Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1007: Mục 1008

TRANG 504# 2

> Chương 1007: Định Quang Hỉ Phật ra tay

>

>

>

>

>

>

> Kim Bằng nhắm mắt lại, lạnh giọng nói:

>

> “Ta cùng với huynh trưởng chính là cùng một mẹ sinh ra, hắn bẩm sinh có được Ngũ Hành Chi Lực, hóa thành thần thông Ngũ Sắc Thần Quang, ngũ hành tự thành một giới không có gì không thu được.”

>

> Mà ta thì bẩm sinh có được Âm Dương Chi Khí, đương nhiên cũng có thể luyện thành một loại thần thông, ta cũng vừa mới hoàn thành loại thần thông này, hôm nay thỉnh hai vị Bồ Tát vì ta thần thông khai quang đi!”

>

> Văn Thù Bồ Tát trong lòng một đột, kinh hãi kêu lên:

>

> “Âm Dương Chi Khí của ngươi không phải là đã dùng để luyện thành Âm Dương Nhị Khí Bình hay sao?”

>

> Kim Bằng cười lạnh một tiếng:

>

> “Âm dương lưu chuyển, sinh sôi không thôi! Nơi đó chỉ là một đạo Âm Dương Chi Khí mà thôi.”

>

> Rồi hắn mở choàng mắt ra, hai mắt một cái thuần trắng, một cái thuần đen, từ trong đó hai cái cối xay một trắng một đen bay ra, ở trên không trung hợp thành một cái cối xay khổng lồ.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Ngay khi cái cối xay này vừa hình thành thì lập tức ngũ hành hỗn loạn, âm dương vô tự, thiên địa pháp tắc ở chung quanh đều ẩn ẩn run rẩy, tựa hồ là cảm nhận được sự nguy hiểm của cái cối xay này.

>

> Phổ Hiền kinh hãi kêu lên:

>

> “Đây là cái gì?”

>

> Kim Bằng giận dữ nói:

>

> “Âm Dương Đại Ma Bàn! Các ngươi chết cho ta ~”

>

> Kim Bằng đưa mắt nhìn qua phía Văn Thù Bồ Tát, Âm Dương Đại Ma Bàn cũng theo đó đánh tới Văn Thù Bồ Tát.

>

> Ngay khi Âm Dương Đại Ma Bàn hình thành thì ở Linh Sơn, bên trong một chỗ thánh cảnh, một thanh niên tuấn mỹ mở to mắt, quay đầu nhìn về phía Đông, cười tự nói:

>

> “Nhị đệ, rốt cuộc đệ cũng đã luyện thành thần thông của mình.”

>

> Ngay sau đó lại nhìn đến Khổng Chân đang tỏ ra lo lắng ở bên trong Thành Sư Đà, nụ cười tươi trên mặt thanh niên lập tức trở nên cứng ngắc, hắn cúi đầu thở dài một hơi rồi tiếp tục nhắm mắt đả tọa.

>

> Âm Dương Đại Ma Bàn đánh tới Văn Thù Bồ Tát, cối xay còn chưa tới đã quấy Âm Dương Nhị Khí trong thiên địa trở nên hỗn loạn, giam cầm Văn Thù Bồ Tát.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát ở bên cạnh vội vàng ra tay cứu viện, quát:

>

> “Luân Hồi ~”

>

> Một luồng dao động vô hình bao phủ phía trên Âm Dương Đại Ma Bàn khiến cho nó hơi chậm lại.

>

> Nhưng chỉ sau một giây, Âm Dương Đại Ma Bàn đột nhiên chấn động đã phá giải Thời Gian Pháp Tắc của Phổ Hiền Bồ Tát, tiếp tục đánh tới Văn Thù Bồ Tát.

>

> “Hư Không ~”

>

> “Vô Thường ~”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát liên tục thi triển vô số pháp tắc nhưng đều khó có thể quấy nhiễu Âm Dương Đại Ma Bàn.

>

> Văn Thù Bồ Tát kinh hãi kêu lên:

>

> “Mời Hoan Hỉ Phật ra tay ~”

>

> Một tiếng cười duyên vang lên ở trên không trung, một cánh tay trắng mũm mĩm vươn ra, ấn ở phía trên Âm Dương Đại Ma Bàn.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, tất cả pháp tắc đều bị hóa thành hư không, Âm Dương Đại Ma Bàn cũng bị gắt gao ngăn trở.

