Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1006: Mục 1007

TRANG 504# 1

> Chương 1006: Kim Bằng chiến Bồ Tát

>

>

>

>

>

>

> Bên trong địa lao, Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới mỉm cười nói:

>

> “Sư phó, ta khẳng định tên Yêu Vương này đã bị Tiêu Dao đảo chủ đánh bại, hẳn là hắn đang suy nghĩ tìm cách chạy trốn.”

>

> Nghe xong, Đường Tam Tạng đột nhiên đứng lên, ngẩng đầu dậm chân hét lớn:

>

> “Ta ở chỗ này! Trương công tử, ta ở chỗ này! Mau tới cứu ta đi!”

>

> Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh cũng đều hét lớn:

>

> “Cứu mạng! Cứu mạng! Mau tới cứu mạng!”

>

> Đất rung núi chuyển, Thành Sư Đà bay lên không trung, mọi người ở đằng xa có thể nhìn thấy rõ ràng hư ảnh một con Kim Sí Đại Bằng Điểu khổng lồ xuất hiện ở phía dưới Thành Sư Đà, hai cái cánh khổng lồ sải rộng ra, bao phủ nửa bầu trời.

>

> Kim Bằng bay lơ lửng ở phía trên Thành Sư Đà, bảo vệ Thành Sư Đà bay về hướng Đông.

>

> La Hán đại trận hỗn loạn một lúc rồi nhanh chóng được ổn định lại. Lần này, bọn họ không có thúc dục đại trận hình thành Phật võng đi bao phủ Kim Bằng nữa.

>

> Một La Hán có đôi lông mày màu bạc trắng, dài đến tận chân bay ra, quát:

>

> “Chạy đi đâu!”

>

> Đôi lông mày thật dài kia giống như hai con rồng lớn linh hoạt bay ra, quấn quanh Thành Sư Đà.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Thành Sư Đà đột nhiên rung mạnh một cái rồi lập tức ngừng lại, đôi lông mày thật dài kia bị kéo thẳng tắp.

>

> Trường Mi La Hán hít một hơi thật sâu, thân hình bỗng nhiên hóa thành một người khổng lồ màu vàng rồi hắn dùng sức túm lông mày lại.

>

> Chưởng môn đời thứ 25 của Thục Sơn sao?!

>

> Kim Bằng hơi hơi chau mày rồi hắn vung Phượng Thiên Họa Kích lên, chém xuống đôi lông mày thật dài kia.

>

> Đột nhiên, hai cái cánh tay thật dài vươn ra từ bên trong La Hán đại trận, đỡ lấy Phượng Thiên Họa Kích của Kim Bằng.

>

> Hai cái chân dài vươn ra từ bên trong La Hán đại trận, mạnh mẽ khóa lấy eo của Kim Bằng, không cho hắn xoay người.

>

> Một chuỗi vòng Phật châu màu vàng bay ra từ bên trong La Hán đại trận, cuốn lấy hai chân của Kim Bằng.

>

> Phía trên tay, chân, Phật châu đều mang theo pháp lực mênh mông khủng bố từ mấy vạn La Hán, Bồ Tát, Kim Cương.

>

> Khổng Chân phi thân bay lên, đứng ở trên đỉnh cung điện, lo lắng nhìn lên không trung, chú hai sẽ không có việc gì đi!

>

> Kim Bằng hơi hơi có chút ngưng trọng, Trường Mi La Hán, Trường Tý La Hán, Trường Cước La Hán, Cử Châu La Hán,……

>

> Xem ra hắn phải lấy ra một ít bản lĩnh thật rồi, bằng không thì e rằng sẽ bị bọn họ xem thường.

>

> Nghĩ đến đây, từ trên người Kim Bằng nở rộ một vầng sáng màu vàng, bên trong vầng sáng màu vàng này vô số lông chim màu vàng hiện lên ở bên người. Chỉ trong nháy mắt, số lông chim màu vàng này đã chuyển động, hóa thành một cơn gió lốc thật lớn bao phủ ra Kim Bằng, mỗi một cái lông chim giống như một kiện Tiên Khí, vô số cái lông chim xoay tròn tạo thành một cơn gió lốc có hình như mũi kiếm, cơn gió lốc này đâm vào trên cánh tay dài, chân dài, Phật châu vang lên những tiếng leng keng, hoa lửa bắn tung tóe.

