TRANG 507# 2
> Chương 1013: Hệ thống tiểu thuyết
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Đều đã thành tiên, tự nhiên muốn hưởng thụ sinh hoạt, bằng không chúng ta thành tiên làm cái gì? Lục đục với nhau, tính kế lẫn nhau hay sao? Như thế thì cuộc đời còn gì là thú vị nữa?!”
>
> Dương Tiễn quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, bất lực nói:
>
> “Người nào cũng có thể nói lời này, chỉ mình huynh là không có tư cách thôi! Âm mưu tính kế, ngươi dùng thiếu sao? Danh hiệu tính toán không bỏ sót của Tiêu Dao Thần Quân Trương Minh Hiên có thể nói là đã vang vọng khắp Hồng Hoang rồi.”
>
> Trương Minh Hiên ủy khuất kêu lên:
>
> “Tất cả đều là hiểu lầm! Ta thật sự là một người ngây thơ, thuần khiết.”
>
> “Ha hả ~”
>
> Dương Tiễn cười mà không nói.
>
> Thấy thế, Trương Minh Hiên cũng lười giải thích nữa, tức giận nói:
>
> “Nói đi! Dương huynh đường đường Tư Pháp Thiên Thần, không ở trên Thiên Đình giữ gìn trật tự thiên địa, chạy đến Thiên Môn Sơn nho nhỏ này của ta làm cái gì? Ta cũng không có xúc phạm thiên điều mà.”
>
> Dương Tiễn nhíu mày nói:
>
> “Trầm Hương đã chạy tới phụ cận, yêu quái ở nơi này tương đối nhiều, ta tới chăm sóc hắn một chút.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:
>
> “Trầm Hương ư? Sao hắn lại chạy tới nơi này?”
>
> Dương Tiễn có chút buồn rầu nói:
>
> “Hiện tại, ta vẫn luôn để Hao Thiên Khuyển truy kích rèn luyện hắn, nhưng mà tiểu tử này quá không an phận, chạy loạn khắp nơi, thậm chí còn to gan lớn mật đi trảm yêu trừ ma. Ta lại không thể không ở phía sau giải quyết tốt hậu quả giúp hắn, thậm chí còn phải nghĩ cách, an bài cho hắn một vài kỳ ngộ cho hắn tăng tu vi lên.”
>
> Trương Minh Hiên khinh thường nói:
>
> “Phương thức bồi dưỡng này của Dương huynh cũng quá lạc hậu rồi?”
>
> Dương Tiễn nghi hoặc nói:
>
> “Tại sao Thần Quân lại nói lời này?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Phương pháp tốt nhất là trang bị cho hắn một hệ thống! Để hệ thống tuyên bố nhiệm vụ cho hắn, nếu hắn hoàn thành nhiệm vụ thì có thể quang minh chính đại khen thưởng cho hắn, như vậy vừa có thể rèn luyện hắn, lại không sợ hắn chạy loạn, trêu chọc yêu quái vượt qua phạm vi thực lực của chính mình.”
>
> Dương Tiễn cảm thấy hứng thú nói:
>
> “Hệ thống là vật gì?”
>
> “Hệ thống…… Hệ thống……”
>
> Trong lúc nhất thời, Trương Minh Hiên cũng không biết nên giải thích cho Dương Tiễn như thế nào cho phải, trên mạng đến nay còn không có lưu phái hệ thống này.
>
> Dương Tiễn thấy Trương Minh Hiên do dự, lập tức ôm quyền nói:
>
> “Hiện tại, tại hạ cảm thấy rất hứng thú với hệ thống này. Mong Trương huynh có thể giải thích rõ ràng, nếu như thật có thể trợ giúp Trầm Hương tăng thực lực lên, tại hạ tất có hậu báo.”
>
> Trương Minh Hiên gãi gãi da đầu buồn rầu nói:
>
> “Ta cũng không biết nên giải thích từ hệ thống này như thế nào. Như vậy đi! Ta sẽ viết một quyển tiểu thuyết nói về hệ thống, Dương huynh xem qua chắc là sẽ minh bạch.”
