TRANG 508# 1
> Chương 1014: Động tĩnh các phương
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên ở trong phòng, mở màn hình ảo của di động ra bắt đầu gõ chữ, 《 Đạo Quân vô địch 》.
>
> -Chương 1, Xuyên qua dị giới, ta có hệ thống.
>
> Đại Đường, trên đường Chu Tước, một chiếc phù xe bị mất khống chế bay loạn xạ, mọi người trên đường lớn kinh hoảng tránh đi, chỉ có một cô bé đứng ở giữa đường khóc thút thít.
>
> Mắt thấy phù xe sắp sửa phải đâm vào cô bé kia thì từ bên cạnh một bóng xám đột nhiên lao ra, dùng sức đẩy cô bé kia đi ra ngoài.
>
> Bùm một tiếng nổ lớn vang lên, bóng xám xoay tròn bay ra, nện ở trên mặt đất, phía dưới thân có máu tươi chảy ra.
>
> Huyền Thiên Đại Lục, bên trong một tòa đạo quan rách nát, một thanh niên đột nhiên mở to đôi mắt, từ trên giường bỗng nhiên ngồi dậy, há mồm thở dốc, mê mang nhìn bốn phía:
>
> “Ta không phải là đã chết sao? Đây là có chuyện gì? Ta đang ở nơi nào?”
>
> “Tích ~ kiểm tra đo lường thấy ký chủ thức tỉnh, hệ thống Đạo Quân vô địch khởi động.”
>
> Thanh niên kinh hãi kêu lên:
>
> “Ai? Là ai đang nói chuyện?”
>
> Trong đầu, thanh âm kia tiếp tục vang lên:
>
> “Ta chính là hệ thống do đại đạo dựng dục ra, phiêu đãng vô số năm ở bên trong thời không vô tận, cơ duyên xảo hợp dung hợp cùng ký chủ, ở thời điểm ký chủ đã mang theo linh hồn ký chủ xuyên qua đến thế giới này.”
>
> Thanh niên kinh hoảng kêu lên:
>
> “Hệ thống là thứ gì? Ta thực cảm tạ ân cứu mạng của ngươi! Nhưng mà, ngươi có thể đi ra khỏi cơ thể của ta trước hay không? Ngươi có không phải là mỹ nữ, dựa vào cái gì mà có thể ở trong cơ thể của ta?”
>
> “Đinh ~ bổn hệ thống không phải là đồ vật mà là vô thượng thần vật. Trừ phi ký chủ tử vong, nếu không hệ thống không thể thoát ly.”
>
> Thanh niên rối rắm nửa ngày, rốt cuộc tiếp nhận sự thật chính mình đã trở thành tổ cho hệ thống ở lại, cuối cùng bất đắc dĩ hỏi:
>
> “Hệ thống, ngươi có ích lợi gì?”
>
> Hệ thống mở miệng nói:
>
> “Bổn hệ thống có thể bồi dưỡng ngươi trở thành Đạo Quân vô địch.”
>
> Thanh niên cảm thấy hứng thú nói:
>
> “Bồi dưỡng như thế nào?”
>
> “Thỉnh ký chủ niệm giao diện!”
>
> “Giao diện!”
>
> Trong nháy mắt, một cái màn hình ảo hiện lên ở trước mặt thanh niên làm cho thanh niên hoảng sợ nhảy bật dậy, một lúc sau, khi đã ổn định tâm thần, thanh niên mới nhìn về phía màn hình, mặt trên liệt một danh sách.
>
> Tên họ: Lăng Thiên.
>
> Tuổi: 22
>
> Giới tính: Nam
>
> Tu vi: Không
>
> Công pháp: Không
>
> Ngộ tính: Thấp
>
> Tổng hợp đánh giá: Phế vật.
>
> Thanh niên buồn bực nói:
>
> “Hệ thống, có thể xóa dòng tổng hợp đánh giá kia hay không?”
>
> “Không được!”
>
> Thanh niên suy sụp ngồi ở trên giường, nói:
>
> “Đã nhận xét ta là phế vật thì làm sao còn có thể bồi dưỡng ta trở thành vô địch được đây? Ngươi vẫn là đi thôi!”
>
> “Đinh ~ hệ thống có nhiệm vụ: Sau núi có lợn rừng tàn sát bừa bãi, làm hại hoa màu của thôn dân, nếu ký chủ có thể đuổi lợn rừng đi thì sẽ được khen thưởng một lần rút thăm trúng thưởng. Thời hạn ba ngày, trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại: mạt sát.”