>

> “A ~”

>

> “A ~”

>

> “Không cần ~”

>

> Ba tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.

>

> Cánh tay của Trường Tý La Hán, đôi chân dài của Trường Cước La Hán liên tiếp bị chặt đứt, rồi bị lông chim trong cơn lốc xoắn thành một đám sương máu.

>

> Phật châu ở dưới cơn lốc cũng chỉ kiên trì được hơn một lát rồi ầm ầm nổ tung, hóa thành bột phấn.

>

> “Sát!”

>

> Một tiếng hét lớn vang lên ở bên trong La Hán đại trận.

>

> Trong phút chốc, bảo tháp, tràng hạt, xá lợi tử, bình bát, mõ, chuông vàng, …, vô số pháp bảo bay đầy trời, bắn tới Kim Bằng.

>

> Bên trong cơn gió lốc được tạo thành bằng vô số lông chim màu vàng, Kim Bằng duỗi tay, đẩy ra một chưởng.

>

> Cơn gió lốc được tạo thành bằng vô số lông chim màu vàng ầm ầm nổ tung, vô số lông chim màu vàng giống như vô số phi kiếm màu vàng lập tức đánh về phía La Hán đại trận.

>

> Lông chim màu vàng đánh vào đám pháp bảo đang bay đến kia, phát ra tiếng ầm vang rung động.

>

> Ầm. Ầm. Ầm ~

>

> Trên không trung, những tiếng nổ to liên tiếp vang lên.

>

> Lông chim cùng pháp khí liên tiếp bị phá hủy.

>

> Từng vị La Hán, Bồ Tát, Kim Cương miệng phun máu tươi, liên tiếp ngã đi xuống, hình thành cảnh tượng hùng tráng như mưa sao băng.

>

> Kim Bằng đứng ở trên không trung, châm chọc cười nói:

>

> “Một đám rác rưởi!”

>

> La Hán đại trận bị phá, Trường Mi La Hán kêu thảm thiết một tiếng, đôi lông mi màu trắng đang đang trói buộc Thành Sư Đà lập tức đứt gãy.

>

> Con Kim Sí Đại Bằng Điểu khổng lồ kia vui sướng kêu to một tiếng rồi chở Thành Sư Đà, tiếp tục bay về phía Đông.

>

> Bên trong Thành Sư Đà, tiếng hoan hô rung trời vang lên.

>

> “A di đà phật ~ Chân Không Vô Giới!”

>

> Đột nhiên, từ trên không trung, một giọng nói vang lên.

>

> Không gian phía trước Thành Sư Đà đột nhiên vặn vẹo. Mặc dù Kim Sí Đại Bằng Điểu chở Thành Sư Đà đang ra sức bay về phía trước, mỗi lần vẫy cánh là cuồng phong gào thét, mây trắng bị thổi bay nhưng lại khó có thể tiến lên nửa bước.

>

> Kim Bằng ngưng trọng nói:

>

> “Phổ Hiền Bồ Tát!”

>

> Thân hình của Phổ Hiền Bồ Tát hiện lên ở phía trước Thành Sư Đà, khoảng cách giữa hai bên chỉ có khoảng gần một cây số nhưng đối Kim Sí Đại Bằng Điểu mà nói thì một cây số này chính là lạch sâu ngăn cách trời và đất, khó có thể bay qua.

>

> Kim Bằng nói:

>

> “Hừ! Không Gian Pháp Tắc thật là lợi hại!”

>

> Thân hình của hắn lập tức chuyển động, ở trên không trung xẹt qua một vệt sáng màu vàng tím.

>

> Ầm.

>

> Một tiếng nổ trầm vang lên.