>

> Từ bên trong không gian, Định Quang Hoan Hỉ Phật đi ra tới, mị nhãn như tơ nhìn Kim Bằng, thè lưỡi liếm môi, cười khanh khách nói:

>

> “Kim Bằng, nhân gia trước kia cũng không biết nguyên lai huynh lại đàn ông như vậy đó! Nhân gia rất thích!”

>

> “Hai chúng ta đều tu luyện Âm Dương Đại Đạo, có thời gian chúng ta có thể thảo luận, tham thảo lẫn nhau ~”

>

> Kim Bằng nhìn dáng vẻ õng a õng ẹo của Định Quang Hoan Hỉ Phật, không kìm lòng được rùng mình một cái.

>

> Ở phía dưới, Khổng Chân chống tay vào eo, nổi giận mắng:

>

> “Ta phi ~ Tên mập mạp không biết xấu hổ kia! Ngươi cũng không nhổ bãi nước bọt mà nhìn xem bộ dáng của mình đi, chỉ bằng ngươi cũng mơ tưởng tới gần Kim Bằng thúc thúc của ta hay sao?”

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật nhìn Thành Sư Đà vẫn còn đang tiếp tục phi hành ở phía dưới, mở miệng nói:

>

> “Tiểu Văn Thù, tiểu Phổ Hiền, các ngươi đi xuống, ngăn Thành Sư Đà lại.”

>

> Rồi hắn nhéo tay thành hình hoa lan (bác nào xem thái giám chỉ tay rồi sẽ biết), chỉ vào Kim Bằng cười hì hì nói:

>

> “Hắn cứ giao cho ta.”

>

> Văn Thù Phổ Hiền vội vàng nói:

>

> “Dạ!”

>

> Rồi hắn xoay người, cùng Phổ Hiền Bồ Tát bay xuống dưới.

>

> Kim Bằng cười lạnh một tiếng, hai mắt lại hình thành hai cái cối xay một đen một trắng rồi chúng lại hợp nhất thành Âm Dương Đại Ma Bàn.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Âm Dương Đại Ma Bàn chuyển động, ma diệt âm dương.

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật kêu lên một tiếngsợ hãi, vội vàng thu tay lại, Âm Dương Đại Ma Bàn đánh vào trên ngực của Định Quang Hoan Hỉ Phật.

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật kêu thảm thiết một tiếng rồi bay ngược đi ra ngoài, áo cà sa trước ngực bị rách nát, lộ ra bộ ngực phấn nộn.

>

> Âm Dương Đại Ma Bàn một khắc cũng không ngừng, đuổi theo muốn trấn áp Định Quang Hoan Hỉ Phật.

>

> Kim Bằng thì phi thân bay lên, Phượng Thiên Họa Kích hóa thành một vệt sáng màu trắng, đánh tới Văn Thù Phổ Hiền.

>

> Ầm. Ầm. Ầm.

>

> Mấy tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên ở trên không trung.

>

> Một mình Kim Bằng chiến đấu với ba vị Chuẩn Thánh, lấy Âm Dương Đại Ma Bàn đối phó Định Quang Hoan Hỉ Phật, lấy siêu phàm võ nghệ đối phó Văn Thù, Phổ Hiền hai vị Bồ Tát, miễn cưỡng kiềm chế bọn họ.

>

> Kim Sí Đại Bằng Điểu chở Thành Sư Đà tiếp tục bay về phía Đông, bay vọt qua trăm sông nghìn núi. Khi đi ngang qua một vài quốc gia nhỏ, nó che cả bầu trời làm cho bá tánh ở đó kinh hoảng, cúng bái.

>

> Sau một lát, Kim Bằng chậm rãi rơi xuống, lấy sức một người đấu ba người Định Quang Hoan Hỉ Phật vẫn không đủ, vài lần hắn bị ba người đánh ho ra máu, ở trên không trung liên tục lui về phía sau.

>

> Khổng Chân đứng ở trên đỉnh cung điện, liên tục dậm chân, sắc mặt lo lắng.

>

> “Cô đang lo lắng cái gì?”

>

> Một giọng nói vang lên ở bên tai Khổng Chân.

>

> Khổng Chân vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con khỉ đang đứng ở bên người mình.

>

> Khổng Chân kinh hãi kêu lên:

>

> “Tôn Ngộ Không?!”

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai vui cười nói:

>

> “Đúng là lão tôn!”

>

> Khổng Chân cảnh giác lui về phía sau một bước, nói:

>

> “Ngươi muốn làm gì?”

