TRANG 505# 2
> Chương 1009: Như Lai nhận thua
>
>
>
>
>
>
> Kim Bằng cũng nhíu mày nhìn Trương Minh Hiên, không biết hắn lấy tự tin từ nơi nào mà dám khiêu chiến Như Lai!
>
> Từ bên trong Thiên Không Đảo, một đám mây ba màu bay lên, chở Đế Thính cùng một thân hình nho nhỏ bay đến chỗ mấy người Như Lai , chỉ trong giây lát đã đi đến trước mặt mấy người.
>
> Đế Thính cũng không dám nhìn thẳng vài vị đại lão này, nó cúi đầu run rẩy phủ phục ở bên thân hình nho nhỏ kia. Người này không phải ai khác chính là Nha Nha.
>
> Nha Nha nhảy từ trên lưng Đế Thính xuống, ngẩng đầu nhìn Pháp Tướng khổng lồ của Như Lai, đôi tay chống nạnh nãi thanh nãi khí (giọng nói ngây ngô của con nít) kêu lên:
>
> “Ba ba kêu ta tới đánh ngươi!”
>
> Như Lai cúi đầu nhìn Nha Nha trên đám mây, một câu mẹ kiếp thiếu chút nữa buột miệng thốt ra, đây là khiêu chiến mà ngươi nói hay sao? Không chơi xấu như vậy chứ.
>
> Nha Nha cắn cắn ngón tay, quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên trên không trung, sợ hãi nói:
>
> “Ba ba, hắn quá lớn, ta giống như đánh không lại.”
>
> Trương Minh Hiên cười ôn nhu nói:
>
> “Vậy thì con có thể bảo hắn thu nhỏ lại mà.”
>
> Nha Nha xoay đầu, nhìn Pháp Tướng khổng lồ của Như Lai, nhỏ giọng thương lượng nói:
>
> “Ngươi thu nhỏ lại một chút có được không?”
>
> Rồi nàng duỗi hai tay ra, cho hai bàn tay cách một đoạn khoảng 1 mét, ngập ngừng nói:
>
> “Liền lớn như vậy có được không?”
>
> Như Lai nhìn Nha Nha thiên chân vô tà (ngây thơ), nội tâm lộn xộn, hắn đã gặp qua nhiều người không biết xấu hổ nhưng chưa thấy qua người không biết xấu hổ đến mức như Trương Minh Hiên vậy.
>
> Hắn xoắn xuýt một lúc rồi mở miệng nói:
>
> “Ta nhận thua ~”
>
> Nha Nha sửng sốt, dậm chân cao hứng kêu lên:
>
> “Thắng ~ thắng ~ ta thắng!”
>
> Kim Bằng cũng chống Phượng Thiên Họa Kích, ngửa mặt lên trời cười ha ha, đưa mắt liếc nhìn Như Lai Phật Tổ.
>
> Như Lai nhìn về phía Trương Minh Hiên, mở miệng nói:
>
> “Mong rằng Tiêu Dao Thần Quân sẽ nghiêm túc ước thúc đám yêu ma này, chớ có để bọn họ làm hại nhân gian.”
>
> Trương Minh Hiên nhoẻn miệng cười nói:
>
> “Tự nhiên như thế!”
>
> Như Lai quay đầu nhìn về phía Kim Bằng, quát chói tai nói:
>
> “Nghiệt súc ~ lúc này không về thì còn đợi đến khi nào!!”
>
> Nghe tiếng quát của Như Lai, thân hình cuả Kim Bằng chấn động, trên người có ánh sáng màu vàng chợt lóe rồi hắn hóa thành một con Kim Sí Đại Bằng Điểu khổng lồ, bay lên bầu trời.
>
> “Lệ ~”
>
> “Lệ ~”
>
> Kim Sí Đại Bằng Điểu phát ra từng tiếng kêu vang vọng phía chân trời, nó xoay quanh một vòng ở trên không trung rồi đáp xuống ở trên vai Như Lai.
>
> Ở phía dưới, trong Thành Sư Đà, Khổng Chân không kìm lòng được kêu lên:
>
> “Kim Bằng ~”
>
> Đám yêu quái trong Thành Sư Đà cũng đều thương tâm hô to:
>
> “Đại Vương ~”
>
> “Đại Vương ~”
>
> ……
>
> Còn có yêu quái xúc động hét lớn:
>
> “Chúng ta giết ra ngoài, cứu lấy Đại Vương!”
