TRANG 506# 2
> Chương 1011: Kim Bằng đệ tử
>
>
>
>
>
>
> Khổng Chân phấn chấn tinh thần, cười nói:
>
> “Hơn nữa như vậy cũng không có gì là không tốt cả, khi còn ở bên ngoài , Kim Bằng vẫn luôn trốn tránh ta, hiện tại trở lại Linh Sơn, ta xem hắn còn có thể trốn đi đâu.”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói:
>
> “Cháu có thể nghĩ như vậy cũng tốt.”
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Cháu cũng phải đi Linh Sơn hay sao?”
>
> Khổng Chân gật gật đầu nói:
>
> “Vâng! Kim Bằng đi nơi nào thì ta liền đi nơi đó. Những tiểu yêu bên trong Thành Sư Đà phải phiền Thần Quân chiếu cố rồi.”
>
> Trương Minh Hiên vỗ bộ ngực bảo đảm nói:
>
> “Yên tâm đi! Nói như thế nào thì Kim Bằng cũng coi như là sư huynh của ta, thủ hạ của hắn tự nhiên chính là thủ hạ của ta, tất cả mọi người đều là người một nhà.”
>
> Khổng Chân mở miệng kêu lên:
>
> “Tiểu Anh ~”
>
> Một thanh niên người mặc áo giáp màu đen tuyền từ bên ngoài đi vào tới, ôm quyền khom lưng nói:
>
> “Mao Anh Hùng gặp qua công chúa!”
>
> Khổng Chân nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:
>
> “Vị này chính là Tiêu Dao Thần Quân, chủ nhân của Thiên Môn Sơn, cũng là sư đệ của Đại Vương các ngươi. Về sau Đại Vương các ngươi không ở đây, các ngươi liền hảo hảo sinh hoạt dưới sự che chở của Tiêu Dao Thần Quân đi!”
>
> Thanh niên nhìn về phía Trương Minh Hiên, lập tức liền nhận ra tới, đây còn không phải là một trong hai đại năng đã xuất hiện trên không trung lúc trước hay sao? Một câu khí phách “Lăn ~” làm cho ba vị đại năng Phật giáo sợ tới mức không dám bước lên trước, thật sự đáng sợ.
>
> Hơn nữa sau khi Như Lai đến, người này còn dùng kế để trêu chọc Như Lai, hơn nữa Như Lai còn không dám tức giận, cuối cùng còn bị buộc chính miệng nhận thua, có thể thấy được đây là một vị đại năng cũng không thua thậm chí mạnh hơn Như Lai.
>
> Thanh niên phanh một tiếng nửa quỳ xuống, ôm quyền nói:
>
> “Mao Anh Hùng bái kiến sư thúc!”
>
> Trương Minh Hiên sững sờ. Sư thúc sao? Hiện tại, yêu quái cũng lôi kéo làm quen như vậy hay sao?
>
> Khổng Chân cười nói:
>
> “Hắn là đệ tử Kim Bằng thu nhận lúc còn ở Thành Sư Đà, bản thể chính là một con cú mèo.”
>
> Sắc mặt của thanh niên hơi ngượng ngùng.
>
> Trương Minh Hiên nhìn thanh niên nửa quỳ trên đất này, duỗi tay sờ soạng túi trữ vật, muốn tìm thứ gì đó làm lễ gặp mặt. Nói đến bảo vật thì Trương Minh Hiên quả thật là có một ít, ví dụ Thị Huyết Thương, bạn sinh linh bảo của Muỗi đạo nhân hoặc là Tam Phẩm Kim Liên, nhưng những thứ này đều có cấp bậc quá cao, không thích hợp làm lễ gặp mặt. Còn có Ngũ Sắc Thần Quang Phiến, tuy rằng nó chỉ là Hậu Thiên Linh Bảo, nhưng mà đã có khí linh, tựa như là người trong nhà rồi, sao lại có thể tặng người được đây?.
>
> Trương Minh Hiên sờ soạng nửa ngày, đột nhiên phát hiện giống như chính mình thật đúng là không có pháp bảo cấp thấp.
>
> Lý Thanh Nhã nhoẻn miệng cười, duỗi tay lấy từ bên trong túi trữ vật của mình ra một bản khắc gỗ đưa cho Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên cảm kích cười với Lý Thanh Nhã, sau đó ho khan một tiếng đưa khắc gỗ cho Anh Hùng, nói:
>
> “Tiểu Anh Hùng, bản khắc gỗ này coi như là lễ gặp mặt sư thúc cho ngươi, đừng tưởng rằng đây là khắc gỗ bình thường, ngươi xem những đường nét chạm trổ này, thần vận chính là tác phẩm khó gặp cấp bậc đại sư đó!”
