Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1005: Mục 1006

TRANG 503# 2

> Chương 1005: Viện quân của Phật giáo

>

>

>

>

>

>

> Nghe được câu nói của Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã phì cười ra tiếng, nói:

>

> “Phật giáo chịu thiệt, tổn hại, bất lợi dưới tay cậu đã bao nhiêu lần rồi? Trừ phi tất cả bọn họ đều là đồ đần, mới có thể tiếp tục khinh thường cậu nữa.”

>

> Trương Minh Hiên than thở không thôi, nói:

>

> “Nói cách khác về sau đối thủ của ta đều là một phương đại lão rồi?”

>

> Thấy thế, khóe miệng của Lý Thanh Nhã khẽ co giật, nàng thản nhiên nói:

>

> “Nói rõ bọn họ coi trọng cậu đó!”

>

> Trương Minh Hiên bi thương nói:

>

> “Ta còn lâu mới muốn được coi trọng như vậy. Bọn họ còn có để cho người ta vui sướng trang bức hay không đây?”

>

> Lý Thanh Nhã phì cười, sắc mặt đỏ lên nói:

>

> “Lại nói bậy rồi.”

>

> Trương Minh Hiên cười ngượng ngùng nói:

>

> “Xin lỗi tỷ, lần sau ta sẽ chú ý.”

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Trương Minh Hiên, sau đó hỏi:

>

> “Cậu định an trí Thành Sư Đà ở đâu?”

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút rồi nói:

>

> “Thành Sư Đà chiếm diện tích kỳ thật cũng không lớn, cứ an trí nó ở bên ngoài phường thị đi! Coi như là xây dựng mở rộng phường thị.”

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Vậy thì cậu cũng nên sớm chuẩn bị một chút đi! Miễn cho đến lúc đó lại luống cuống tay chân.”

>

> Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra, cúi đầu bắt đầu gửi tin tức, nói:

>

> “Loại chuyện này cứ giao cho Lý Thừa Càn cùng Hùng Đại là đủ rồi, bọn họ có thể an bài tốt.”

>

> Một ngày sau đó, mấy thầy trò Đường Tam Tạng ngồi xổm ở bên trong địa lao, trong miệng mỗi người đều ngậm một điếu thuốc lá, phì phèo phun khói, số thuốc lá này vẫn là do Trư Bát Giới dùng điện thoại của Đường Tam Tạng mua hàng online mà được.

>

> Trư Bát Giới oán trách nói:

>

> “Sư phó, không biết lúc nào thì Tiêu Dao đảo chủ mới chịu đến cứu chúng ta đây! Nếu còn không đến nói không chừng chúng ta sẽ bị yêu quái nấu ăn mất.”

>

> Đường Tam Tạng đưa tay kẹp điếu thuốc lá hiệu Tam Thanh trong miệng xuống rồi thản nhiên nói:

>

> “Trương công tử nói sắp thì chắc là sắp đến rồi.”

>

> Sa Ngộ Tịnh tựa ở trên tường, oán trách nói:

>

> “Đại sư huynh cũng không biết đi nơi nào? Vậy mà bỏ chúng ta chạy, quá không trượng nghĩa.”

>

> Trư Bát Giới tức giận nói:

>

> “Ta đã sớm biết con khỉ kia không đáng tin cậy, dáng vẻ thì xấu xí, tính khí nóng nảy, nhìn qua cũng không giống người tốt.”

>

> Ầm ầm.

>

> Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, Đường Tam Tạng bị dọa đến lập tức ngồi bệt xuống dưới đất, sắc mặt tái nhợt.

>

> Trư Bát Giới vui mừng kêu lên:

>

> “Sư phó, là Tiêu Dao đảo chủ tới, khẳng định là Tiêu Dao đảo chủ tới cứu chúng ta!”

>

> . . .

>

> Phía trên Sư Đà Lĩnh, vô số La Hán, Bồ Tát, Kim Cương đứng lít nha lít nhít, Phật quang tỏa ra, chiếu sáng cả bầu trời, Sư Đà Lĩnh tựa như biến thành phật thổ trong nhân gian.

>

> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng đứng ở trước những La Hán, Bồ Tát, Kim Cương kia, cười hì hì chỉ xuống phía dưới.

>

> Ở phía dưới, yêu ma bên trong Thành Sư Đà kinh hoảng ngẩng đầu, nhìn vô số La Hán, Bồ Tát, Kim Cương trên bầu trời rồi đều vô ý thức nhìn về phía Kim Bằng đại điện.

