TRANG 503# 1
> Chương 1004: Dự định của Kim Bằng
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không tiếp tục hỏi:
>
> “Bồ Tát, ngoài Trương Minh Hiên kia ra thì còn những ai có thể hàng phục con yêu quái này?”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát nói:
>
> “Còn có Vô Chi Kỳ!”
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu kêu lên:
>
> “Không mời, không mời! Hắn cấu kết cùng Trương Minh Hiên kia làm việc xấu với nhau, lão Tôn ta không chấp nhận có huynh đệ như hắn nữa.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát im lặng nhìn Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không bực bội nói:
>
> “Bồ Tát, làm sao mà ngài chỉ nói đến người của Thiên Môn Sơn? Chẳng lẽ ngài không nhớ lão Tôn ta đã cùng bọn họ thế bất lưỡng lập hay sao?”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát thở dài nói:
>
> “Còn có Phật Tổ!”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Bồ Tát sớm nói như vậy không phải là được rồi hay sao? Hiện tại, lão Tôn ta đi tìm Phật Tổ.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát nói:
>
> “Mà thôi ~ bần tăng cùng đi với ngươi vậy!”
>
> Tôn Ngộ Không vui cười nói:
>
> “Rất tốt, rất tốt”
>
> Một đám mây ba màu nâng bọn họ, nhanh chóng bay về phía tây phương.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo.
>
> Trương Minh Hiên vuốt cằm nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, con hàng Phổ Hiền này tựa hồ phi thường hi vọng ta đi Sư Đà Lĩnh, chẳng lẽ hắn còn bố trí cạm bẫy tại nơi đó hay sao?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Không cần quản hắn có ngàn loại quỷ kế, mọi loại thủ đoạn, ngươi không đi cũng được, hắn tất nhiên sẽ không dám đánh tới Thiên Môn Sơn .”
>
> Trương Minh Hiên nhẹ nhàng gật đầu, có đạo lý.
>
> Trên không Sư Đà Lĩnh, bên trong khe hở không gian, Văn Thù Bồ Tát xuất hiện ở phía đối diện Định Quang Hoan Hỉ Phật, chắp tay trước ngực cúi đầu nói:
>
> “Nam mô Định Quang Hoan Hỉ Phật ~ khúc mắc của Tôn Ngộ Không với Trương Minh Hiên quá sâu cho nên Tôn Ngộ Không không nguyện ý đi mời hắn. Hiện tại, hắn đang cùng Phổ Hiền đến Linh Sơn cầu cứu rồi.”
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật che miệng cười khanh khách nói:
>
> “Chuyện này có đáng gì, cho Đường Tam Tạng một cái điện thoại, để hắn gửi tin tức cầu cứu cho Trương Minh Hiên là được rồi.”
>
> Văn Thù Bồ Tát nói:
>
> “Tôn Phật Đà pháp chỉ!”
>
> . . .
>
> Một lát sau, tích tích tiếng tin nhắn điện thoại vang lên ở trên người Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra, nhìn về phía Lý Thanh Nhã nói:
>
> “Là Đường Tam Tạng!”
>
> Lý Thanh Nhã nói:
>
> “Cậu xem hắn nói cái gì.”
>
> Trương Minh Hiên mở tin nhắn ra, giao diện nói chuyện phiếm với Đường Tam Tạng bắn ra tới.
>
> Huyền Trang:
>
> “Trương công tử cứu mạng! Bần tăng lại bị yêu quái bắt, bọn họ muốn chưng bần tăng, mau tới cứu mạng! Σ(っ °Д°;) っ “
>
> Trương Minh Hiên gửi tin nhắn qua:
>
> “Đường Đường, ngươi lại đang nói giỡn rồi, bị bắt còn có thể dùng điện thoại, gửi tin nhắn hay sao?”
>
> Đường Tam Tạng trả lời:
>
> “Lúc đầu điện thoại bị lấy đi, vừa rồi lại bị ta kiếm về, vận khí của bần tăng rất tốt đi! “
>
> Một địa chỉ định vị lập tức phát tới.