>
> “Giết!”
>
> “Báo thù cho Đại Vương.”
>
> ……
>
> Một ít yêu quái kích động phóng lên cao, bay về phía Như Lai.
>
> Trên không trung, hư ảnh Lý Thanh Nhã duỗi tay nhấn một cái, những yêu quái vừa bay lên lập tức bị đông lại, lách cách leng keng rơi xuống, nện ở bên trong Thành Sư Đà.
>
> Pháp Tướng của Như Lai chậm rãi biến mất, thân hình của mấy người Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, Định Quang Hoan Hỉ Phật cũng nhanh chóng biến mất ở trên không trung.
>
> Tất cả đều không tạo thành nửa điểm tổn thương với Thiên Môn Sơn, mấy đại cao thủ của Phật giáo giống như là chưa từng đi đến Thiên Môn Sơn vậy.
>
> Nha Nha gãi gãi búi tóc của chính mình, nghi hoặc nói:
>
> “Ủa ~ Mấy người kia đi đâu rồi? Làm sao lại không thấy nữa?”
>
> Rồi nàng vỗ vỗ Đế Thính ở bên cạnh mình và hỏi:
>
> “Ngươi biết bọn họ đi nơi nào không?”
>
> Đế Thính thấp giọng nói:
>
> “Bọn họ hẳn là đã trở về Linh Sơn rồi!”
>
> Nha Nha tò mò hỏi:
>
> “Linh Sơn ở nơi nào?”
>
> Đế Thính nói:
>
> “Linh Sơn ở phía Tây!”
>
> “Xa sao?”
>
> “Không tính quá xa!”
>
> “Linh Sơn chơi vui không?”
>
> “Ừ! Chơi rất vui!”
>
> “Vậy thì lần sau ngươi dẫn ta đi đến đó chơi được không?”
>
> Đế Thính theo bản năng gật gật đầu, lại vội vàng kịch liệt lắc đầu, tiểu chủ ngài đừng hại ta.
>
> Nha Nha bất mãn bĩu môi.
>
> Trên không trung, hư ảnh của hai người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã cũng chậm rãi tiêu tán.
>
> Trên Thiên Không Đảo, Lý Thanh Nhã tức giận nói:
>
> “Cậu sao có thể để Nha Nha làm loại chuyện này?”
>
> Trương Minh Hiên thở ra một hơi dài, nói:
>
> “Không cho Nha Nha ra tay, vạn nhất Như Lai muốn đánh tiến vào Thiên Môn Sơn thì chúng ta làm sao bây giờ?”
>
> Lý Thanh Nhã oán trách nói:
>
> “Vậy cậu không sợ Như Lai sẽ ra tay với Nha Nha, giam cầm nàng lại hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói:
>
> “Không sợ! Ta đã dặn Nha Nha rồi, nếu có người ra tay với nàng thì hãy khóc lớn lên.”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu, không biết nên nói cái gì.
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục nói:
>
> “Nếu như Như Lai thật sự không chịu lui về phía sau thì ta đây cũng kính hắn là một nam tử hán đại trượng phu, đưa Thành Sư Đà trở về cũng có làm sao.”
>
> Lý Thanh Nhã vươn ngón tay ngọc điểm lên trên cái trán của Trương Minh Hiên, oán trách nói:
>
> “Cậu đó nha! Lúc này, ngay cả ta cũng muốn đánh cậu một trận.”
>
> Trương Minh Hiên cười hắc hắc, sau đó giải thích:
>
> “Thanh Nhã tỷ cứ yên tâm đi! Ta khẳng định sẽ không để Nha Nha phải thực sự mạo hiểm, Thanh Bình Kiếm cùng Thí Thần Thương đều giấu ở bên trong cổ tay áo của Nha Nha, bọn họ đáp ứng ta sẽ bảo vệ tốt Nha Nha.”
>
> Rồi hàn quang trong mắt chợt lóe, hắn nói tiếp:
>
> “Nếu thật sự có người thương tổn Nha Nha, hai cái chí bảo này cũng sẽ không có chút cố kỵ nào, sẽ không giữ lại mà toàn lực ra tay, chân chính thể hiện ra uy lực của Thánh Nhân Chứng Đạo Chí Bảo, còn hết thảy hậu quả do ta tới gánh vác.”
