TRANG 502# 2
> Chương 1003: Hấp Tây Du chiến đội
>
>
>
>
>
>
> Chỉ trong chốc lát, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đã bị rửa sạch sạch sẽ, đặt bên trong ở lồng hấp năm tầng to lớn, kệ trên bếp lửa.
>
> Đường Tam Tạng ở bên trong lồng hấp, yên lặng rơi lệ nói:
>
> “Vi sư vẫn chờ các con đến đây cứu ta, vậy mà làm sao các con đều rơi vào tay yêu ma vậy? !”
>
> Tôn Ngộ Không xấu hổ nói:
>
> “Đừng nói nữa, tên Yêu Vương kia vậy mà không muốn mặt, đánh lén ta! Lão Tôn ta nhất thời không cẩn thận, bị hắn bắt giữ.”
>
> Trư Bát Giới ở một tầng phía dưới cùng, giãy dụa thân thể kêu lên:
>
> “Cũng không biết thần thông trói người của yêu quái học ở chỗ nào, cũng quá chắc chắn rồi.”
>
> Đường Tam Tạng thở dài nói:
>
> “Điện thoại của bần tăng cũng bị lấy đi, không phải là còn có thể nhắn tin cầu cứu Trương công tử, hắn nhất định có thể cứu chúng ta ra khỏi nguy nan.”
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên:
>
> “Hòa thượng, lão Tôn ta còn không có hỏi ngươi đâu! Không phải là ngươi bị Trương Minh Hiên bắt đi sao? Thế nào lại chạy đến bên trong sào huyệt của tên Yêu Vương này vậy?”
>
> Đường Tam Tạng còn chưa có trả lời, Trư Bát Giới đã lập tức kêu lên:
>
> “Sư phó lúc nào bị Tiêu Dao đảo chủ bắt đi rồi? Hầu ca, không phải là huynh nói chính là mấy tên yêu quái kia bắt sư phó đi hay sao?”
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng hỏi:
>
> “Đúng vậy! Đại sư huynh, lời này của huynh là có ý gì?”
>
> Đường Tam Tạng cũng nghi hoặc nói:
>
> “Bần tăng vẫn luôn là bị yêu quái bắt đi mà! Không có nhìn thấy Trương công tử.”
>
> Tôn Ngộ Không chớp mắt, cười ngượng ngùng nói:
>
> “Xem ra là lão Tôn ta đoán sai.”
>
> Đường Tam Tạng bất mãn nói:
>
> “Ngộ Không, vi sư biết ngươi cùng Tiêu Dao đảo chủ có hiểu lầm, nhưng cũng không thể oan uổng người tốt như vậy chứ!”
>
> Lại qua một hồi, hơi nóng dần dần bốc lên làm cho Đường Tam Tạng liên tục ho khan.
>
> Sa Ngộ Tịnh bối rối kêu lên:
>
> “Đại sư huynh mau nghĩ cách nhanh lên, nếu không sư phó sẽ bị chưng chín mất.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Được rồi ~ mọi người hãy nhìn thủ đoạn của lão Tôn ta đây.”
>
> Một hư ảnh Tôn Ngộ Không đi ra từ bên trong cơ thể, đi dạo qua ở bên ngoài một vòng, chỉ thấy từng con tiểu yêu đang đứng quanh lồng hấp, có đứa ôm củi khô bỏ vào bên trong bếp lửa, có đứa thổi lửa, có đứa thêm nước, nhưng tất cả bọn họ đều giống như là không nhìn thấy hư ảnh Tôn Ngộ Không vậy.
>
> Tôn Ngộ Không chỉ một ngón tay, nói:
>
> “Định!”
>
> Chỉ trong nháy mắt, tất cả tiểu yêu canh lửa đều bị định ở chỗ cũ.
>
> Nguyên Thần của Tôn Ngộ Không trở về lồng hấp, cởi dây thừng, thân hình lóe lên một cái đã đi ra bên ngoài.
