TRANG 506# 1
> Chương 1010: Nha Nha thu lễ vật
>
>
>
>
>
>
> Editor: Khiêm
>
> Tôn Ngộ Không ngồi xổm trên ghế bên cạnh, nhìn Trương Minh Hiên, phát ra một tiếng cười lạnh.
>
> Nha Nha quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không, kinh hãi kêu lên:
>
> “Ủa ~ ba ba nơi này có một con khỉ lớn.”
>
> Trương Minh Hiên vỗ nhẹ vào vai Nha Nha, nói:
>
> “Trẻ em nên lễ phép, kêu Tôn thúc thúc!”
>
> Nha Nha “Nga ~” một tiếng, kêu lên:
>
> “Tôn thúc thúc tốt ~”
>
> Lúc này, sắc mặt của Tôn Ngộ Không mới tốt hơn một chút, hắn ngượng ngùng gãi gãi da đầu, hiện tại muốn làm như thế nào đây? Gọi Cháu gái sao? Hay là cứ ừ một tiếng đã?
>
> Tôn Ngộ Không còn không có nghĩ xong, Đường Tam Tạng cũng đã vội vàng đứng lên, vui mừng nói:
>
> “A di đà phật ~ là người một nhà, nguyên lai đều là hiểu lầm, thật sự là quá tốt.”
>
> Trư Bát Giới cũng lập tức đứng lên, ôm bụng nói:
>
> “Ai u ~ đột nhiên lão Trư ta cảm thấy đau bụng. Sư phó, đảo chủ mấy người cứ trò chuyện trước, lão Trư ta đi xử lý một chút.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Thời gian này, Cao Thúy Lan hẳn là mang theo hài tử ở trong tiệm, nếu như Trư huynh về nhà thì khẳng định là không có ai.”
>
> Trư Bát Giới hắc hắc cười một tiếng rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
>
> Ở trong ngực Trương Minh Hiên, Nha Nha giãy giụa một chút, Trương Minh Hiên thả tay ra, Nha Nha lập tức nhảy từ trong ngực Trương Minh Hiên xuống, chạy đến trước mặt Tôn Ngộ Không, ngẩng đầu nhìn hắn nãi thanh nãi khí nói:
>
> “Tôn thúc thúc, ngài trông rất giống Vô Chi Kỳ thúc thúc!”
>
> Tôn Ngộ Không từ ghế trên nhảy xuống, cười hì hì hỏi:
>
> “Cháu nhận thức Nhị ca của ta sao?”
>
> Nha Nha liên tục gật đầu, cười hì hì nói:
>
> “Đúng vậy!”
>
> Rồi nàng xòe tay ra, bắt đầu đếm đầu ngón tay, nói:
>
> “Cháu còn nhận thức Lục Nhĩ thúc thúc, Hùng Đại thúc thúc, Sắc Tà sư cô ~ ta nhận thức rất nhiều người đó!”
>
> Trương Minh Hiên ở bên cạnh ho khan một tiếng, tức giận nói:
>
> “Tôn Ngộ Không, Nha Nha đều đã kêu thúc thúc, vậy mà ngay cả cái lễ gặp mặt huynh cũng không có sao?”
>
> Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên:
>
> “Lắm miệng!”
>
> Rồi hắn duỗi tay tìm tìm ở trên người, trên mặt tức khắc nở nụ cười ngượng ngùng.
>
> Lý Thanh Nhã vội vàng cười nói:
>
> “Ngộ Không, đừng vội nghe minh hiên nói bậy, Nha Nha đều đã lớn như vậy, không cần lễ gặp mặt.”
>
> Lúc này, sắc mặt của Tôn Ngộ Không mới tốt hơn một chút, tuy rằng là chính mình ngượng ngùng không có chuẩn bị tốt lễ vật, nhưng chủ gia nói như vậy thì cũng coi như cấp cho chính mình bậc thang để đi xuống, để lại một phần mặt mũi, lần sau bổ khuyết thêm là được.
>
> Một bàn tay đột nhiên từ bên cạnh vươn, trong tay cầm một viên minh châu sáng lấp lánh.
>
> Thấy thế, ánh mắt của Nha Nha sáng lên, nàng lập tức đã bị viên minh châu kia hấp dẫn.
>
> Đường Tam Tạng ngồi xổm trên mặt đất, tươi cười nói:
>
> “Nha Nha đúng không?! Đây là lễ gặp mặt bần tăng tặng cho cháu.”
