Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1016: Mục 1017

TRANG 509# 1

> Chương 1016: Tiến về Nước Tỳ Khưu

>

>

>

>

>

>

> Thanh âm máy móc của Hệ thống vang lên:

>

> “Đinh! Thỉnh ký chủ đi Đông Thắng Thần Châu, thời gian để hoàn thành nhiệm vụ ba tháng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ký chú được khen thưởng một viên Nhị Chuyển Kim Đan. Trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại là mạt sát ~”

>

> Trầm Hương trừng to mắt, nói như muốn khóc:

>

> “Ta không cần ~ ngươi khi dễ người, ta không cần hệ thống, ngươi mau rời khỏi ta.”

>

> Thanh âm của Hệ thống tiếp tục vang lên:

>

> “Đinh ~ hệ thống nhắc nhở, trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại là mạt sát!”

>

> Trầm Hương khóc thút thít kêu lên:

>

> “Ô ô ô ~ ngươi khi dễ người!”

>

> Rồi hắn quay đầu chạy nhanh về hướng Đông Phương, bước chân hoảng loạn.

>

> Phía trên đám mây, nhìn Trầm Hương dựa theo an bài, chạy về Đông Thắng Thần Châu, Dương Tiễn thở ra một hơi dài, cười nói:

>

> “Hệ thống này quả nhiên là thứ tốt, bồi dưỡng Trầm Hương dễ dàng hơn nhiều.”

>

> Hao Thiên Khuyển cúi đầu khom lưng đứng ở bên cạnh Dương Tiễn, cười bồi nói:

>

> “Như vậy Trầm Hương liền hoàn toàn nằm ở trong lòng bàn tay chúng ta, giờ không sợ hắn chạy loạn nữa.”

>

> Dương Tiễn nói:

>

> “Đi thôi! Đuổi kịp hắn, bảo vệ hắn cho tốt.”

>

> “Ân ~ ân ~”

>

> Hao Thiên Khuyển liên tục gật đầu, hóa thành một vệt sáng bay vụt xuống dưới.

>

> Dương Tiễn quay đầu, liếc mắt nhìn Thiên Không Đảo một cái, ôm quyền cười nói:

>

> “Đa tạ ~”

>

> Rồi thân hình biến mất không thấy đâu nữa.

>

> Trên Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên nằm ở trên ghế dài, vui vẻ thoải mái nhắm mắt giả ngủ, cảm giác không thoải mái duy nhất chính là hắn thấy cái ghế dựa tựa như là đã thu nhỏ thật nhiều.

>

> Lý Thanh Nhã từ bên ngoài đi vào tới, đi ngang qua bên người Trương Minh Hiên, đi đến chỗ hồ nước.

>

> Trương Minh Hiên mở một con mắt, nhìn theo Lý Thanh Nhã, một con mắt khác vẫn nhắm chặt, tiếp tục ngủ.

>

> Lý Thanh Nhã đi vào bên hồ nước, duỗi tay ra, răng rắc một tiếng, khối huyền băng phong ấn Tiểu Bạch trong nháy mắt đã vỡ vụn ra, hồ yêu Tiểu Bạch từ bên trong hồ nước phóng lên cao, tạo thành một cột nước.

>

> Tiểu Bạch ở trên không trung duyên dáng xoay người một cái rồi đáp xuống bên bờ hồ nước, cột nước xôn xao một tiếng tiến vào bên trong hồ nước, cuộn sóng nổi lên.

>

> Trương Minh Hiên ngủ không được nữa, ngồi dậy, kinh ngạc kêu lên:

>

> “Thanh Nhã tỷ, sao tỷ lại thả nàng ra vậy?”

>

> Tiểu Bạch đứng ở bên cạnh Lý Thanh Nhã, ngón tay vân vê góc áo, cúi đầu thưa dạ nói:

>

> “Thanh Nhã cô cô ~”

>

> Lý Thanh Nhã bình tĩnh nói:

>

> “Mấy thầy trò Đường Tam Tạng đã tới Nước Tỳ Khưu rồi, chúng ta cũng đi thôi! Hảo hảo tính toán với con Lộc tinh (hươu thành tinh) kia.”