>
> Nghe được lời nói này của Trương Minh Hiên, trong mắt Lý Thanh Nhã hiện lên một tia ôn nhu, tình cảm dành cho Nha Nha của Trương Minh Hiên là điều mà nàng không hề hoài nghi. Có đôi khi chính nàng còn cảm thấy Trương Minh Hiên đối xử với Nha Nha tốt hơn cả nàng.
>
> Lý Thanh Nhã nhẹ giọng nói:
>
> “Khi đó chuyện sẽ nháo lớn, dù sao theo quy ước, trước lượng kiếp, Thánh Nhân không được phép ra tay ở Hồng Hoang, Thánh Nhân Chứng Đạo Chí Bảo đồng dạng có thể phát huy ra một bộ phận thực lực của Thánh Nhân, thuộc về phạm vi cấm.”
>
> Trương Minh Hiên nói thầm:
>
> “Đúng vậy! Rõ ràng lợi hại như vậy nhưng mà mỗi lần đều ra vẻ đáng thương.”
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói:
>
> “Ăn nói cẩn thận!”
>
> Trương Minh Hiên cười ngượng ngùng.
>
> Lý Thanh Nhã chậm rãi đứng lên.
>
> Trương Minh Hiên cũng đứng lên hỏi:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ định đi đâu vậy?”
>
> Lý Thanh Nhã nói:
>
> “Đi xuống phía dưới nhìn xem, Sư Đà Quốc đột nhiên buông xuống, chỉ sợ sẽ tạo thành một chút hỗn loạn.”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý nói:
>
> “Những chuyện đó cứ giao cho Hùng Đại cùng đội giữ trật tư đô thị lo là được.”
>
> Rồi hắn dừng một chút và nói tiếp:
>
> “Nhưng chúng ta cũng xác thật nên đi xem, hình như nữ nhi của Khổng Tuyên sư huynh cũng có mặt ở trong thành.”
>
> Ánh mắt của Lý Thanh Nhã sáng lên, nàng cười nói:
>
> “Chúng ta cùng đi đi!”
>
> Hai người kết bạn đi ra ngoài, mới vừa đi ra sân thì đã nhìn thấy Nha Nha cưỡi Đế Thính từ nơi xa chạy vội đến.
>
> Đế Thính chạy đến trước mặt hai người, đột nhiên phanh lại, Nha Nha cười bay lên trời.
>
> Trương Minh Hiên đưa tay đỡ lấy Nha Nha, tức giận nói:
>
> “Nha Nha, con cũng không cẩn thận một chút, vạn nhất ngã thì làm sao bây giờ?”
>
> Nha Nha cọ xát khuôn mặt vào cằm của Trương Minh Hiên hai cái cười khanh khách nói:
>
> “Sẽ không! Con biết bay mà.”
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Đế Thính hắn hung hăng đá nó một cước, răn dạy:
>
> “Lần sau chạy chậm một chút.”
>
> Đế Thính cũng tỏ ra ủy khuất, tiểu chủ nhân phân phó, ta có thể làm thế nào bây giờ?!
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha, bên người có Lý Thanh Nhã, mặt sau là Đế Thính đi theo, đoàn người bay từ Thiên Không Đảo ra, đáp xuống phía trước Kim Bằng điện trong Thành Sư Đà.
>
> Lúc này, mấy vạn con yêu quái trong Thành Sư Đà đã loạn thành một đoàn, có yêu quái trong phường thị tò mò tiến vào Thành Sư Đà, cũng khiến cho yêu quái trong Thành Sư Đà thấp thỏm lo âu, cảnh giác coi chừng.
>
> Bên trong Kim Bằng điện, Khổng Tước công chúa đang ngồi ở chủ vị, ở phía dưới là mấy thầy trò Đường Tam Tạng.
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi vào, cười ha hả nói:
>
> “Cháu gái nhỏ, đã lâu không thấy, lại xinh đẹp hơn nhiều rồi.”
>
> Khổng Chân đứng lên, từ chủ vị đi xuống tới, thi lễ nói:
>
> “Khổng Chân kính chào Tiểu sư thúc ~”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Miễn lễ! Miễn lễ! Đều là người trong nhà, không cần khách khí như vậy.”
>
> Khổng Chân ngồi dậy, lại thi lễ với Lý Thanh Nhã, cung kính nói:
>
> “Khổng Chân kính chào Lý đại tiểu thư!”
>
> Lý Thanh Nhã mở miệng cười nói:
>
> “Không cần đa lễ.”
>
>
>
>