>

> Phượng Thiên Họa Kích hóa thành một vệt sáng trắng như tuyết xẹt qua hư không, Phổ Hiền Bồ Tát cuống quít lui lại.

>

> Phượng Thiên Họa Kích chém qua chỗ Phổ Hiền Bồ Tát vừa đứng, một cái khe đen nhánh hiện lên.

>

> Kim Bằng thấy đòn vừa rồi của mình không có kết quả, thân hình tiếp tục lao đi, không ngừng đuổi giết Phổ Hiền Bồ Tát.

>

> Keng một tiếng.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát lấy Ngô Câu song kiếm ngăn trở Phượng Thiên Họa Kích của Kim Bằng, hai người bốn mắt nhìn nhau rồi lại tiếp tục chiến đấu, thân hình không ngừng lập loè ở trên không trung.

>

> Ở phía dưới, một đài sen bay lên, đuổi theo Kim Bằng.

>

> Khổng Chân ở dưới kinh hãi kêu lên:

>

> “Cẩn thận!”

>

> Một luồng sáng 5 màu phóng lên cao, hung hăng đánh vào phía trên ba cái vòng vàng.

>

> Sau khi va chạm với luồng sáng 5 màu, ba cái vòng vàng lập tức biến mất.

>

> Ở phía dưới, Khổng Chân đứng ở trên đỉnh cung điện sắc mặt trắng nhợt, phun ra một búng máu tươi, trên không trung luồng sáng 5 màu phịch một tiếng rồi vỡ nát, ba cái vòng vàng lại lần nữa xuất hiện.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt của Kim Bằng lập tức trừng lớn, hắn tức giận gầm lên:

>

> “Văn Thù, ngươi muốn chết!”

>

> Ba cái màu vàng vòng tiếp tục vọt tới Kim Bằng.

>

> Phượng Thiên Họa Kích trong tay Kim Bằng đột nhiên chuyển động, hóa thành ba đạo tàn ảnh ở trên không trung.

>

> Keng! Keng! Keng!

>

> Ba tiếng nổ chói tai vang lên, Phượng Thiên Họa Kích hung hăng đánh vào ba cái vòng vàng. Chỉ trong nháy mắt, ba cái vòng vàng giống như ba tảng đá bị đánh bay tứ tán, biến mất ở chân trời.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát phẫn nộ quát:

>

> “Âm dương nghịch chuyển, thiên địa vô tự.”

>

> Bị trúng đòn, Kim Bằng lập tức biến thành đầu trên chân dưới, đi về phía trước hóa thành chạy ngược về phía sau.

>

> Văn Thù Bồ Tát nắm lấy cơ hội, trong nháy mắt xuất hiện ở bên người Kim Bằng, một chưởng đánh vào trên ngực của Kim Bằng.

>

> Một tiếng nổ ầm lớn vang lên, Kim Bằng phun ra một búng máu tươi, thân hình bay ngược đi ra ngoài.

>

> Ngay sau đó, Kim Bằng liền lấy Âm Dương Đại Đạo của chính mình hóa giải thủ pháp điên đảo âm dương của Phổ Hiền, thân hình khôi phục lại, vững vàng đứng ở nơi xa.

>

> Văn Thù Bồ Tát cười nói:

>

> “Kim Bằng tôn giả, ngài đây là muốn đi đâu?”

>

> Kim Bằng lạnh lùng nhìn Văn Thù Bồ Tát giống như là đang nhìn người chết vậy, trầm giọng nói:

>

> “Ngươi cũng dám đả thương nàng!”

>

> Văn Thù Bồ Tát cúi đầu nhìn về phía Khổng Chân quật cường đứng ở trên đỉnh cung điện, khẽ lắc đầu nói:

>

> “Nàng không nên nhúng tay vào trận chiến đấu này. Bổn tọa phụng mệnh lệnh của Phật Tổ hành sự, Khổng Tước công chúa lấy Ngũ Sắc Thần Quang quấy nhiễu bổn tọa, cho dù có kiện tới chỗ Đại Minh Vương, bổn tọa cũng không sợ.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!