TRANG 508# 2
> Chương 1015: Trầm Hương được ban hệ thống
>
>
>
>
>
>
> Trong diễn đàn của các nhà văn.
>
> Cổ Phàm:
>
> “Mọi người đã xem tác phẩm mới của Tiêu Dao Thần Quân hay chưa?”
>
> Phần Thiên Khổng Tước:
>
> “Đã xem. Sáng tạo khác người, tư tưởng kỳ diệu. Nô gia thật muốn bổ đầu Tiêu Dao Thần Quân ra, nhìn xem bên trong có thứ gì mà sao ngài ấy có thể nghĩ đề tài hay và mới lạ như vậy.”
>
> Hoàng Gia Thiên Miêu:
>
> “Tiêu Dao Thần Quân không hổ là Tiêu Dao Thần Quân, mấy năm nay hắn không có ra tác phẩm mới, ta còn tưởng rằng hắn đã hết thời rồi! Lại không nghĩ rằng mấy năm lắng đọng lại, vừa ra tay chính là long trời lở đất, tại hạ hổ thẹn không bằng!”
>
> Trình Chí:
>
> “Tiêu Dao Thần Quân lại mở ra một cái thể loại mới, cái này hẳn nên gọi là thể loại hệ thống đi!”
>
> Đồng Đường:
>
> “Không đúng! Không đúng! Hệ thống không phải là thể loại, hẳn là một phương pháp sáng tác, bất kể là huyền huyễn, kỳ ảo, tiên hiệp hay hiện thực đều có thể dùng hệ thống để viết.”
>
> Thanh Phong tiểu đạo đồng:
>
> “Đồng Đường tiểu tỷ tỷ nói rất đúng! Mọi người vỗ tay ”
>
> Đồng Đường:
>
> “Thanh phong, nghe nói ngươi thoát ly hàng ngũ cá mặn (lười) chúng ta?”
>
> Thanh Phong tiểu đạo đồng:
>
> “Ô ô ô đều là do cô nàng bạo lực Minh Nguyệt kia! Những này qua, ta sống thật là khổ.”
>
> Hậu Duệ Quý Tộc:
>
> “Đáng tiếc ta vừa mới bắt đầu viết một bộ vào mấy ngày, bằng không cũng có thể viết hệ thống.”
>
> Hoàng Gia Thiên Miêu:
>
> “@Hậu Duệ Quý Tộc: khó sinh bạo quân viết sách mới à? Bộ cũ định bỏ không viết nữa sao?”
>
> Hậu Duệ Quý Tộc:
>
> “Không có.”
>
> Hoàng Gia Thiên Miêu:
>
> “Ha ha ha Để cho ngươi trước kia khoe khoang ở trước mặt ta, xứng đáng!”
>
> Hậu Duệ Quý Tộc:
>
> “@Hoàng Gia Thiên Miêu, dám nói địa chỉ không? Để xem ta đến đánh ngươi một trận.”
>
> Cổ Phàm:
>
> “Các vị đều là nhân tài kiệt xuất của giới văn học chúng ta, đều bớt giận, dĩ hòa vi quý.”
>
> Thanh Phong tiểu đạo đồng:
>
> “Ta là nhân tài kiệt xuất φ(>ω”
>
> Cổ Phàm:
>
> “Ngoại trừ ngươi ”
>
> Thanh Phong tiểu đạo đồng:
>
> “……”
>
> ……
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục ra chương, không lâu sau trên mạng cũng xuất hiện rất nhiều tác phẩm mới về hệ thống, cái gì mà hệ thống Phật Tổ, cái gì mà hệ thống Kiếm Tiên, cái gì mà hệ thống Đại Nho, thậm chí còn có hệ thống mặc đồ nữ, hệ thống biến thân, … trăm hoa đua nở, gần như cái gì cũng có thể trở thành hệ thống.
>
> Một năm sau, Trương Minh Hiên cũng viết tới đoạn cuối.
>
> Hôm nay giữa trưa, vừa mới tải lên mấy chương mới viết xong, Trương Minh Hiên nằm ở ghế, hai mắt mơ màng sắp ngủ.
>
> Một thân hình hư ảo giống như quỷ mị xuất hiện ở bên người Trương Minh Hiên.
>
> Người vừa xuất hiện nhìn thoáng qua Trương Minh Hiên đang ngủ gà ngủ gật rồi hét một tiếng chói tai:
>
> “Quỷ có quỷ!”