>
> Nha Nha tiếp nhận minh châu từ trong tay Đường Tam Tạng, cười hì hì nói:
>
> “Cảm ơn hòa thượng thúc thúc!”
>
> Đường Tam Tạng cười nói:
>
> “Không có gì! Không có gì!”
>
> Thấy thế, sắc mặt của Tôn Ngộ Không lập tức biến thành màu đen, con lừa trọc đáng chết này!
>
> Sa Ngộ Tịnh tháo chuỗi tràng hạt bằng xương đầu treo trên cổ xuống rồi phất tay một cái. Chỉ trong nháy mắt, xương đầu trắng xám đã biến thành lưu li, chín cái đầu lâu bằng lưu li không những không làm cho tràng hạt trở nên đáng sợ, ngược lại khiến cho nó có vẻ tinh xảo.
>
> Sa Ngộ Tịnh đưa chuỗi tràng hạt này cho Nha Nha, cười ha hả nói:
>
> “Trên người thúc thúc ngoại trừ chuỗi tràng hạt này thì cũng không có bảo bối gì tốt, thôi thì tặng nó cho cháu đi! Chuỗi tràng hạt này có tác dụng hộ thân trừ tà.”
>
> Nhìn chuỗi tràng hạt bằng lưu li tinh xảo này, Nha Nha cao hứng tươi cười nói:
>
> “Thật xinh đẹp ~ cảm ơn thúc thúc!”
>
> Thấy thế, sắc mặt của Tôn Ngộ Không lại đen thêm vài phần rồi hắn cắn răng duỗi tay ra sau đầu, nhổ ba sợi lông khỉ màu vàng đưa cho Nha Nha, nói:
>
> “Cái này cho cháu.”
>
> Nha Nha một tay nắm minh châu, một tay ôm chuỗi tràng hạt lưu ly, nghi hoặc nhìn Tôn Ngộ Không. Con khỉ này cho ta ba sợi lông làm cái gì? Hoàn toàn không hề xinh đẹp.
>
> Dù nghĩ vậy nhưng nàng vẫn lễ phép nói:
>
> “Cảm ơn thúc thúc!”
>
> Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt của Trương Minh Hiên sáng lên, hắn cười ha hả nói:
>
> “Hầu ca, sao hôm nay huynh lại hào phóng như vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không kiêu ngạo nói:
>
> “Lão Tôn ta vẫn luôn rất hào phóng, đừng tưởng rằng lão Tôn ta âm hiểm xảo trá, dối trá quên nghĩa, chỉ nói dối giống như ngươi!”
>
> Trương Minh Hiên bĩu môi, tùy tiện đi ~ đã đưa lễ vật rồi, ngươi muốn mắng như thế nào thì cứ mắng như thế đi.
>
> Tôn Ngộ Không vung tay lên, ba sợi lông khỉ màu vàng bay đến trên đầu Nha Nha rồi cắm xuống, sau đó lông khỉ tự động dài lên, biến thành tam sợi tóc màu vàng.
>
> Nha Nha vặn vẹo đầu, cười khanh khách nói:
>
> “Có điểm ngứa ~”
>
> Tôn Ngộ Không dặn dò:
>
> “Cháu đừng xem thường tam sợi tóc màu vàng này, đây chính là một loại pháp bảo cường đại, có thể tùy tâm biến hóa, cứu cháu khỏi nguy nan.”
>
> Nghe được lời nói của Tôn Ngộ Không, ánh mắt của Nha Nha sáng lên, nàng vui mừng kêu lên:
>
> “Thật sự!”
>
> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, nói:
>
> “Đương nhiên!”
>
> Nha Nha lại lần nữa vui mừng kêu lên:
>
> “Cảm ơn thúc thúc ~”
>
> Sau đó, nàng quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên với ánh mắt chờ mong.
>
> Trương Minh Hiên dậm chân kêu lên:
>
> “Uy ~ con còn muốn đòi lễ vật từ ta nữa hay sao?”
>
> Nha Nha thè lưỡi, cười khanh khách ôm một đống lớn lễ vật chạy ra ngoài.
>
> Đường Tam Tạng cười ngượng ngùng nói:
>
> “Trương công tử, cậu xem đây đều là người một nhà, có phải là nên thả bần tăng ra hay không?”
