Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1012: Mục 1013

TRANG 507# 1

> Chương 1012: Dương Tiễn tới chơi

>

>

>

>

>

>

> Một cơn gió màu đen từ nơi xa bay đến, dừng ở phía trước cung điện, hóa thành một con Hắc Hùng Quái (yêu quái gấu đen) cường tráng.

>

> Hắc Hùng Quái đi vào đại điện, ôm quyền trầm giọng nói:

>

> “Thiếu gia, đại tiểu thư!”

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói:

>

> “Hùng Đại, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, gọi sư huynh.”

>

> Hùng Đại gãi gãi đầu, cười ngây ngô nói:

>

> “Ta vẫn cảm thấy kêu thiếu gia thì thân thiết hơn một chút.”

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói:

>

> “Ngươi cứ làm như thế, người không biết còn tưởng rằng ta vẫn luôn khi dễ các ngươi đó!”

>

> Rồi hắn chỉ về phía Mao Anh Hùng nói:

>

> “Ngươi nói cho hắn về những quy củ bên trong phường thị đi, sau đó thông báo cho yêu quái bên trong Thành Sư Đà.”

>

> Hùng Đại cung kính nói:

>

> “Dạ vâng, thiếu gia”

>

> Rồi hắn nhìn về phía Mao Anh Hùng, nói:

>

> “Ngươi đi theo ta, ta sẽ nói tỉ mỉ cùng với ngươi.”

>

> Mao Anh Hùng cung kính bái một cái rồi nói:

>

> “Sư thúc, sư cô, công chúa điện hạ, ta đi trước, cáo từ.”

>

> Trong lúc nhất thời, Mao Anh Hùng cũng không biết nên gọi Lý Thanh Nhã là cái gì, thấy nàng đứng ở bên người Trương Minh Hiên, Hắc Hùng Quái lại kêu đại tiểu thư, cho nên suy đoán rồi kêu một tiếng sư cô.

>

> Trương Minh Hiên gật gật đầu nói:

>

> “Đi thôi! Cố gắng quản lý Thành Sư Đà, để tránh làm nhiễu loạn trật tự của Thiên Môn Sơn”

>

> Hùng Đại, Mao Anh Hùng cùng nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Rồi hai người xoay người đi ra ngoài.

>

> Khổng Chân thở ra một hơi dài, cười nói:

>

> “Người trong Tiệt giáo coi trọng nhất chính là tình nghĩa. Kim Bằng cũng như thế. Khi hắn biết chính mình phải bị bắt trở về Linh Sơn thì vẫn luôn nghĩ cách sắp xếp cho đám yêu quái kia. Bọn họ vì thanh danh của hắn mà đi đến Thành Sư Đà, sùng bái hắn, tín ngưỡng hắn, bảo vệ xung quanh hắn, hắn không đành lòng để đám yêu quái này bị Phật giáo đánh chết hoặc là độ hóa, lúc này mới mạo hiểm di chuyển Thành Sư Đà vượt qua trăm sông nghìn núi đi vào Thiên Môn Sơn, đưa bọn họ đến chỗ sư thúc che chở.”

>

> Trương Minh Hiên mở miệng nghiêm túc nói:

>

> “Ta nhất định sẽ không phụ sự ủy thác của sư huynh.”

>

> Khổng Chân cười nói:

>

> “Nếu chuyện ở Thành Sư Đà đã được dàn xếp xong xuôi, những yêu quái kia cũng không còn bị nguy hiểm nữa, con cũng nên đi.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:

>

> “Nhanh như vậy hay sao?”

>

> Khổng Chân nhìn về phía Tây, trong mắt mang theo ý cười, nói:

>

> “Con cũng nên đi tìm hắn.”

>

> Từ trên người Khổng Chân, một luồng sáng năm màu chợt lóe lên rồi nàng hóa thành một vệt sáng bay ra đại điện, ở trên không trung biến thành một con khổng tước mỹ lệ.

>

> Trương Minh Hiên cùng Lý Thanh Nhã cũng đi ra đại điện, ngẩng đầu nhìn con khổng tước ở trên không trung.

