Lộc Trượng Khách lại không thèm liếc nhìn nàng một cái.

>

> Bên trong khe hở không gian, Trương Minh Hiên tấm tắc nói:

>

> “Tiểu Bạch, giờ cô đã thấy rõ ràng đi! Nếu không phải là Thanh Nhã tỷ bắt cô trở về thì hiện tại, kết cục của con Hoàng Thử Lang đáng thương này chính là kết cục của cô.”

>

> Bạch Tố Tố rơi lệ đầy mặt, thương tâm muốn chết, ngay cả khi bị Lý Thanh Nhã dùng huyền đóng băng phong ấn lại nàng cũng không có thương tâm như bây giờ.

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng nhếch miệng, giận dữ kêu lên:

>

> “Nói hươu nói vượn tìm đánh!”

>

> Kim Cô Bổng đột nhiên nâng lên rồi nhanh chóng đập xuống.

>

> Trên đám mây, Nam Cực Tiên Ông vung phất trần lên, phất trần hóa thành một dải lụa màu trắng từ trên trời bay xuống, chỉ trong nháy mắt đã quấn quanh Kim Cô Bổng.

>

> Kim Cô Bổng bị phất trần giữ chặt, lập tức ngừng ở trên không trung, không đánh xuống được nổi nữa.

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng nhếch miệng, mắt lộ ra hung quang, giận dữ nói:

>

> “Nam Cực lão nhân, lão có ý gì? Muốn che chở con nghiệt súc này sao?”

>

> Nam Cực Tiên Ông cười ha hả nói:

>

> “Đại Thánh chớ bực, ngài là Hộ Pháp của nhân tộc, con nghiệt súc này có nói dối hay không, ngài dùng pháp nhãn nhìn một cái tự nhiên có thể nhìn rõ ràng.”

>

> Nghe được lời nói của Nam Cực Tiên Ông, ánh mắt của Tôn Ngộ Không cũng hơi lập loè. Rồi sau đó, ở trên trán của hắn, một cái phù văn Viễn Cổ hiện lên, trong hai mắt có ánh sáng màu vàng lập loè, dưới tầm mắt trên người của quốc vương cùng con Hoàng Thử Lang kia có nợ máu, nghiệp lực nồng đậm, oán niệm ngập trời, ngược lại trên người Lộc Trượng Khách kia cũng không có cái gì không ổn cả.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!