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, vác Kim Cô Bổng lên trên vai, lạnh giọng nói:

>

> “Nhanh giao tiểu hòa thượng ra đây! Bằng không, lão Tôn sẽ đập nát cung điện của cô, giết sạch tiểu yêu ở trong thành.”

>

> Khổng Chân lo lắng nhìn thoáng qua không trung, tùy ý nói:

>

> “Nguyên lai là ngươi tới vì hòa thượng kia, chờ chúng ta tới Thiên Môn Sơn thì ta tự nhiên sẽ thả người rời đi.”

>

> Nghe được câu nói này của Khổng Chân, trong lòng Tôn Ngộ Không chấn động, nguyên lai là bọn họ muốn đi đến Thiên Môn Sơn. Lúc này, hắn nhe răng nhếch miệng cười lạnh nói:

>

> “Đừng tưởng rằng lão Tôn ta không biết các ngươi đánh chủ ý gì. Tiểu hòa thượng chính là Kim Thiền Tử chuyển thế, đã định trước là người lấy chân kinh, quan trọng với Phật giáo cỡ nào. Các ngươi nhất định là muốn giao hắn cho Trương Minh Hiên đúng không? Có lão Tôn ta ở đây, kế hoạch tà ác của các ngươi đừng hòng thực hiện được.”

>

> Rồi hắn lại bỏ thêm một câu:

>

> “Lão Tôn ta cùng Trương Minh Hiên kia có thù không đội trời chung.”

>

> Nghe được lời nói này của Tôn Ngộ Không, trên mặt của Khổng Chân đột nhiên xuất hiện thần sắc vui mừng, miệng lẩm bẩm.

>

> “Đúng vậy! Ta làm sao lại quên mất Đường Tam Tạng.”

>

> Rồi nàng cao giọng hét lớn:

>

> “Tiểu Anh ~ dẫn người ngăn Tôn Ngộ Không lại.”

>

> Chỉ trong nháy mắt, một đội Yêu Binh bay lên trời, ưng tướng quân cầm đầu giận dữ nói:

>

> “Tôn Ngộ Không lớn mật, đừng mong thương tổn công chúa! Giết cho ta ~”

>

> Một đám yêu quái lập tức đánh tới Tôn Ngộ Không, hô quát đại chiến cùng Tôn Ngộ Không ở trên không trung.

>

> Khổng Chân xoay người bay xuống, bước nhanh tới chỗ địa lao, trong mắt mang theo sự vui mừng.

>

> Trên Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên nhìn đại chiến phía trên Thành Sư Đà, nôn nóng hỏi:

>

> “Thanh Nhã tỷ, bọn họ cách Thiên Môn Sơn còn có xa lắm không?”

>

> Lý Thanh Nhã ngưng trọng nói:

>

> “Còn có mười lăm phút lộ trình nữa mới đến nhưng Kim Bằng chỉ sợ không kiên trì được mười lăm phút đâu.”

>

> Trương Minh Hiên sốt ruột nói:

>

> “Không được! Ta cần tự mình ra tay.”

>

> Lý Thanh Nhã do dự một chút nói:

>

> “Để Vô Chi Kỳ đi thôi!”

>

> Trương Minh Hiên mở miệng nói:

>

> “Vô Chi Kỳ, ngươi đi trợ giúp Kim Bằng một tay.”

>

> Một bóng người từ bên trong dãy núi bay lên trời, vọt tới phương Tây.

>

> Vô Chi Kỳ bay đến chiến trường, hét lớn một tiếng.

>

> Tây Hải Thiết Côn đánh tới đầu của Văn Thù Bồ Tát. Trong lúc vội vàng, Văn Thù Bồ Tát chỉ kịp thả một đám mây 3 màu ra.

>

> Tây Hải Thiết Côn đánh vào phía trên đám mây 3 màu, một tiếng nổ ầm lớn vang lên, đám mây liên tiếp rách nát, nhưng Tây Hải Thiết Côn cũng bị đám mây ngăn trở.

>

> Văn Thù Bồ Tát tức khắc xoay người đại chiến cùng Vô Chi Kỳ.

>

> Vào lúc này, tầm quan trọng của truyền thừa đã hiện ra, mặc dù tu vi đều là Chuẩn Thánh trảm một thi nhưng Văn Thù Bồ Tát có thể dễ dàng áp chế Vô Chi Kỳ.

>

> Cho dù như thế, hắn muốn giành chiến thắng thì vẫn không dễ dàng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!