TRANG 509# 2
> Chương 1017: Tôn Ngộ Không hàng yêu
>
>
>
>
>
>
> Quốc vương kia run rẩy chỉ ngón tay về phía Tôn Ngộ Không, kinh sợ quát:
>
> “Yêu…… Yêu quái! Quốc trượng mau thi triển thần thông hàng yêu đi ~”
>
> Tôn Ngộ Không liếc nhìn quốc vương kia một cái, đưa tay móc lỗ tai, móc Kim Cô Bổng ra, trong nháy mắt đã hóa thành một cây gậy ở trong lòng bàn tay hắn.
>
> Tôn Ngộ Không nắm Kim Cô Bổng hắc hắc cười lạnh, quát:
>
> “Một con yêu quái tầm thường mà cũng dám mê hoặc quốc chủ, bắt nhốt trẻ con, muốn móc tim chúng. Hôm nay lão Tôn ta muốn móc tim của ngươi ra, nhìn xem có phải là màu đen hay không.”
>
> Nói rồi, Tôn Ngộ Không nhảy dựng lên, Kim Cô Bổng đánh xuống đầu của lão giả râu bạc kia.
>
> Lão giả kia vội vàng giơ Bàn Long bảo trượng lên, phanh một tiếng nổ lớn vang lên, Kim Cô Bổng đánh lên trên Bàn Long bảo trượng thượng, hoa lửa bắn tung tóe.
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Lão giả giống như đạn pháo bay ngược đi ra ngoài, đâm xuyên qua cung điện.
>
> Vương hậu sợ hãi kêu một tiếng:
>
> “Lục lang ”
>
> Rồi nàng hóa thành một cơn gió màu vàng, xông ra ngoài, bay đến bên ngoài, dừng ở bên người lão giả kia, khẩn trương nâng hắn lên.
>
> Vương hậu quan tâm hỏi:
>
> “Lục lang, ngài không có việc gì đi?”
>
> Lão giả khẽ lắc đầu nói:
>
> “Không có việc gì! Chúng ta đi.”
>
> Nói xong, hắn bắt lấy cánh tay của vương hậu. Hai người xoay một vòng rồi lâp tức biến mất.
>
> Từ bên trong cung điện, Tôn Ngộ Không bay ra, giận dữ kêu lên:
>
> “Yêu quái, chạy đi đâu?”
>
> Quốc vương cũng thất tha thất thểu lao tới, chạy quanh khắp nơi, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Vương hậu vương hậu nàng ở nơi nào?”
>
> Tôn Ngộ Không bay trên không trung một vòng rồi đáp xuống, bắt lấy vạt áo trước của quốc vương, giận dữ nói:
>
> “Hắc hắc Cô nàng vương hậu cùng vị quốc trượng kia của ngươi đều là yêu quái, hiện tại, bọn chúng đã chạy trốn rồi.”
>
> Quốc vương nhìn bộ dáng hung thần ác sát của Tôn Ngộ Không, sợ tới mức hai đùi run rẩy.
>
> Tôn Ngộ Không buông lỏng tay, quốc vương phanh một tiếng ngã ngồi trên mặt đất rồi hắn vội vàng xoay người quỳ trên mặt đất khẩn cầu kêu lên:
>
> “Gia gia tha mạng, yêu quái gia gia tha mạng!”
>
> “Đại sư huynh, huynh có bắt được yêu quái hay không?”
>
> Đúng lúc này, Trư Bát Giới cưỡi mây bay đến, đáp xuống ở bên người Tôn Ngộ Không.
>
> Quốc vương kia ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Trư Bát Giới một cái, dưới thân trong nháy mắt đã ướt đẫm, mùi khai tỏa ra.
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới hỏi:
>
> “Sao đệ lại tới đây?”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó không lo lắng cho huynh nên sai lão Trư ta tới giúp huynh.”
>
> Nghe Trư Bát Giới nói vậy, trong lòng Tôn Ngộ Không cũng cảm thấy ấm áp nhưng hắn vẫ mạnh miệng nói:
>
> “Tiểu hòa thượng này thật nhiều chuyện.”