>

> Khổng tước cúi đầu hót vang hai tiếng với Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã rồi vẫy cánh bay về phía Tây.

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kêu lên:

>

> “Cháu gái, có thời gian thì hãy thường tới chơi với chúng ta nhé!”

>

> Khổng tước ở trên không trung lảo đảo một cái, ổn định thân thể sau đột nhiên vẫy cánh, thân hình trong nháy mắt đã biến mất.

>

> Lý Thanh Nhã vô ngữ nói:

>

> “Cậu đó! Thật là nghịch ngợm.”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ cảm thấy bọn họ có thể ở bên nhau sao?”

>

> Lý Thanh Nhã trầm ngâm một chút rồi lắc đầu nói:

>

> “Ta không biết!”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Ta cảm thấy có thể!”

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi:

>

> “Vì cái gì?”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn Lý Thanh Nhã, ra vẻ thâm tình nói:

>

> “Bởi vì chân ái là vô địch!”

>

> Lý Thanh Nhã duỗi tay búng vào trán Trương Minh Hiên một cái, cười giận nói:

>

> “Ba hoa!”

>

> Thân hình tung bay lên Thiên Không Đảo.

>

> Trương Minh Hiên kêu một tiếng “Ai u”, rụt đầu lại rồi kêu lớn:

>

> “Thanh Nhã tỷ, từ từ chờ ta với!”

>

> Rồi hắn cũng phi thân bay lên, đuổi theo Lý Thanh Nhã.

>

> ……

>

> Thiên Môn Sơn đột nhiên có thêm mấy vạn con yêu quái tràn vào, đương nhiên không tránh khỏi một chút ma sát nhưng còn không có tạo thành gợn sóng đã bị mấy người Hùng Đại trấn áp, đừng nói là Hùng Đại, ngay cả Hổ Lộc Dương tam yêu, đám tiểu yêu này đều đánh không lại.

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng dạo quanh phường thị vài vòng, tiêu dao một đoạn thời gian, nhấm nháp các loại mỹ thực, tìm kiếm phù triện hữu dụng, ngâm chân ở bên trong quán Mát-xa, xem múa hát bên trong Hồng Tụ Chiêu.

>

> Trong khoảng thời gian này, Tiểu Bạch Long cũng bay trở về, nhập bọn vui chơi.

>

> Mười ngày sau, khi cảm thấy đã chơi đủ, mấy thầy trò Đường Tam Tạng mới tụ tập lại ở bên ngoài phường thị.

>

> Đường Tam Tạng ngồi ở trong xe ngựa mới tinh, cảm thán:

>

> “Bần tăng vất vả mấy năm mới đi đến Thành Sư Đà, lần này lại quay về tới Thiên Môn Sơn. hazz~”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Sư phó, ngài hẳn là nên nghĩ như này, ngài lại đi một lần chẳng phải là lại có thể đi vào Nữ Nhi Quốc hay sao?!”

>

> Nghe được lời nói này của Trư Bát Giới, ánh mắt của Đường Tam Tạng sáng lên, hắn nói:

>

> “Ngộ Năng, con nói cũng có lý.”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi ở trên đỉnh xe, cười hì hì nói:

>

> “Nếu không có trở về, chẳng phải là sẽ càng mau tới Linh Sơn, cũng có thể sớm ngày thoát khỏi trọng trách đi lấy kinh, đoàn tụ cùng hai mẹ con Quốc vương kia sao.”

>

> Đường Tam Tạng ảm đạm gật gật đầu nói:

>

> “Ngộ Không nói cũng có lý.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, ngài cũng đừng thương tâm, lại đi một lần nữa thì đã không có yêu ma quỷ quái chặn đường, tất nhiên sẽ nhanh hơn rất nhiều.”

>

> ……

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng vừa đi vừa nói chuyện, xe ngựa vừa đi ra khỏi phạm vi của Thiên Môn Sơn thì chỉ trong nháy mắt cảnh vật chung quanh đã biến đổi, xe ngựa hơi xóc nảy một chút.