>
> Thanh niên đột nhiên ngồi dậy, kinh hoảng nói:
>
> “Hệ thống, hình phạt mạt sát này là cái gì?”
>
> “Đinh ~ Hình phạt mạt sát tức là lau đi dấu vết chứng tỏ ký chủ tồn tại, ký chủ sẽ hoàn toàn biến mất trong vạn giới thời không, không người nào có thể nhớ rõ sự tồn tại của ký chủ.”
>
> Thanh niên kêu thảm một tiếng, từ trong phòng lao ra, tuy rằng vẫn không hiểu rõ lắm về cái gọi là dấu vết tồn tại gì đó, nhưng mà hẳn là sẽ chết đi!
>
> ……
>
> Kế tiếp mấy chương đều là kể về việc thanh niên ở dưới sự đốc thúc của hệ thống, hoàn thành nhiệm vụ đánh lợn rừng, tu đạo pháp, đuổi sói dữ, cũng rút thăm trúng thưởng được công pháp, đạo bào, còn có mấy môn tiểu thần thông.
>
> Sau khi gõ được 10 chương, Trương Minh Hiên nằm ở trên giường nói:
>
> “Tiểu phàm, đăng tải đi! Thuận tiện giúp ta đề cử một đợt.”
>
> Trương Tiểu Phàm trả lời:
>
> “Bản thể, đăng tải mấy chương vậy?”
>
> Trương Minh Hiên do dự một chút, nói:
>
> “Nếu không thì đăng hai chương đi?”
>
> Long Thiên Ngạo ha hả cười nói:
>
> “Bản thể, ngươi muốn mặc đồ nữ hay là bị nhốt vào phòng tối? Hoặc là lưỡi dao bán xong rồi?”
>
> Trương Minh Hiên đánh một cái rùng mình, lập tức kêu lên:
>
> “Vậy thì đăng năm chương, năm chương, mà thôi đăng cả đi.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói:
>
> “Minh bạch!”
>
> Buổi tối, lúc 8-9 giờ, đúng là lúc mọi người ăn cơm xong, thời điểm chơi di động, Trương Tiểu Phàm chiếu quảng cáo đề cử trên khắp mọi kênh, lập tức ở trên mạng nhấc lên sóng lớn, Tiêu Dao Thần Quân lại viết tiểu thuyết mới rồi.
>
> Vô số người sử dụng lập tức tìm kiếm, phải biết rằng đây chính là Tiêu Dao Thần Quân, người sáng lập điện thoại di động, nhà cách mạng, người khai sáng điện ảnh, lão nhân gia viết tiểu thuyết mới, sao lại có thể không quan tâm?
>
> Bên trong một sơn động, Trầm Hương ngồi bên một đống lửa trại, nướng thỏ hoang, ở bên cạnh là Bảo Liên Đăng tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
>
> Trầm Hương cười ha hả đắc ý nói:
>
> “Cái gì mà Hao Thiên Khuyển? Cái gì mà Tứ Đại Thiên Vương? Còn không phải là bị tiểu gia đùa bỡn chạy quanh quanh?”
>
> Đột nhiên, di động trong túi Trầm Hương rung lên, hắn lấy ra, nhẹ ồ lên một tiếng, nói thầm:
>
> “Tác phẩm do ma đầu tà ác Trương Minh Hiên kia viết hay sao?”
>
> Trầm Hương hừ một tiếng, cắn răng nói:
>
> “Phương diện này khẳng định có ẩn chứa âm mưu gì đó của hắn, ta muốn tìm ra sau đó phá hư âm mưu của hắn.”
>
> Sau đó, Trầm Hương tìm kiếm bộ《 Đạo Quân vô địch 》. Sau khi xem xong mười chương, hắn hâm mộ nói:
>
> “Ta cũng muốn có hệ thống.”
>
> ……
>
> Bên trong Nguyệt Lão Cung, sau khi Nguyệt Lão Nương Nương xem xong mấy chương《 Đạo Quân vô địch》, nàng suy tư một lát rồi nở nụ cười từ ái, nói:
>
> “Khổ Tình Thụ, Nhân Duyên Sách đã tương đương với hình thức ban đầu của một hệ thống rồi, chỉ cần luyện chế lại, sửa đổi một chút còn không phải là hệ thống nhân duyên hay sao? Hoặc là gọi Hồng Nương hệ thống!”