>
> Trư Bát Giới cúi đầu nhìn về phía quốc vương đang run rẩy kia, nghi hoặc hỏi:
>
> “Hắn là ai vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:
>
> “Hắn chính là quốc vương của nước Tỳ Khưu này, cũng chính là kẻ muốn ăn trái tim của đám trẻ con và tiểu hòa thượng.”
>
> Từ sau khi lên làm Hộ Pháp của Nhân tộc, Tôn Ngộ Không càng ngày càng ghét cái ác như kẻ thù, đặc biệt là khi chuyện ác này lại phát sinh ở Nhân tộc, càng khó có thể chịu đựng, rất muốn vung gậy, đánh giết sạch sẽ.
>
> Tôn Ngộ Không cúi đầu nhìn về phía quốc vương, giận dữ nói:
>
> “Ta hỏi ngươi, con yêu quái kia đến từ nơi nào?”
>
> Trư Bát Giới cũng quát lên chói tai:
>
> “Mau nói!”
>
> Quốc vương sợ tới mức rùng mình, vội vàng nói:
>
> “Mấy năm trước, quả nhân đi ra ngoài thành săn thú là lúc ngẫu nhiên gặp được Vương hậu, lập tức giống như thấy người trời, liền nạp nàng vào trong cung làm phi, Vương hậu từng nói nhà nàng ở bên trong Loan Hoa Trang, trên sườn Núi Liễu Lâm, cách đô thành khoảng bảy mươi dặm về phía Nam.”
>
> Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Hôn quân, ngươi nghe rõ đây. Lão Tôn ta chính là người từ Đông Thổ Đại Đường đi Tây Thiên lấy kinh, đi cùng ta còn có sư phó và một vị sư đệ, ngươi mau mời bọn họ tiến cung rồi cẩn thận chiêu đãi, lão Tôn ta sẽ đi hàng yêu trừ quái.”
>
> Quốc vương liên tục gật đầu giống như gà mổ thóc, không dám có chút chần chờ.
>
> Tôn Ngộ Không quát:
>
> “Bát Giới, chúng ta đi!”
>
> Nhưng hắn lại không có nghe thấy tiếng trả lời của Trư Bát Giới.
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trư Bát Giới chính đang chảy nước miếng nhìn về phía nơi xa, nguyên lai là trận chiến vừa rồi của Tôn Ngộ Không có động tĩnh quá lớn làm cho đám công chúa, phi tần trong hậu cung kinh ngạc chạy ra xem, bọn họ đang đứng ở cách đó không xa, lo lắng nhìn quốc vương. Mà cách ăn mặc của những phi tần kia không thể nói được, trên hở, dưới hở, mát mẻ, gợi cảm, cũng khó trách thằng háo sắc Trư Bát Giới nhìn không chớp mắt.
>
> Tôn Ngộ Không vặn lỗ tai của Trư Bát Giới, cười lạnh nói:
>
> “Thằng ngốc nhà ngươi, bệnh cũ lại tái phát hả, đã có gia đình rồi mà còn dám loạn khởi sắc tâm ở bên ngoài, thật sự tìm đánh!”
>
> Trư Bát Giới kêu thảm thiết nói:
>
> “Dừng tay, Bật Mã Ôn đáng chết, mau dừng tay.”
>
> Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Cùng lão Tôn ta đi bắt yêu!”
>
> Một đám mây dâng lên ở dưới chân hai người và chở bọn họ bay đi.
>
> Thấy cảnh tượng này, tất cả quan lại phi tần đang vây xem ở bên cạnh đều vội vàng quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Thần thánh ”
>
> “Thánh tăng ”
>
> Mấy cung nữ vội vàng tiến lên, đỡ quốc vương dậy.
>
> Quốc vương run run rẩy rẩy đứng lên, vội vàng kêu to:
>
> “Người đâu! Mau đi thỉnh Thánh tăng của Đại Đường cùng đồ đệ của ông ấy vào cung, ngoài ra hay mau chuẩn bị một ít thức ăn chay.”
>
> Mấy tên nội thị vội vàng chạy đi ra ngoài.