>
> Mao Anh Hùng giơ lên đôi tay, cảm kích nói:
>
> “Đa tạ sư thúc!”
>
> Trương Minh Hiên đặt khắc gỗ vào trong tay Mao Anh Hùng.
>
> Mao Anh Hùng cung kính cầm khắc gỗ đứng lên.
>
> Khổng Chân ở bên cạnh nhẹ “Di ” một tiếng, rồi cười nói:
>
> “Tiểu Anh, một quỳ này của cậu chính là kiếm lớn rồi, bản khắc gỗ này cực kỳ trân quý, cậu nên cất giữ cẩn thận, thường xuyên tìm hiểu sẽ cực kỳ có lợi với cậu.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nhìn về phía Lý Thanh Nhã, bản khắc gỗ này thực sự rất trân quý hay sao?
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ nói:
>
> “Đây là một món đồ chơi của Nha Nha khi còn nhỏ, chính là tác phẩm do Viễn Cổ Đại Vu Phong Bá điêu khắc, phía trên ẩn chứa một tia Phong Chi Đạo Vận.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:
>
> “Ta sao lại không phát hiện ra?”
>
> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt, nói:
>
> “Cậu lúc nào thì để ý đến mấy thứ này.”
>
> Trương Minh Hiên liên tục cười ngượng ngùng.
>
> Ở bên cạnh, nghe được lời nói chuyện của hai người Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã, Khổng Chân đột nhiên cảm thấy buồn bực, bản thân cũng coi như là tồn tại đỉnh cấp trong hàng ngũ phú nhị đại trên Hồng Hoang, trời sinh bất phàm, chư thiên thần thánh gặp mặt đều nhường mình ba phần, nhưng mà lúc này nàng đột nhiên có cảm giác mình biến thành một nha đầu nghèo ở thôn quê, một món đồ chơi của trẻ con cũng là tác phẩm do Viễn Cổ Đại Vu điêu khắc, ẩn chứa Đạo Vận có thể làm cho Đại La Kim Tiên thèm nhỏ dãi, vậy thì ngày thường ăn dùng lại sẽ xa xỉ cỡ nào?
>
> Mao Anh Hùng đột nhiên nắm chặt khắc gỗ, sắc mặt biến ảo mấy lần, trong mắt hiện lên một tia kiên định rồi hắn lại quỳ xuống, giơ bản khắc gỗ trong tay lên, cảm động nói:
>
> “Đa tạ sư thúc ban thưởng, nhưng lễ vật trân quý như thế, chất nhi không dám thu.”
>
> Mao Anh Hùng thật sự không muốn giữ bản khắc gỗ này sao?
>
> Nói đùa, đương nhiên là hắn muốn giữ lại nhưng mà hắn biết, bản khắc gỗ này thật sự là quá trân quý, nếu ném ra ngoài thì ngay cả yêu thần cấp Đại La đều sẽ tiến đến tranh đoạt.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói:
>
> “Đã cho cậu thì cậu cứ nhận lấy. Cũng đừng động một chút liền quỳ xuống, Tiệt giáo chúng ta không làm trò này.”
>
> “Vậy thì ”
>
> Mao Anh Hùng khó xử nhìn về phía Khổng Chân.
>
> Khổng Chân ở bên cạnh nói:
>
> “Nhận lấy đi! Bản khắc gỗ này đối với ngươi thì rất trân quý nhưng đối với bọn họ thì cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi.”
>
> Mao Anh Hùng cúi đầu thật sâu nói:
>
> “Đa tạ sư thúc!”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Đứng lên đi!”
>
> Mao Anh Hùng chậm rãi đứng lên rồi cung kính đứng ở một bên.
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi:
>
> “Tên của cậu là do ai đặt cho vậy?”
>
> Mao Anh Hùng cung kính nói:
>
> “Là sư phó của con đặt.”
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Vì cái gì sư phó của cậu muốn đặt cho cậu tên này? Là hy vọng cậu làm anh hùng hay sao?”