>
> ……
>
> Linh Sơn, tầm mắt của Như Lai xuyên qua vô số không gian, dừng lại ở bên trong một gian khách điếm, trong phòng Đường Tam Tạng đang nằm trên giường, đắp chăn mềm ngủ say không tỉnh.
>
> Trong mắt Như Lai hiện lên một tia lửa giận, tự nói:
>
> “Có lẽ cũng nên cho trang bị cho thằng này một hệ thống, để hắn hành sự dựa theo yêu cầu của hệ thống, như vậy sẽ không nhảy loạn rồi!”
>
> ……
>
> Trên Thiên Đình, Dương Tiễn đi vào bên trong Tử Ngưng Điện, vui mừng kêu lên:
>
> “Cậu, ngài xem tiểu thuyết Trương Minh Hiên mới viết chưa?”
>
> Ngọc Đế gật đầu cười nói:
>
> “Ta đã xem rồi, tư tưởng hệ thông này xác thật là rất kỳ diệu.”
>
> Dương Tiễn cười ha hả nói:
>
> “Có hệ thống, chúng ta có thể an bài Trầm Hương rèn luyện càng tốt hơn.”
>
> Ngọc Đế cũng cười nói:
>
> “Cũng có thể khen thưởng hắn một ít bảo vật như Bàn Đào, Kim Đan, Linh Bảo, còn có thể giảng đạo cho hắn, giúp hắn trưởng thành nhanh hơn.”
>
> Dương Tiễn liên tục gật đầu nói:
>
> “Không sai, chính là như vậy!”
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Vốn dĩ ta định thiết kế cho hắn giống như Tôn Ngộ Không, cũng lên Thiên Đình, đại náo thiên cung một lần, để hắn ăn vụng một ít Bàn Đào, Kim Đan, hiện tại xem ra là không cần phải làm như vậy rồi.”
>
> Dương Tiễn vội vàng hỏi:
>
> “Cậu, hệ thống này nên làm như thế nào?”
>
> Ngọc Đế nói:
>
> “Không vội, trước tiên chúng ta cứ xem tình tiết phát triển kế tiếp bên trong tiểu thuyết này đã.”
>
> “Vâng!”
>
> Dương Tiễn gật gật đầu.
>
> Các thế lực lớn trên Hồng Hoang đều có tính toán, trên mạng cũng đồng dạng là phi thường ầm ĩ.
>
> Trên diễn đàn chung.
>
> Cô Long:
>
> “Lão long ta sống lâu như vậy rồi mà lần đầu tiên mới nghe nói có loại đồ vật như hệ thống này, thế này không phải là gian lận hay sao?”
>
> Cổ Nguyệt Mặc Hiên:
>
> “Thần Quân quả nhiên không phải là tồn tại mà người thường có thể so sánh, các ngươi nói xem trên đời thật sự sẽ có hệ thống sao?”
>
> Huyền Thiên Tà Quân:
>
> “Đương nhiên là có chứ. Oa ha ha hệ thống dùng quá sung sướng (▽)~*.”
>
> Bạch Vân Đạo Trưởng:
>
> “@ Huyền Thiên Tà Quân, Lăng Hạo không biết xấu hổ, Tiêu Dao Thần Quân mới vừa viết đến Huyền Thiên Đại Lục, ngươi đã đổi tên thành Huyền Thiên Tà Quân. Vai chính tên là Lăng Thiên, chứ không phải là Lăng Hạo. ( へ )”
>
> Huyền Thiên Tà Quân:
>
> “@ Bạch Vân Đạo Trưởng, lão tử đổi tên thành Lăng Thiên không được sao? Chờ hừng đông đến, lão tử sẽ đi sửa gia phả o(??^)o.”
>
> Bạch Vân Đạo Trưởng:
>
> “……”
>
> Cuồng Đao Tam Lãng:
>
> “Kẻ hèn này vừa mới làm một cái Đao Tôn hệ thống, có đạo hữu nào muốn thử không?
>
> ( ) ↗”
>
> Đại Ngưu:
>
> “Ta muốn! Ta muốn! (o??▽??)o”
>
> Thiết Đản:
>
> “Ta muốn!”
>
> Lâm Thiên Lâm:
>
> “Cầu đại tiên thương hại, ban hệ thống cho ta (o??▽??)o”
>
> ……
>
> Cuồng Đao Tam Lãng:
>
> “Oa ha ha ha một trăm triệu TT tệ.”
>
> Chỉ trong nháy mắt, tất cả người nói muốn hệ thống đều biến mất không thấy đâu nữa.
>
>
>
>