>
> Trương Minh Hiên nhắn tin trả lời:
>
> “Chờ chút! Ta sẽ phái người đi cứu ngươi.”
>
> Đường Tam Tạng trả lời:
>
> “Đa tạ Trương công tử! ( )”
>
> Trương Minh Hiên thu điện thoại lại.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi:
>
> “Đường Tam Tạng nói như thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Hắn nhắn tin cầu cứu ta.”
>
> “Cậu đáp ứng rồi sao?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói:
>
> “Đúng vậy, ta đã đáp ứng rồi !”
>
> Lý Thanh Nhã lo lắng nói:
>
> “Tại sao cậu lại đáp ứng? Nơi đó rõ ràng có cạm bẫy!”
>
> Trương Minh Hiên đương nhiên nói:
>
> “Bằng hữu cầu cứu, tại sao có thể không đáp ứng?”
>
> Rồi hắn cười hì hì nói:
>
> “Mặc dù đã đáp ứng nhưng mà ta cũng không cần phải đến, Tôn Ngộ Không chẳng phải là đã lên cầu viện Như Lai rồi hay sao? Chúng ta cứ chờ đợi bọn họ xử lý là được.”
>
> Bên trong một tòa địa lao của Thành Sư Đà, mấy thầy trò Đường Tam Tạng bị giam ở bên trong một phòng giam.
>
> Trư Bát Giới mong đợi hỏi:
>
> “Sư phó, thế nào? Tiêu Dao đảo chủ nói thế nào?”
>
> Đường Tam Tạng cười nói:
>
> “Yên tâm đi! Trương công tử đã đáp ứng đến đây cứu chúng ta.”
>
> Trư Bát Giới thở phào một hơi, mừng rỡ nói:
>
> “Tốt rồi. Chúng ta rốt cục không cần phải chết nữa rồi.”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười ha hả nói:
>
> “Tiêu Dao đảo chủ ra tay, yêu quái hay ma vương gì đều phải thúc thủ chịu trói.”
>
> Đường Tam Tạng gật đầu kiên định nói:
>
> “Không sai!”
>
> Thành Sư Đà, bên trong đại điện, Kim Bằng đi qua đi lại.
>
> Từ bên ngoài, Khổng Chân đi tới, nói:
>
> “Kim Bằng, chàng đang buồn phiền vì chuyện gì vậy?”
>
> Kim Bằng dẫm chân xuống, nhìn về phía Khổng Chân nói:
>
> “Gọi chú hai!”
>
> Khổng Chân chu miệng, quật cường nói:
>
> “Ta không ~”
>
> Kim Bằng nhìn về phía Khổng Chân, bất đắc dĩ thở dài một hơi, thật sự là quá đau đầu với cô cháu gái này!
>
> Khổng Chân nở nụ cười nói:
>
> “Kim Bằng, chàng đang rầu rĩ vì chuyện gì? Nói với ta một chút đi! Có lẽ ta có biện pháp.”
>
> Kim Bằng ung dung nói:
>
> “Ta phải đi.”
>
> Khổng Chân nghi hoặc nói:
>
> “Chàng đi đâu?”
>
> Kim Bằng nhìn về phương tây nói:
>
> “Trở về Linh Sơn!”
>
> Khổng Chân tùy ý nói:
>
> “Trở về thì cứ trở về thôi! Dù sao ta cũng có thể thường xuyên đi Linh Sơn tìm chàng.”
>
> Kim Bằng nhìn ra phía ngoài nói:
>
> “Khổng Chân, cháu biết bên trong Thành Sư Đà này của ta có bao nhiêu yêu quái sao?”
>
> Khổng Chân suy nghĩ một chút rồi nói:
>
> “Có khoảng hơn mười ngàn yêu quái thì phải?”
>
> Kim Bằng gật đầu nói:
>
> “Không sai!”
>
> Rồi hắn buồn khổ nói:
>
> “Bọn họ bái ta là vua, bảo vệ ta, tín ngưỡng ta, cuối cùng lại sẽ bị ta hại chết. Một khi Đại quân của Phật giáo tiến đến, chỉ sợ không còn một ai có thể sống nổi, cho dù là tên đệ tử ta mới thu nhận kia nữa.”