>

> Tiểu Bạch đột nhiên ngẩng đầu, khẩn trương kêu lên:

>

> “Thanh Nhã cô cô ~ cầu xin ngài buông tha cho Lục lang! Chúng ta yêu nhau thật lòng.”

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, cười ha hả nói:

>

> “Có phải thật lòng hay không thì đến lúc đó sẽ biết. Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ chuẩn bị một chút, chúng ta cùng đi.”

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc nhìn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên giải thích:

>

> “Thanh Nhã tỷ, đến lúc đó tỷ không phải là định tự mình động thủ đi? Lấy thân phận của tỷ ra tay với hắn thì ta sợ sẽ làm ô uế tay của tỷ.”

>

> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, khóe miệng của Lý Thanh Nhã hơi nhếch lên, nàng tươi cười nói:

>

> “Tùy ngươi!”

>

> Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ nhanh chóng đi từ bên ngoài vào, đứng ở trên mặt cỏ, ôm quyền nói:

>

> “Bái kiến tiểu lão gia, bái kiến đại tiểu thư.”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Làm phiền hai vị bồi chúng ta đi một chuyến, đến lúc đó có khả năng chúng ta sẽ yêu cầu các ngươi ra tay, xử lý một vài kẻ rác rưởi.”

>

> Lục Nhĩ cười nói:

>

> “Chúng ta là Hộ Pháp của Tiệt giáo, đây cũng là chức trách của chúng ta.”

>

> Tiểu Bạch tỏ ra kinh hoảng, phanh một tiếng quỳ xuống dập đầu nói:

>

> “Thanh Nhã cô cô, cầu xin ngài buông tha cho hắn đi! Ta cầu xin ngài.”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Tiểu Bạch không ngừng dập đầu, trầm mặc một chút rồi nói:

>

> “Tới Nước Tỳ Khưu rồi, nếu như hắn thật sự yêu cô, ta sẽ thả cho hắn một con đường sống.”

>

> Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn Lý Thanh Nhã, vui mừng kêu lên:

>

> “Đa tạ Thanh Nhã cô cô.”

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Đứng lên đi!”

>

> Tiểu Bạch vội vàng đứng lên, Trương Minh Hiên, Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ cũng đều đi tới.

>

> Lý Thanh Nhã vung tay lên, một bọt khí màu xanh lá giống như cái chắn vây quanh mấy người, chỉ trong nháy mắt, cái chắn này đã dung nhập vào trong hư không biến mất không thấy.

>

> Bên trong Hư không loạn lưu, Trương Minh Hiên liếc mắt nhìn Tiểu Bạch đang tỏ ra cực kỳ kích động một cái, nói:

>

> “Đúng rồi, cô tên là gì?”

>

> Tiểu Bạch quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh hắn ở rửa chân bên người mình, trong mắt hiện lên sự tức giận, nhưng vẫn thấp giọng nói:

>

> “Tên thật của ta là Bạch Tố Tố, lúc trước, ở trên đại điển khai phủ của Thanh Nhã cô cô, ta đã nói rồi.”

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút, bừng tỉnh cười nói:

>

> “À, ta nhớ rồi, chính là ngươi cùng tên mặt trắng nhỏ kia đưa quả táo.”

>

> Bạch Tố Tố gật gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên giống như nghĩ đến chuyện gì, nhẹ giọng nói:

>

> “Ta nhớ rõ tên mặt trắng nhỏ kia báo tên là Lộc Trượng Khách đi!”

>

> Bạch Tố Tố nhịn không được nói:

>

> “Lục lang họ Lục, tên Ngọc tự Trượng Khách.”

>

> Trương Minh Hiên thương hại nhìn Bạch Tố Tố, nói:

>

> “Vậy cô xong rồi, Lộc Trượng Khách như thế nào sẽ có cảm tình với cô?”