>
> Mao Anh Hùng ngượng ngùng nói:
>
> “Bởi vì bản thể của con là cú mèo, cho nên sư phó của con ban cho con họ Mao, lại bởi vì con là giống đực, cho nên sư phó của con gọi con là Mao Anh Hùng.”
>
> Trương Minh Hiên phụt một tiếng rồi cười ha ha nói:
>
> “Năng lực đặt tên của Kim Bằng này cũng quá phế rồi! Nếu cậu là chim mái, chẳng phải là hắn sẽ gọi cậu là Mao Anh Thư hay sao?”
>
> Lý Thanh Nhã, Khổng Chân cũng cảm thấy buồn cười.
>
> Mao Anh Hùng ở bên cạnh có chút ngượng ngùng.
>
> Đột nhiên, một tia linh quang chợt lóe lên trong đầu Trương Minh Hiên, hắn hỏi:
>
> “Đúng rồi, cậu có phát hiện rằng cuộc đời mình có cái gì không đúng hay không? Ví dụ như là thân nhân bằng hữu của cậu đều gặp bất trắc.”
>
> Anh hùng nghi hoặc nói:
>
> “Sư thúc, ở trong tu luyện giới, họa phúc khó liệu, hơi không cẩn thận là sẽ gặp nạn, khi con còn nhỏ thì cha mẹ cuả con đã bị một con lang yêu giết chết, sau đó con vẫn luôn trôi giạt khắp nơi, kéo dài hơi tàn, thẳng đến lúc gặp được sư tôn mới có một chỗ dung thân, chuyện này có gì không đúng hay sao?”
>
> trong lòng Trương Minh Hiên hiểu rõ, hắn ho khan một tiếng nói:
>
> “Về sau ta sẽ giới thiệu cho cậu một người, cậu hãy hảo hảo tu hành cùng hắn, chớ có cô phụ thiên phú của cậu.”
>
> Mao Anh Hùng ôm quyền nói:
>
> “Dạ vâng! Con nhất định sẽ nghiêm túc tu hành.”
>
> Trong lòng thì lại cảm thấy nghi hoặc, ta có thiên phú gì đặc biệt hay sao?
>
> Khổng Chân nói:
>
> “Sư thúc, ngài định an bài yêu quái trong thành Sư Đà này như thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm nghị nói:
>
> “Thiên Môn Sơn ta có quy củ riêng của Thiên Môn Sơn ta, chỉ cần tuân thủ quy củ thì đều có thể sinh hoạt ở Thiên Môn Sơn. Đương nhiên nếu có người phá hư quy củ cũng sẽ bị Chấp Pháp Đội của Thiên Môn Sơn ta trấn áp, không người nào là ngoại lệ.”
>
> Nếu những người kia thật sự không chịu nổi quy củ của Thiên Môn Sơn ta thì có thể rời đi, ta cũng sẽ không ngăn trở. Cuối cùng đi hay ở chính là do bọn họ tự lựa chọn.”
>
> Khổng Chân gật đầu lý giải nói:
>
> “Bọn họ về sau nếu muốn sinh họat ở Thiên Môn Sơn, tự nhiên muốn tuân thủ quy củ của ngài.”
>
> Mao Anh Hùng có chút khẩn trương hỏi:
>
> “Sư thúc, không biết quy củ ở nơi này là cái gì? Ta cũng có thể thông tri cho người khác, miễn cho bọn họ không biết lại gây ra nhiễu loạn.”
>
> Mao Anh Hùng cũng sợ vị sư thúc tiện nghi này cảu mình có quy củ gì đó quá khắc nghiệt .
>
> Trương Minh Hiên nghiêm nghị nói:
>
> “Quy củ của Thiên Môn Sơn ta là…… là……”
>
> Rồi hắn ngừng nói, quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Nhã, ngượng ngùng hỏi:
>
> “Thanh Nhã tỷ, quy củ của chúng ta là cái gì nhỉ?”
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ cười nói:
>
> “Trước kia chỉ có một cái quy củ là không thể động võ, về sau, khi Lý thừa Càn nhận chức, để cho việc quản lý được dễ dàng hơn, hắn có tăng thêm một ít quy củ, hẳn là đã báo qua cho cậu rồi.”
>
> Trương Minh Hiên cười ngượng ngùng nói:
>
> “Chuyện ta làm đều là đại sự của tam giới, loại việc nhỏ này sao còn nhớ rõ được.”
>
> Rồi hắn mở miệng kêu lên:
>
> “Hùng Đại ~”
>
>
>
>