>
> Khổng Chân nghi ngờ hỏi:
>
> “Vậy chàng muốn làm gì?”
>
> Kim Bằng mở miệng, nghiêm túc nói:
>
> “Ta muốn đưa bọn họ đi Thiên Môn Sơn.”
>
> Khổng Chân gật đầu cười nói:
>
> “Đó cũng là một cái ý kiến hay, Phật giáo khẳng định không dám tiến vào Thiên Môn Sơn.”
>
> Khổng Chân tiếp tục hỏi:
>
> “Nếu chàng đã nghĩ được biện pháp thì còn buồn phiền cái gì? Lấy thực lực của chàng, kéo toàn bộ Thành Sư Đà tiến về Thiên Môn Sơn cũng không phải là việc khó chứ?”
>
> Kim Bằng ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt có thần quang sắc bén hiện lên, ánh mắt phảng phất như có thể xuyên thủng hư không, nhìn thấy Phật giáo đại năng giấu ở bốn phía, yếu ớt nói:
>
> “Phật giáo sẽ không tuỳ tiện để ta đưa bọn họ cho Thiên Môn Sơn.”
>
> Khổng Chân cười hì hì nói:
>
> “Vậy liền để Trương Minh Hiên tới đón đi!”
>
> Kim Bằng lắc đầu cười nói:
>
> “Nếu như tiểu lão gia rời khỏi Thiên Môn Sơn, chỉ sợ Phật giáo sẽ lập tức tìm tới, tự thân khó bảo toàn.”
>
> Khổng Chân cũng lo lắng nói:
>
> “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Bên trong những người kia vẫn còn có mấy kẻ rất không tệ.”
>
> Kim Bằng đi đến trước cổng chính, đưa mắt nhìn về phương xa nói:
>
> “Vậy thì cứ để ta giết ra một con đường máu vì bọn họ đi!”
>
> Từ phía sau, Khổng Chân ôm lấy eo của Kim Bằng, ôn nhu nói:
>
> “Ta và chàng sẽ ở cùng một chỗ.”
>
> Nhưng thân hình cuả Kim Bằng run lên rồi trong nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.
>
> Khổng Chân bất mãn dậm chân, bĩu môi đứng tại chỗ.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra, lông mày lập tức nhíu lại.
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi:
>
> “Thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên đóng điện thoại lại, nghiêm túc nói:
>
> “ dự định của Kim Bằng chuyển toàn bộ Thành Sư Đà đến Thiên Môn Sơn.”
>
> Lý Thanh Nhã suy nghĩ một chút là đã minh bạch dự định của Kim Bằng, nàng gật đầu nói:
>
> “Kim Bằng đây là mưu cầu một con đường sống cho những tiểu yêu kia. Nếu như Kim Bằng bị bắt, mang về Linh Sơn, những tiểu yêu kia sẽ khổ rồi, không phải bị Phật giáo trảm yêu trừ ma thì chính là bị độ hóa.”
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu một cái, buồn rầu nói:
>
> “Nhưng mà Phật giáo chỉ sợ sẽ không dễ dàng để Kim Bằng toại nguyện, ta cần phải đi giúp hắn.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Cậu đi, chỉ sợ không phải là trợ giúp, ngược lại là thêm phiền toái, một khi cậu đến Sư Đà Lĩnh thì e rằng sẽ khiến cho Phật giáo sợ hãi mà đề phòng ngiêm ngặt hơn, thậm chí có thể một trong Tam Thế Phật sẽ giáng lâm. Lúc đó, Kim Bằng lại càng không có hi vọng.”
>
> Trương Minh Hiên u oán nói:
>
> “Kim Bằng cũng nói như vậy. Ta rõ ràng chỉ là một con kiến hôi Thái Ất Cảnh, tại sao tất cả bọn họ đều coi trọng như vậy ta? Còn có để cho người ta sống thoải mái hay không đây? !”
>
>
>
>