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Khổng Chân, Khổng Chân gật gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng chắp tay trước ngực, bái một cái, vui mừng nói:
>
> “Đa tạ Trương công tử, đa tạ nữ thí chủ!”
>
> Rồi hắn mở miệng nói:
>
> “Ngộ Không, Ngộ Tịnh, chúng ta đi thôi!”
>
> Đường Tam Tạng mang theo hai đồ đệ nhanh chóng đi ra ngoài.
>
> Sau khi đi ra cung điện được một lúc, lời nói của ba người từ xa xa truyền đến.
>
> Sa Ngộ Tịnh hỏi:
>
> “Sư phó, viên minh châu kia của ngài lấy ở nơi nào vậy?”
>
> Đường Tam Tạng:
>
> “Lúc trước, vi sư có lấy mấy viên xuống từ áo cà sa Cẩm Lan.”
>
> Sa Ngộ Tịnh kinh hãi kêu lên:
>
> “Sư phó, người lấy minh châu từ áo cà sa Cẩm Lan làm cái gì?”
>
> Đường Tam Tạng cười ngượng ngùng nói:
>
> “Ta tính chuyển phát nhanh giao cho nữ nhi của ta chơi.”
>
> Thanh âm dần dần đi xa.
>
> Bên trong đại điện, chỉ còn lại có ba người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Khổng Chân.
>
> Trương Minh Hiên nhìn đôi mắt hơi hơi đỏ lên của Khổng Chân, mở miệng nói:
>
> “Cháu khóc sao?”
>
> Khổng Chân gật gật đầu, bi thương nói:
>
> “Kim Bằng có thể dốc hết sức dọn thành dời núi, có thể độc chiến ba vị Chuẩn Thánh đại năng của Phật giáo. Chàng ấy nghĩa bạt vân thiên cỡ nào, anh hùng cái thế cỡ nào nhưng lại bị một câu nói của Như Lai mà phải cúi đầu, ta có thể cảm nhận được sự bi phẫn, không cam lòng ở trong nội tâm của Kim Bằng!”
>
> Vừa nói, hốc mắt lại lần nữa ướt át lên.
>
> Thấy thế, Trương Minh Hiên cũng lập tức cảm thấy trong lòng nặng trĩu, hắn chua xót mở miệng nói:
>
> “Thực xin lỗi! Ta không thể cứu hắn.”
>
> Khổng Chân lắc đầu nói:
>
> “Cháu không trách ngài. Cháu biết, cho dù ngài ra tay thì cũng vô dụng, hắn cùng phụ thân của ta giống nhau, trong cơ thể đều có cấm chế do Thánh Nhân của Phật giáo tự mình hạ, không phản kháng được.”
>
> Trương Minh Hiên cắn răng nói:
>
> “Ta liền đi cầu sư tôn, nhờ ông ấy thôi diễn ra phương pháp giải trừ cấm chế.”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói:
>
> “Vô dụng! Tuy rằng tổng hợp thực lực của Thánh Nhân có mạnh có yếu, nhưng ở trong lĩnh vực của mình, mỗi người đều là mạnh nhất.”
>
> “Trong số các Thánh Nhân, Tiếp Dẫn Thánh Nhân chứng đạo trong mộng, Chuẩn Đề Thánh Nhân am hiểu Nhân Quả, kiếm đạo lấy Thông Thiên Thánh Nhân vi tôn, Âm Dương Chi Đạo Thái Thượng huyền diệu nhất, Nguyên Thủy Thiên Tôn thông hiểu ngũ hành bát quái, Nữ Oa Nương Nương tạo hóa thiên địa vạn vật.”
>
> Ở bên trong đại đạo của mỗi người, không ai có thể đánh bại bọn họ, cấm chế trên người Kim Bằng và Khổng Tước là do hai vị giáo chủ Thánh Nhân tự tay hạ, trừ chính bọn họ thì không ai có thể cởi bỏ.”
>
> Trương Minh Hiên chua xót nói:
>
> “Nói cách khác bọn họ vẫn luôn phải chịu Phật giáo nô dịch hay sao?”
>
> Đại điện lâm vào an tĩnh.
>
> Khổng Chân lấy khăn lụa ra, lau đôi mắt, nín khóc mà cười nói:
>
> “Đã để cho hai người chế giễu rồi, chúng ta cũng không phải là sinh ly tử biệt, không cần thiết phải thương tâm như vậy.”
>
>
>
>