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên mở mắt ra, nhảy dựng lên rồi kinh hãi kêu lên:
>
> “Quỷ đâu? Quỷ ở nơi nào?”
>
> Đột nhiên, giống như đã nhận ra điều gì đó, Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía thân hình hư ảo, sự kinh hoảng trên mặt lập tức biến mất, hắn trấn định lại, cười ngượng ngùng nói:
>
> “Tiểu sư thúc, sao ngài lại rảnh rỗi mà tới chỗ nãy của con vậy?”
>
> Ngọc Đế hừ một tiếng nói:
>
> “Đường đường là một Thái Ất Kim Tiên lại bị một tiếng hô quỷ của ta làm cho sợ tới mức kinh hoảng thất thố, quả thực là làm nhục danh hào Thái Ất Kim Tiên.”
>
> Tiểu Thải xấu hổ chui vào bên trong mái tóc của Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên cười ngượng ngùng nói:
>
> “Con đây không phải là ở trong trường hợp nửa mộng nửa tỉnh sao? Lúc này con còn tưởng rằng mình vẫn giống như trước đây, vẫn là phàm nhân.”
>
> Rồi hắn vội vàng đứng lên, lau qua cái ghế rồi nói:
>
> “Tiểu sư thúc, mời ngài ngồi.”
>
> Thấy thế, sắc mặt của Ngọc Đế cũng tốt hơn một chút, dù sao thì hắn cũng khá vừa lòng với Trương Minh Hiên, tuy rằng có đôi khi làm cho người ta cảm thấy khó chịu nhưng mà lại khá lễ phép, biết tôn trọng trưởng bối, đây cũng là một trong số những nguyên nhân để hắn nguyện ý tương giao cùng Trương Minh Hiên.
>
> Ngọc Đế nói:
>
> “Ta mới làm một hệ thống, cậu xem qua rồi nhận xét giúp ta.”
>
> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu.
>
> Ngọc Đế duỗi tay ra, một quả cầu ánh sáng 7 màu bay lơ lửng ở phía trên lòng bàn tay của ông. Sau đó, hắn tiện tay ném một cái, quả cầu ánh sáng bay lên và dừng lại, lơ lửng ở trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, điểm lên quả cầu ánh sáng, Nguyên Thần chi lực thẩm thấu vào trong đó, tác dụng của hệ thống này nhanh chóng hiện lên ở trước mắt.
>
> Một lát sau, Trương Minh Hiên mở to mắt, nghi hoặc nói:
>
> “Bệ hạ, công dụng của cái hệ thống này có phải là quá ít hay không? Chỉ có công năng nhiệm vụ khen thưởng, tại sao ngài không tăng thêm hạng mục rút thăm trúng thưởng rồi cửa hàng, ...?”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói:
>
> “Không cần! Hệ thống chỉ là phụ trợ mà thôi, nếu như công dụng quá mạnh mẽ, ta sợ Trầm Hương sẽ ỷ lại vào hệ thống, cuối cùng khiến cho thành tựu hữu hạn.”
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái lên khen ngợi nói:
>
> “Vẫn là bệ hạ anh minh, nếu không cần những công dụng đó thì như vậy là đủ rồi. Nhưng mà con cảm thấy ngài vẫn nên chỉnh sửa giao diện của hệ thống một chút, như vậy Trầm Hương có thể hiểu biết về chính mình thêm rõ ràng hơn.”
>
> “Ừ!”
>
> Ngọc Đế gật gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Đúng rồi, bệ hạ, những nhiệm vụ này của ngài là ở đâu ra vậy? Chẳng lẽ muốn phái Thiên Binh Thiên Tướng sắm vai mục tiêu của nhiệm vụ hay sao?”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói:
>
> “Không cần, trong tam giới có rất nhiều yêu ma bị nghiệp lực quấn thân, bọn họ chính là mục tiêu cho nhiệm vụ của Trầm Hương.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Nguyên lai bệ hạ đã định liệu trước rồi! Vậy thì ngài thấy hệ thống này nên để tên gọi là gì?”
>
> Ngọc Đế nở nụ cười tươi nói:
>
> “Ta cũng đã nghĩ được rồi. Hệ thống Đả đảo Trương Minh Hiên, cậu cảm thấy tên này như thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên kêu khổ nói:
>
> “Tiểu sư thúc, chuyện Tử Vi Đại Đế là ngài oan uổng con, bây giờ đến cả tên của hệ thống ngài cũng đặt như thế, khi dễ người cũng không thể khi dễ quá mức như thế chứ?”
