TRANG 505# 1
> Chương 1008: Trương Minh Hiên ước chiến
>
>
>
>
>
>
> Có Vô Chi Kỳ kiềm chế Văn Thù, tình cảnh của Kim Bằng tốt hơn rất nhiều, hắn phấn chấn đại chiến cùng Phổ Hiền Bồ Tát, Định Quang Hoan Hỉ Phật.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật lại nhéo một cái tay hoa lan, cười khanh khách nói:
>
> “Tiểu Kim Bằng, cậu thật đúng là nghịch ngợm, nhất định phải chơi loại trò chơi 1 đấu 2 kích thích này, thật chán ghét ~”
>
> Kim Bằng nhìn khuôn mặt béo ú đầy phấn kia của Định Quang Hoan Hỉ Phật, trong lòng tức khắc xuất hiện cảm giác ghê tởm, đột nhiên phát hiện cô cháu gái Khổng Chân của mình thật sự là phi thường phi thường xinh đẹp.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật cười hì hì nói:
>
> “Tiểu Kim Bằng, nhưng mà hiện tại nô gia lại không muốn chơi cùng cậu, xem tuyệt chiêu của nô gia đây, Cúc Hoa Trướng!”
>
> Bầu trời chỉ thoáng cái đã biến thành màu vàng nhạt, từng đóa hoa cúc mỹ lệ từ trên trời bay xuống, Định Quang Hoan Hỉ Phật xoay tròn bay múa ở bên trong sương mù màu vàng nhạt, giống như một con bướm béo mỹ lệ.
>
> Thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Phổ Hiền Bồ Tát đột nhiên biến đổi, hắn kinh sợ bỏ chạy về nơi xa.
>
> Sắc mặt của Kim Bằng cũng nhanh chóng biến đổi, hắn dậm chân bay về phía sau, nhưng mà đã chậm.
>
> Hắn mới vừa bay về phía sau được một đoạn thì thân hình đã cứng lại trên không trung, trong đầu lơ mơ như say xe, đôi mắt mơ hồ nhìn về phía Định Quang Hoan Hỉ Phật đang múa, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ, thật là đẹp!
>
> Rồi hắn không kìm lòng được đi đến gần chỗ Định Quang Hoan Hỉ Phật.
>
> Uỳnh.
>
> Âm Dương Đại Ma Bàn trên không trung cũng vỡ nát.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật vừa múa vừa cười hì hì nhìn Kim Bằng, liếm liếm đầu lưỡi, thân hình thật cường tráng, nô gia rất thích!
>
> “Đều dừng tay cho ta!”
>
> Một tiếng quát chói tai vang lên, thanh âm vang vọng trên không trung.
>
> Kim Bằng bị tiếng quát chói tai này làm cho bừng tỉnh, liếc mắt một cái là đã thấy được Định Quang Hoan Hỉ Phật gần ngay trước mắt.
>
> Trong nháy mắt, hắn lui về phía sau, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, tức giận trừng mắt với Định Quang Hoan Hỉ Phật.
>
> Văn Thù, Vô Chi Kỳ cũng đều tách ra cúi đầu nhìn xuống.
>
> Ở phía dưới, trên đỉnh cung điện, Khổng Chân song song đứng thẳng cùng Đường Tam Tạng, chỉ là trong tay Khổng Chân đang cầm một thanh tiên kiếm kề sát cổ của Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn mấy người trên không trung, phất phất tay tay nói:
>
> “Các vị Bồ Tát, buổi sáng tốt lành!”
>
> Văn Thù Bồ Tát nhíu mày nói:
>
> “A di đà phật công chúa đây là có ý gì? Nếu như cô giết Đường Tam Tạng thì cho dù là Khổng Tước Đại Minh Vương Bồ Tát cũng không giữ nổi mạng cho cô đâu.”
>
> Khổng Chân quật cường nói:
>
> “Ta không cần hắn phải bảo hộ, các ngươi lập tức thối lui cho ta.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát cười nói:
>
> “A di đà phật công chúa, không biết là ai ra chủ ý này cho ngài, nhưng ngài quá coi thường thủ đoạn của Chuẩn Thánh rồi. Hư Không Vô Giới ”
>
> Khổng Chân tức khắc phát giác, tiên kiếm của chính mình không đụng vào đến Đường Tam Tạng, rõ ràng chỉ là một đoạn không đến 1 cm vậy mà tựa như là đã biến thành chân trời góc biển.