>
> Bên trong khe hở không gian, Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía Tiểu Bạch nói:
>
> “Hiện tại ngươi còn cảm thấy tên Lộc Trượng Khách cùng vương hậu kia là trong sạch nữa hay không? Chỗ Thanh Hoa Trang trên Sườn Núi Liễu Lâm có phải rất quen thuộc hay không?”
>
> Bạch Tố Tố khóc lóc nức nở nói:
>
> “Vì cái gì? Tại sao lại như vậy? Lục lang rõ ràng nói chàng yêu ta nhất mà! Còn nói muốn cùng ta làm một đôi thần tiên quyến lữ, vĩnh viễn không xa rời nhau.”
>
> Trương Minh Hiên không hề lưu tình, trực tiếp đả kích:
>
> “Tỉnh lại đi! Những lời đó rõ ràng đều là dùng để lừa gạt cô mà thôi, vương hậu kia chính là thế thân của cô.”
>
> Lý Thanh Nhã vung tay lên, cảnh tượng bên ngoài lập tức biến thành một mảnh núi rừng, hai người Trư Bát Giới, Tôn Ngộ Không cũng xuất hiện ở bên trong.
>
> Hai người tìm nửa ngày cũng không có tìm được Thanh Hoa Trang, cuối cùng vẫn là phải hỏi Thổ Địa mới biết được phương pháp tiến vào Thanh Hoa Trang, Trư Bát Giới chạy quanh cây liễu, bên trái ba vòng rồi bên phải ba vòng.
>
> Bạch Tố Tố nhìn bên ngoài, ảm đạm nói:
>
> “Thanh Hoa Trang vốn là động phủ của ta, về sau Lục lang tới mới bày ra đại trận bảo hộ động phủ này.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Bạch Tố Tố ảm đạm bị thương, cảm giác chính mình vừa mới nói quá mức, trong lòng mềm nhũn, nói:
>
> “Không có việc gì, đời này ai còn không đụng tới một trai xấu đâu? Không gặp đến tra nam nữ tử trường không lớn.”
>
> Ở bên ngoài, Lộc Trượng Khách dựa vào trận pháp dây dưa cùng Tôn Ngộ Không, nhưng chênh lệch thực lực giữa hai người quá lớn, cho dù có trận pháp hỗ trợ thì cuối cùng Lộc Trượng Khách vẫn bị bắt.
>
> Vương hậu cũng bị Trư Bát Giới dễ dàng bắt giữ.
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới áp tải Lộc Trượng Khách, Vương hậu bay về Vương cung của nước Tỳ Khưu.
>
> Cũng không lâu sau, tất cả đã trở lại trong hoàng cung.
>
> Đường Tam Tạng, Sa Ngộ Tịnh đang cùng quốc vương ăn uống thả cửa, cười đùa trong hậu hoa viên.
>
> Quốc vương còn thông minh thỉnh một vài vị cao tăng trong nước đến tiếp khách, chỉ là sắc mặt của những cao tăng này đều rất khó coi, giống như là đang ăn phân vậy.
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới đáp xuống, tùy tay vung tay, vứt Lộc Trượng Khách cùng Vương hậu xuống đất.
>
> Quốc vương đột nhiên đứng lên, vui mừng kêu lên:
>
> “Ái phi ”
>
> Nhưng Vương hậu kia lại không thèm nhìn quốc vương, một đôi mị nhãn hàm xuân vẫn dừng ở trên người Lộc Trượng Khách.
>
> Những tăng nhân được mời đến kia cũng đều hoảng sợ đứng lên, sợ hãi nhìn về phía Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới. Đây… Đây là yêu quái! Muốn nói niệm kinh đả tọa thì những hòa thượng này đều làm được, nhưng muốn nói dùng phật hiệu hàng yêu thì bọn họ thật sự bất lực!
>
> Một hòa thượng giống như là người cầm đầu nuốt nước bọt, run run rẩy rẩy đứng lên, chắp tay trước ngực, bái quốc vương một cái, sợ hãi rụt rè nói:
>
> “Bệ hạ, tiểu tăng xin từ chức.”
>
> Quốc vương tùy ý vẫy tay. Thấy thế, những hòa thượng khác cũng vội vàng đứng dậy, nhanh chóng rời đi.
>
>
>
>