>
> Dương Tiễn vui mừng nói:
>
> “Như thế là tốt nhất, Mong Thần Quân sớm ngày viết ra.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Dễ nói! Chuyện này dễ nói! Chỉ là viết sách thì hao tổn tinh thần, ta nghe nói Nhân Sâm Quả hay Thảo Hoàn Đan là những thứ bổ não nhất.”
>
> Dương Tiễn bất đắc dĩ nhìn Trương Minh Hiên, ta làm sao lại không biết việc này?
>
> Trương Minh Hiên rộng lượng nói:
>
> “Nếu như Dương huynh không có cũng không sao, ta cũng không thích làm khó người khác.”
>
> Rồi hắn giơ tay, xoa xoa huyệt Thái Dương, buồn rầu nói:
>
> “Gần đây, đầu có chút đau, trí nhớ càng ngày càng không tốt. Hazz ~ tuổi càng cao, thân thể cũng càng ngày càng kém!”
>
> Dương Tiễn cắn răng một cái nói:
>
> “Được rồi! Chỉ cần hệ thống thật sự hữu dụng, Nhân Sâm Quả chắc chắn sẽ được đưa đến.”
>
> Trương Minh Hiên tươi cười nói:
>
> “Vẫn là Dương huynh trượng nghĩa.”
>
> Rồi hắn vỗ bộ ngực bảo đảm nói:
>
> “Yên tâm đi! Chuyện này cứ bao ở trên người ta, chỉ bằng quan hệ giữa hai chúng ta, ta nhất định sẽ tận tâm giúp đỡ Trầm Hương.”
>
> Dương Tiễn gật gật đầu, ôm quyền nói:
>
> “Vậy làm phiền Thần Quân, tại hạ cáo từ.”
>
> Chỉ trong nháy mắt, Dương Tiễn đã hóa thành một vệt sáng bay lên trời, tốc độ cực nhanh, giống như là sợ Trương Minh Hiên đuổi theo vậy.
>
> Trương Minh Hiên bay về sơn cốc, lập tức một đống lớn phi đạn đánh úp lại, bạch bạch bạch nện ở trên người Trương Minh Hiên, khiến cho hắn phải không ngừng chửi thề.
>
> Sau khi trở lại Thiên Đình, Dương Tiễn lập tức đi Tử Ngưng Điện tìm Ngọc Đế, nói lại lời của Trương Minh Hiên một lần.
>
> Ngọc Đế cười ha hả nói:
>
> “Hắn nói muốn Nhân Sâm Quả?”
>
> Dương Tiễn gật gật đầu, ngượng ngùng nói:
>
> “Cháu đã đáp ứng hắn rồi.”
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Tiểu tử này ăn đủ Bàn Đào rồi, giờ lại đánh chủ ý lên Nhân Sâm Quả nữa, chỉ có điều cũng không sao, trong nhà kho vẫn còn có một ít hàng tồn, đưa cho hắn là được.”
>
> Dương Tiễn thở ra một hơi dài, hắn chỉ sợ trong nhà không có mà thôi, nếu không thì phải muối mặt đi cầu người rồi.
>
> Ngọc Đế tò mò hỏi:
>
> “Cháu cảm thấy hệ…… Hệ thống mà hắn nói thật sự hữu dụng hay sao?”
>
> Dương Tiễn nghiêm túc nói:
>
> “Tuy rằng bề ngoài thì Tiêu Dao Thần Quân nhìn rất là tuỳ tiện, nhưng mà từ trước đến nay hắn luôn mưu định trước rồi sau đó mới hành động. Nếu hắn đã chủ động nói về hệ thống với cháu thì hẳn chuyện này đã được hắn suy nghĩ cặn kẽ rồi, cháu tin tưởng hắn.”
>
> “Ừ!”
>
> Ngọc Đế gật gật đầu.
>
> ……
>
> Nhân Gian Giới, mặt trời lặn xuống sau núi, mấy người Trương Minh Hiên ngồi ở trong đại điện ăn cơm chiều, sau khi chơi một ngày, bọn họ cũng phá lệ ăn uống thả cửa.
>
> Trên bàn ăn, Lý Thanh Nhã vừa gắp thức ăn cho Nha Nha vừa nói:
>
> “Minh Hiên, hôm nay Dương Tiễn tìm cậu làm cái gì vậy?”