>
> Phổ Hiền Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát đều quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không ở nơi xa, vẻ mặt buồn bực.
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai, cười hì hì kêu lên:
>
> “Hai vị Bồ Tát nhìn lão Tôn ta làm cái gì? Chẳng lẽ các vị còn nghĩ rằng đây là chủ ý lão Tôn ta đưa ra cho nàng hay sao? Thế nhân đều biết lão Tôn ta cùng Trương Minh Hiên kia có thù không đội trời chung, bọn họ là bằng hữu với Trương Minh Hiên, lão Tôn ta làm sao có thể giúp bọn họ được?”
>
> Văn Thù Bồ Tát nhoẻn miệng cười, nói:
>
> “Bần tăng tự nhiên là tin tưởng Đại Thánh, chỉ là muốn mời Đại Thánh mau chóng cứu sư phó cùng mấy vị sư đệ của ngài ra thôi.”
>
> Tôn Ngộ Không cười nói:
>
> “Dễ nói! Dễ nói!”
>
> Đột nhiên, Vô Chi Kỳ ở trên không trung, cười ha ha nói:
>
> “Kim Bằng, tới Thiên Môn Sơn rồi!”
>
> Nghe được câu nói này của Vô Chi Kỳ, sắc mặt của Văn Thù, Phổ Hiền, Định Quang Hoan Hỉ Phật đều biến đổi, bọn họ lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở cách đó không xa hình dáng của Áp Long Sơn đã hiện ra, cũng chính là bọn họ đã tới Thiên Môn Sơn rồi.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật đột nhiên đánh một quyền về phía Thành Sư Đà ở phía dưới.
>
> Thấy thế, thân hình của Kim Bằng chợt lóe và đã xuất hiện ở dưới nắm tay của Định Quang Hoan Hỉ Phật, Phượng Thiên Họa Kích đột nhiên đâm lên.
>
> Uỳnh một tiếng nổ lớn vang lên.
>
> Một gợn sóng màu vàng nhộn nhạo mở ra, Kim Sí Đại Bằng Điểu đang chở Thành Sư Đà ở phía dưới đột nhiên dùng sức vỗ mạnh đôi cánh, thân hình trong nháy mắt đã nhảy vào bên trong Áp Long Sơn.
>
> Phía trên Áp Long Sơn lập tức hiện lên hai bóng người thật lớn, một nam một nữ ngồi ở dưới bóng cây đánh cờ, nam tuấn tú nữ mỹ lệ.
>
> Nam tử buông quân cờ trong tay xuống, quay đầu nhìn về phía mấy người Định Quang Hoan Hỉ Phật, mở miệng:
>
> “Lăn ”
>
> Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát theo bản năng lui về phía sau một bước, ngay sau đó sắc mặt trở nên xấu hổ buồn bực. Không ngờ bọn họ lại bị tiếng quát của một tên Thái Ất Kim Tiên dọa lui về sau, thật sự là quá mất mặt.
>
> Chủ yếu là lần trước ở Nữ Nhi Quốc, bọn họ bị Trương Minh Hiên đánh quá thảm rồi, ngay cả Xá Lợi Tử cũng bị Trương Minh Hiên đánh nát một viên, làm cho đạo cơ hao tổn, cũng bởi vậy lưu lại bóng ma khó xóa nhòa ở trong lòng.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật ngẩng đầu nhìn hai bóng người vừa hiện lên trên không trung, trong mắt mang theo phẫn nộ, thét to:
>
> “Trương Minh Hiên ~~”
>
> Vô Chi Kỳ cười ha ha một tiếng, lộn nhào một cái đã bay trở về bên trong Thiên Môn Sơn.
>
> Kim Bằng cũng cười ha ha kêu lên:
>
> “Thống khoái! Thống khoái! Hai vị Bồ Tát một vị Phật Đà bị dọa đến mức không dám đi tới một bước, thật là thống khoái.”