>

> Bạch Tố Tố lập tức trừng mắt tức giận kêu lên:

>

> “Ngươi nói bậy!”

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Không cần nói nữa, đến lúc đó sẽ biết.”

>

> Lấy tu vi Chuẩn Thánh, Lý Thanh Nhã dịch chuyển trong hư không với tốc độ cực nhanh, giây lát chi gian đoàn người liền ngừng lại.

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Tới rồi ~”

>

> Bạch Tố Tố vui mừng kêu lên:

>

> “Chúng ta mau đi ra, ta đây sẽ mang các ngươi đi gặp Lục lang, sau đó các ngươi sẽ biết chúng ta yêu nhau thật lòng.”

>

> Lý Thanh Nhã bình đạm nói:

>

> “Ở chỗ này nhìn là được.”

>

> Rồi nàng vung tay, không gian loạn lưu ở trước mặt lập tức mở ra, cái chắn trở nên mờ ảo, giống như không có gì, có thể nhìn rõ ràng cảnh tượng ở bên ngoài, mà người bên ngoài lại không nhìn được bên trong.

>

> Cảnh tượng bên ngoài đúng là ở bên trong một tòa cung điện, ‘ Đường Tam Tạng ’ đang bưng một cái mâm, duỗi tay cắm vào trong ngực, moi ra từng quả tim.

>

> Ngồi trên vương vị là một vị quốc vương già nua, còn có một vương hậu mỹ lệ, bên cạnh có một lão giả râu tóc bạc phơ đang ngồi.

>

> Lục Nhĩ nở nụ cười tươi nói:

>

> “Đường Tam Tạng này là Tôn Ngộ Không biến thành.”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Tiểu Bạch, cô xem đi! Hắn đã sớm từ bỏ cô, lại đề cử một vương hậu mới.”

>

> Bạch Tố Tố khó tin nhìn cảnh tượng bên ngoài rồi đột nhiên lắc đầu nói:

>

> “Không ~ chuyện này không có khả năng ~”

>

> Rồi nàng kích động biện giải nói:

>

> “Nhất định là tên quốc vương kia chính mình nạp vương hậu, không quan hệ với Lục lang.”

>

> Bạch Tố Tố nhấc chân lên giống như là muốn đi ra bên ngoài , nói như muốn khóc:

>

> “Ta muốn tìm hắn hỏi rõ ràng.”

>

> Lý Thanh Nhã nhàn nhạt nói:

>

> “Tạm thời nhìn.”

>

> Nàng vừa dứt lời, thân hình của Bạch Tố Tố lập tức bị cố định tại chỗ, không thể nhúc nhích.

>

> Ở bên ngoài, ‘ Đường Tam Tạng ’ nhảy ở trên một cái bàn, hắc hắc cười lạnh nói:

>

> “Nơi này ta có tim đỏ, tim trắng, tim vàng, tim tham lam, tim danh lợi, tim đố kỵ, tim mưu mẹo, tim hiếu thắng, tim hãnh tiến, tim khinh mạn, tim sát hại, tim độc ác, tim sợ sệt, tim tà vọng, tim vô danh, tim mờ ám… toàn là các loại tim xấu xa, nhưng chẳng thấy có một quả tim đen nào.”

>

> Nói rồi, ‘ Đường Tam Tạng ’ ném một mâm đầy trái tim về phía quốc vương kia.

>

> Thấy thế, quốc vương bị hù dọa, hét thảm một tiếng, ngã xuống trên mặt đất.

>

> Lão giả râu trắng kia đột nhiên đứng lên, quải trượng phanh một tiếng gõ trên mặt đất, phẫn nộ quát:

>

> “Người tới! Mau bắt lấy tên hòa thượng cuồng vọng kia.”

>

> ‘ Đường Tam Tạng ’ nhe răng hắc hắc cười nói:

>

> “Yêu quái ~ nhìn xem gia gia của ngươi rốt cuộc là ai.”

>

> Thân hình vặn vẹo, hiện ra hình dáng của Tôn Ngộ Không.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!