>

> Sau một khắc, ở trong cái nhìn chăm chú của mấy vạn con yêu quái trong Thành Sư Đà, Kim Bằng từng bước một đạp trên không khí, đi lên bầu trời, đứng đối mặt với đại quân gồm vô số La Hán, Bồ Tát, Kim Cương kia.

>

> Kim Bằng mặc quần áo đen, một mình đứng ở trên không trung, khí thế cao ngạo, vô địch tản ra, ngăn chặn khí tức của vô số La Hán, Bồ Tát, Kim Cương. Chỉ trong nháy mắt, yêu ma bên trong Thành Sư Đà cũng cảm thấy Phật quang đều ảm đạm xuống.

>

> “Đại Vương ~ ta đến giúp ngài!”

>

> “Đại Vương ~ ta muốn cùng ngài kề vai chiến đấu!”

>

> “Đại Vương ~”

>

> “Đại Vương ~”

>

> “Đại Vương ~”

>

> . . .

>

> Từng con yêu ma gào thét lên bay lên không trung, đứng ở sau lưng Kim Bằng, hung thần ác sát nhìn chằm chằm vào đại quân gồm vô số La Hán, Bồ Tát, Kim Cương ở phía trước.

>

> Kim Bằng vung tay, nói:

>

> “Xuống dưới, không cho phép người nào đi lên.”

>

> Ở sau lưng hắn, ưng yêu vội vàng kêu lên:

>

> “Sư tôn . . .”

>

> Sắc mặt của Kim Bằng trầm xuống, hắn quát to:

>

> “Xuống dưới!”

>

> Lời nói đến bên miệng lại lần nữa bị ưng yêu nén trở về, hắn oán hận nhìn đại quân gồm vô số La Hán, Bồ Tát, Kim Cương ở trước mặt, cố gắng đè nén phẫn nộ ở trong lòng, kêu lên:

>

> “Đại Vương có lệnh, tất cả xuống dưới!”

>

> “Rống ~”

>

> “Rống ~”

>

> “Ngao ~”

>

> . . .

>

> Tất cả yêu quái đều phát ra tiếng kêu không cam lòng, nhưng vẫn quay người bay xuống dưới.

>

> Tôn Ngộ Không đứng ở trên đám mây, nhìn đám yêu quái bay xuống, ánh mắt lấp lóe không biết suy nghĩ cái gì.

>

> Kim Bằng chắp tay phía sau lưng, mở miệng lạnh nhạt nói:

>

> “Người dẫn đội là ai?”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát đứng ở bên cạnh Tôn Ngộ Không, tiến lên một bước mở miệng nói:

>

> “A Di Đà Phật, là do bản tọa dẫn đội.”

>

> Kim Bằng cười ha ha nói:

>

> “Vậy mà để ngươi dẫn đội, Như Lai cũng quá xem thường ta rồi.”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát cũng không có bởi vì Kim Bằng khinh thường mà tỏ ra phẫn nộ, hắn bình thản nói:

>

> “Phụng pháp chỉ của Như Lai phật tổ, bắt giữ Kim Sí Đại Bằng Điểu!”

>

> “Uy vũ ~”

>

> Tất cả La Hán hét lớn một tiếng, Phật quang đại thịnh.

>

> Thấy thế, nụ cười trên mặt Kim Sí Đại Bằng Điểu ngưng kết lại, hắn trầm ngâm một lát rồi nói:

>

> “Bản tọa có thể đi cùng các ngươi, hãy bỏ qua cho những tiểu yêu ở phía dưới kia.”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát lắc đầu nói:

>

> “Ngã phật từ bi, không muốn tạo giết chóc, nhưng bỏ mặc bọn họ làm hại nhân gian cũng là không ổn, chúng ta cần đưa bọn họ về Linh Sơn, mượn Phật kinh rửa sạch tội nghiệt cho bọn họ, để bọn họ thành tâm sám hối!”

>

> Nghe được lời nói này của Phổ Hiền Bồ Tát, sắc mặt của Kim Bằng lập tức trở nên âm trầm, hắn gằn giọng nói:

>

> “Nếu như ta không cho phép thì sao?”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát cười nói:

>

> “Vậy thì chúng ta phải tự mình động thủ rồi. Đến thời điểm đó, sợ rằng sẽ tạo thành tổn thương không cần thiết.”