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Không đùa ngươi nữa! Hệ thống đã kêu làm hệ thống Chứng Đạo.”
>
> Trương Minh Hiên lập tức trầm trồ khen ngợi tán thưởng nói:
>
> “Tốt! Tên này thật sự là quá tốt, mộc mạc lại có nội hàm.”
>
> Đối với Trương Minh Hiên mà nói thì chỉ cần không phải là kêu cái gì mà hệ thống đả đảo Trương Minh Hiên thì đều là tên hay.
>
> Vài ngày sau, bên ngoài Thiên Môn Sơn, một đứa trẻ lấm la lấm lét, lặng lẽ tới gần Thiên Môn Sơn.
>
> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn lên Thiên Môn Sơn, bàn tay nắm chặt, nghiến răng nghiến lợi nói:
>
> “Quả nhiên là sào huyệt của ma đầu hung ác nhất thiên hạ, yêu khí đậm đặc đến mức che trời, ma khí tung hoành, chắc chắn có muôn vàn yêu ma giấu ở trong đó, âm thầm mưu toan làm hại nhân gian, một ngày nào đó ta muốn san bằng chỗ ma quật này, trừ hại cho thiên hạ.”
>
> Trên Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên không kìm lòng được hắt xì hơi một cái.
>
> Lại có mỹ nữ nào đang nhớ bản Thần Quân đây?
>
> Trương Minh Hiên sờ sờ cái mũi rồi lại tiếp tục ngủ trưa.
>
> Trầm Hương rón ra rón rén tiến vào Thiên Môn Sơn, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, đi trước lặng lẽ tìm hiểu tin tức một chút.
>
> “Đinh ~ kiểm tra đo lường đến ký chủ phù hợp, hệ thống Chứng Đạo kết nối.”
>
> Trầm Hương sửng sốt, vui mừng kêu lên:
>
> “Hệ thống, ta có hệ thống? Hệ thống mau ra đây?”
>
> Một cái giao diện xuất hiện ở trước mặt Trầm Hương, phía trên giao diện có viết mấy dòng số liệu.
>
> Ký chủ: Dương Trầm Hương
>
> Tuổi: Tám tuổi
>
> Tu vi: Luyện Hư Hợp Đạo
>
> Pháp khí: Bảo Liên Đăng
>
> Công pháp: Phật giáo Bát Cửu Huyền Công
>
> Trầm Hương nắm chặt bàn tay rồi đột nhiên vung lên và hưng phấn kêu lên:
>
> “Ta quả nhiên là thiên mệnh chi chủ. Quá tuyệt vời.”
>
> Cao hứng một hồi, Trầm Hương đột nhiên hoài nghi nói:
>
> “Hệ thống, ngươi không phải là do tu luyện giả nào đó luyện chế đi? Ta biết hiện tại trên mạng có người đang bán hệ thống.”
>
> Thanh âm máy móc của Hệ thống vang lên:
>
> “Bổn hệ thống chính là chí bảo do thiên địa dựng dục mà thành, được Thiên Đạo tạo hóa, thế gian chỉ này một hệ thống là ta.”
>
> Trầm Hương hỏi:
>
> “Vậy ngươi có công năng gì?”
>
> Hệ thống nói:
>
> “Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao thì sẽ được hệ thống khen thưởng.”
>
> Trầm Hương tò mò hỏi:
>
> “Còn có sao? Tỷ như rút thăm trúng thưởng, ....”
>
> Hệ thống máy móc trả lời:
>
> “Đinh ~ đinh! Nhiệm vụ chính tuyến thứ nhất, thỉnh ký chủ nhanh chóng chạy đến Đông Thắng Thần Châu.”
>
> Nghe thấy nhiệm vụ này, Trầm Hương trừng to mắt, kinh hãi kêu lên:
>
> “Cái gì? Ta trăm cay ngàn đắng mới lợi dụng Bảo Liên Đăng vượt hư không đi vào Tây Ngưu Hạ Châu, ta còn muốn dò hỏi tình báo về Trương Minh Hiên. Hệ thống, ngươi đừng hòng bắt ta đi Đông Thắng Thần Châu.”
>
>
>
>