>
> Trương Minh Hiên nuốt xuống đồ ăn trong miệng, tùy ý nói:
>
> “Hắn đang bồi dưỡng Trầm Hương, thuận tiện đi ngang qua nơi đây nên tới nhìn xem.”
>
> Lý Thanh Tuyền tò mò nhìn Trương Minh Hiên nói:
>
> “Ta loáng thoáng nghe được hai người các ngươi nói chuyện về hệ thống. Hệ thống là cái gì? Ăn ngon sao?”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Hệ thống là loại công cụ phụ trợ do ta tưởng tượng ra, có tác dụng tăng cường thực lực, tính toán làm cho Trầm Hương một cái, để cho hắn có thể mạnh lên sớm một chút, sớm ngày phá núi cứu mẹ.”
>
> “Nhưng mà Dương Tiễn không biết hệ thống là thứ gì, cho nên ta tính toán viết một quyển tiểu thuyết về hệ thống, giới thiệu cho hắn một chút.”
>
> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, ánh mắt của Lý Thanh Tuyền sáng lên, nàng vội vàng nói:
>
> “Ngươi lại muốn viết tiểu thuyết rồi sao? Hơn nữa còn là thể loại mới ư?”
>
> “Ừ!”
>
> Trương Minh Hiên gật gật đầu, duỗi tay ra gắp một quả trứng gà lên ăn.
>
> Nhưng mới vừa đưa quả trứng gà lên đến trên miệng thì ầm một tiếng, Lý Thanh Tuyền vỗ bàn một cái làm cho Trương Minh Hiên sợ tới mức run tay, quả trứng gà rớt xuống trúng bát canh, nước canh bắn lên ướt cả người.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nhìn về phía Lý Thanh Tuyền nói:
>
> “Cô làm gì thế?”
>
> Lý Thanh Tuyền hưng phấn nói:
>
> “Còn ăn cái gì nữa, nhanh đi viết mau!”
>
> Nói rồi nàng nhảy xuống ghế dựa, chạy đến bên người Trương Minh Hiên, kéo cánh tay của hắn chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên bị nàng kéo thất tha thất thểu chạy ra tới ngoài cửa, trừng lớn đôi mắt nhìn bàn ăn kêu lên:
>
> “Này ~ ta còn không có ăn no mà! Trong bụng còn có khe hở cho một quả trứng gà ~”
>
> Lý Thanh Tuyền kéo Trương Minh Hiên, cũng không quay đầu lại, kêu lên:
>
> “Viết xong lại ăn!”
>
> Lý Thanh Tuyền kéo Trương Minh Hiên chạy đến phía trước gian phòng của hắn, nhấc chân đá một cái.
>
> Phanh một tiếng, cửa phòng bị đá văng.
>
> Sau đó, nàng kéo Trương Minh Hiên đi vào, ấn hắn vào trước cái bàn.
>
> Lý Thanh Tuyền ngồi ở phía đối diện Trương Minh Hiên, hai tay chống đầu, nhìn hắn nói:
>
> “Mau viết! Mau viết đi!”
>
> Nàng bất mãn nói thầm:
>
> “Ngươi đã thật lâu không viết rồi.”
>
> Trương Minh Hiên không thể nề hà nói:
>
> “Ta viết! Ta viết còn không được sao? Cô có thể đi ra ngoài trước hay không?! Cô ở chỗ này, ta không có linh cảm viết!”
>
> Lý Thanh Tuyền do dự một chút rồi cũng phải đứng lên đi ra ngoài, lúc đi đến cửa phòng lại đột nhiên quay đầu lại cười hì hì nói:
>
> “Nhanh viết cho xong đi! Ta sẽ nấu canh bổ cho ngươi uống.”
>
> “Khụ khụ ~”
>
> Nghe được lời nói này của Lý Thanh Tuyền, Trương Minh Hiên lập tức sặc đến liên tục ho khan, vội vàng kêu lên:
>
> “Cô tha cho ta đi! Ta còn không muốn chết.”
>
> Lý Thanh Tuyền nhăn mặt, bĩu môi, quay đầu đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên vung tay lên, cửa phòng phanh một tiếng đã đóng lại.
>
> Trong phòng, một điểm sáng màu trắng xuất hiện, chiếu sáng căn phòng tối tăm.
>
>
>
>