>

> Kim Bằng hít sâu một hơi, ánh mắt dần dần trở nên sắc bén. Hắn đưa tay ra, một thanh Phượng Thiên Họa Kích màu vàng tím hiển hiện trong lòng bàn tay. Kim Bằng dùng sức nắm chặt Phượng Thiên Họa Kích.

>

> Ông, một tiếng nổ lớn phát ra, không ít La Hán kêu thảm một tiếng rồi giơ hai tay lên, ôm đầu.

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, lui lại vào bên trong đại quân, thân hình trong nháy mắt đã biến mất.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát quát:

>

> “Bày trận!”

>

> Trên bầu trời, những vị La Hán, Kim Cương, Bồ Tát nhanh chóng di động, tạo thành vô số huyễn ảnh ở trên trời, số lượng nhiều đến mức khiến cho người ta có cảm giác hoa mắt. Cuối cùng, bọn họ bố trí thành một cái đại trận, các vị La Hán, Bồ Tát, Kim Cương lít nha lít nhít giống như là sao trời đứng ở trên không trung, mỗi một La Hán, Bồ Tát, Kim Cương đều là một cái tiết điểm của trận pháp. Sau khi hình thành, trận pháp hóa thành một cái lưới lớn bao phủ Kim Bằng.

>

> Kim Bằng quát lạnh nói:

>

> “Vạn Tiên Trận! Phật giáo các ngươi cũng chỉ biết ăn cắp tuyệt chiêu của người khác mà thôi.”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát giận dữ nói:

>

> “Cái này gọi La Hán đại trận!”

>

> Cái lưới lớn do trận pháp hóa thành ông một tiếng, kinh văn lít nha lít nhít lưu chuyển ở phía trên, thanh âm ngâm xướng vang vọng chân trời. So với lúc đối phó Ngưu Ma Vương thì trận pháp này còn bá đạo phi thường hơn.

>

> Kim Bằng ngẩng đầu nhìn cái lưới lớn do La Hán đại trận hình thành, ánh mắt lóe lên rồi hắn nhếch miệng cười lạnh, Phượng Thiên Họa Kích trong tay chấn động.

>

> “Lệ ~”

>

> Một con Kim Sí Đại Bằng Điểu to lớn từ bên trên Phượng Thiên Họa Kích bay lên không trung.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Kim Sí Đại Bằng Điểu đâm vào phía trên lưới lớn, tất cả La Hán, Bồ Tát, Kim Cương kêu lên một tiếng đau đớn, cái lưới lớn do La Hán đại trận hình thành bị Kim Sí Đại Bằng Điểu đụng bay lên cao, phật kinh ở trên mặt lưới nhanh chóng lưu chuyển.

>

> Đôi cánh khổng lồ của Kim Sí Đại Bằng Điểu chấn động, âm dương nhị khí trên người giao hội thành một thể, âm dương nghịch loạn phát ra một nổ lớn. Chỉ trong nháy mắt, âm dương chi lực hỗn loạn đã xé rách cái lưới lớn do La Hán đại trận hình thành, tất cả La Hán, Bồ Tát, Kim Cương phun ra một búng máu tươi.

>

> Kim Sí Đại Bằng Điểu chậm rãi bay xuống Phượng Thiên Họa Kích ở phía dưới, dư chấn của vụ nổ hóa thành cuồng phong thổi mái tóc màu đen của Kim Bằng tung bay.

>

> Kim Bằng lơ lửng ở trên không trung lạnh nhạt nói:

>

> “Buồn cười! Chỉ bằng cái trận pháp ăn cắp này mà muốn ngăn ta hay sao? Đừng có mà mơ.”

>

> Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

>

> Ở phía dưới, Thành Sư Đà đột nhiên chấn động rồi bay lên không trung, tất cả yêu ma trong thành đều kinh hoảng nhìn chung quanh.

>

> Bên trong địa lao, Đường Tam Tạng cũng lại lần nữa bị chấn động làm cho lao đao, ngồi bệt xuống dưới đất, mờ mịt nói:

>

> “Ngộ Năng, đây là thế nào?”

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, có lẽ đây là Tiêu Dao đảo chủ tới cứu chúng ta !”

>

> Đường Tam Tạng liên tục gật đầu, lòng tràn đầy chờ mong.

>

> Một giọng nói vang vọng bầu trời:

>

> “Không nên kinh hoảng, bản tọa mang các ngươi rời khỏi đây.”

>

> Nghe được giọng nói này, tất cả yêu quái đang kinh hoảng đều bình tĩnh lại, bọn họ ngẩng đầu sùng bái nhìn nam nhân đang lơ lửng trên không trung kia.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!