>

> Tôn Ngộ Không ồ một tiếng, bay lên đến giữa không trung, quay đầu nhìn lại phía sau, ở nơi xa có một cái hố sâu thật lớn tọa lạc bên trong dãy núi, đâu còn có bóng dáng của Thiên Môn Sơn nữa.

>

> Đường Tam Tạng cũng vươn đầu từ trong xe ngựa ra tới, hỏi:

>

> “Ngộ Không, có chuyện gì vậy? Đường như thế nào lại đột nhiên trở nên kém như vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không bay lơ lửng ở giữa không trung, hi hi ha ha cười nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, chúng ta lại trở về Sư Đà Lĩnh rồi.”

>

> Đường Tam Tạng vui mừng kêu lên:

>

> “Thật vậy sao?!”

>

> Trư Bát Giới cũng nói:

>

> “Sư phó, hình như chúng ta thật sự đã trở lại đó rồi.”

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, cao hứng nói:

>

> “A di đà phật ~ Phật Tổ từ bi.”

>

> ……

>

> Mấy tháng sau, Thiên Môn Sơn cũng lại lần nữa khôi phục trật tự, đại bộ phận yêu quái trong Thành Sư Đà đều dung nhập vào trong cuộc sống ở đây, còn có một ít thì rời khỏi phường thị, đi theo một con yêu quái tiến về Bắc Câu Lô Châu.

>

> Trời đông giá rét buông xuống, bên trong một sơn cốc gần Thiên Môn Sơn lại có những tiếng cười đùa vang lên. Chính là mấy người Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Hồng Hài Nhi còn có Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân ở bên trong sơn cốc chơi đùa. Tuyết trượng, tuyết cầu, tuyết thuẫn, tuyết luân, tuyết mũi tên, các loại pháp thuật bằng tuyết bay tán loạn.

>

> Một lúc sau, Trương Minh Hiên ôm đầu chạy từ chiến trường ra, lớn tiếng kêu lên:

>

> “Thế này không công bằng, vì cái gì mà tất cả đều đánh một mình ta?”

>

> Lý Thanh Tuyền đứng ở trên nền tuyết, bên người có mấy cái tuyết luân vờn quanh, cười vui kêu lên:

>

> “Ai bảo ngươi ngày thường đắc tội nhiều người như vậy.”

>

> Nữ Oa Tinh Vệ ở bên cạnh kéo cung dẫn mũi tên chỉ vào Trương Minh Hiên, thở phì phì nói:

>

> “Còn lúc nào cũng bắt ta kêu ngươi là ca ca, rõ ràng tuổi của ta lớn hơn ngươi rất nhiều!”

>

> Tấn Dương cũng cười hì hì nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, đột nhiên cảm giác được một hơi thở quen thuộc buông xuống, ngón tay chỉ về phía một đám người trên nền tuyết rồi bễ nghễ nói:

>

> “Hôm nay ta còn có chuyện quan trọng trong người, liền không so đo cùng các ngươi, bằng không một mình ta cũng có thể đánh các ngươi tè ra quần. Ta đi ~”

>

> Thân hình chợt lóe lên rồi lập tức biến mất.

>

> Bùm bùm.

>

> Trương Minh Hiên vừa biến mất, vô số đòn công kích đã đánh xuống chỗ hắn vừa đứng, tiếng cười đùa vui vẻ lại tiếp tục vang lên ở trong sơn cốc.

>

> Trương Minh Hiên bay ra sơn cốc đi vào bên trong một cái ngọn núi, thân hình rung lên cho bông tuyết trên người rơi xuống.

>

> Trên ngọn núi này có một thanh niên tuấn lãng mặc quần áo màu đen đang đứng, thưởng thức quạt xếp trong tay.

>

> Trương Minh Hiên còn không có nói chuyện, Dương Tiễn đã mở miệng nói trước:

>

> “Các ngươi thường ngày chính là sinh hoạt như vậy hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu một cái rồi nói:

>

> “Đúng vậy!”

>

> Dương Tiễn có chút hâm mộ nói:

>

> “Quá thật đúng là nhàn nhã!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!