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật tức giận trừng mắt với Kim Bằng, Kim Bằng khiêu khích nhướng nhướng mày.
>
> “Nam mô A di đà phật ”
>
> Một tiếng phật hiệu to lớn vang lên, Pháp Tướng thật lớn của Phật Tổ hiện lên trên không trung, Pháp Tướng tỏa ra ánh sáng màu vàng ngồi ngay ngắn trên đám mây.
>
> Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát cùng cúi đầu kêu lên:
>
> “Bái kiến Phật Tổ!”
>
> Như Lai gật gật đầu.
>
> Hai mắt của Định Quang Hoan Hỉ Phật cũng tỏa ánh sáng nhìn Pháp Tướng của Như Lai, dáng người càng mượt mà, lỗ tai cũng càng gợi cảm, trên đầu bao cũng càng nhiều, nô gia rất thích Hắn kích động đến thân phát run.
>
> Trong lòng Như Lai đột nhiên có cảm giác hơi lạnh, một cảm giác bất an tràn ngập trong lòng, hắn cúi đầu nhìn Định Quang Hoan Hỉ Phật, biểu tình trên mặt giống như là ăn phân vậy.
>
> Như Lai vội vàng ngẩng đầu lên, mắt không thấy tâm không phiền, nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:
>
> “Tiêu Dao Thần Quân, phương Tây Thành Sư Đà có yêu ma làm hại một phương, độc hại vạn dặm. Phật giáo ta phái Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát dẫn dắt đông đảo La Hán đến độ hóa bọn họ, bọn họ lại chạy trốn tới nơi đây. Mong Tiêu Dao Thần Quân, Lý đại tiểu thư phân biệt thiện ác giao bọn họ ra đây.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Theo ta được biết, bọn họ phần lớn yêu quái trong Thành Sư Đà đều là tiểu yêu vừa sinh ra linh trí, bởi vì Phật giáo các ngươi nơi nơi độ hóa yêu ma, làm cho bọn họ sinh tồn gian nan, lúc này mới trốn đến Sư Đà Quốc để tìm đường cầu sinh, cũng không làm ác.”
>
> Giọng nói của Như Lai lại vang vọng trên không trung:
>
> “Thần Quân là muốn bao che yêu ma trong thành này hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên trầm ngâm một chút rồi nói:
>
> “Ngươi bảo ta giao người, ta liền giao ra, chẳng phải là khiến cho người khác tưởng ta sợ ngươi hay sao? Thế thì ta cũng sẽ thật mất mặt. Như vậy đi! Ta phái người so đấu với ngươi một phen, chỉ cần ngươi có thể thắng, ta liền trả người lại cho ngươi.”
>
> Thiên Môn Sơn, mọi người bên trong phường thị lập tức quay sang nghị luận với nhau, Thần Quân đây là có ý tứ gì? Chẳng lẽ bên trong phường thị còn có tồn tại có thể so với Phật Tổ hay sao?
>
> Vô Chi Kỳ đột nhiên trừng lớn đôi mắt, trái tim thình thịch thình thịch kịch liệt nhảy lên, tiểu lão gia muốn phái ai đi xuất chiến đây? Không phải là ta đi?!
>
> Vô Chi Kỳ kiểm kê cao thủ bên trong phường thị một chút rồi bi thương phát hiện hình như là chính mình có tu vi tối cao! Xong rồi xong rồi bản thân muốn xong rồi!
>
> Yêu quái trong Thành Sư Đà cũng đều tỏ ra hoảng sợ, theo bọn họ thấy, vị Tiêu Dao Thần Quân này khẳng định là sẽ tùy tiện phái người đi ứng phó một chút, đối ngoại cũng sẽ không đến mức làm mất uy tín, sau đó liền giao Thành Sư Đà cho Như Lai.
>
> Như Lai cũng cảm thấy nghi hoặc, Trương Minh Hiên này lại định chơi âm mưu quỷ kế gì? Chẳng lẽ là Vô Đương Thánh Mẫu tới rồi hay sao?
>
> Nhưng bởi vì tự tin vào thực lực của chính mình, Như Lai Phật Tổ mở miệng nói:
>
> “Được!”
>
>
>
>