>
> Tiếp đó, Tôn Ngộ Không lại cứu ba người Sa Ngộ Tịnh, Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới ra, rồi dùng phép thuật biến lồng hấp khôi phục lại nguyên dạng, bốn thầy trò lặng lẽ chạy đi.
>
> Sau một lát, tiểu yêu bị định trụ đồng thời khôi phục lại, tiếp tục làm việc bình thường, không hề phát giác được chút dị dạng nào.
>
> Bên trong núi rừng, mấy thầy trò Đường Tam Tạng vội vã chạy trốn. Một giờ sau, Đường Tam Tạng tựa lưng ở trên một cây đại thụ, thở mạnh nói:
>
> “Ngộ Không, hiện tại sẽ không có chuyện gì đi!”
>
> Trư Bát Giới cũng thở nói:
>
> “Đúng vậy! Hầu ca, chúng ta chạy trốn xa như vậy, yêu quái kia hẳn là không tìm thấy chúng ta chứ?”
>
> Tôn Ngộ Không vừa đinh trả lời thì sắc mặt đột nhiên biến đổi, hắn kinh hãi kêu lên:
>
> “Không được!”
>
> Từ nơi xa, một đôi cánh khổng lồ che khuất bầu trời bay đến, núi rừng ở phía dưới đôi cánh này lập tức biến thành âm u.
>
> Tôn Ngộ Không quyết định thật nhanh, hú lên một tiếng quái dị rồi lộn nhào một cái là biến mất không thấy gì nữa.
>
> Mấy người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới ngẩng đầu nhìn lên trời, ở giữa một đôi cánh khổng lồ giống như đám mây che trời kia là một đôi móng vuốt to lớn không kém, móng vuốt từ trên trời giáng xuống, mấy thầy trò Đường Tam Tạng lập tức biến mất không thấy gì nữa.
>
> Xong xuôi, đôi cánh khổng lồ thu trở về, mây đen chậm rãi biến mất không thấy gì nữa.
>
> Tôn Ngộ Không chật vật xuất hiện ở trên một đỉnh núi, cắn răng nghiến lợi nhìn về phía xa. Từ khi chào đời cho đến nay, lão Tôn ta chưa từng chật vật như vậy.
>
> “Đại Thánh ~”
>
> Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên ở trên trời.
>
> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn lên, trên không trung Phật quang nở rộ, bên trong Phật quang thân hình của Phổ Hiền Bồ Tát chậm rãi xuất hiện.
>
> Tôn Ngộ Không vui mừng kêu lên:
>
> “Bồ Tát!”
>
> Rồi hắn chớp mắt nói:
>
> “Bồ Tát, ngài đến giúp ta hàng yêu hay sao?”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát lắc đầu nói:
>
> “Yêu quái kia thần thông quảng đại, bản tọa cũng không hàng phục được.”
>
> Tôn Ngộ Không sốt ruột hỏi:
>
> “Bồ Tát có biết, tên Yêu Vương kia là yêu quái gì?”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát nói:
>
> “Hắn không phải là yêu quái phổ thông mà có lai lịch phi phàm.”
>
> “Bàn Cổ ở bên trong Hỗn Độn khai thiên tịch địa, lấy thân hóa Hồng Hoang.”
>
> “Khi Hồng Hoang còn sơ khai, vạn vật chưa khai linh trí, năm sinh linh ra đời đầu tiên được mọi người xưng là Ngũ Thần thú, bao gồm Tổ Long, Phượng Mẫu, Tổ Quy, Hổ Tổ, Lân Tổ.”
>
> “Năm đại thần thú riêng phần mình diễn hóa chủng tộc, bao gồm Long tộc, Phượng Hoàng tộc, Huyền Vũ tộc, Bạch Hổ tộc, Kỳ Lân tộc.”
>
> “Thiên địa sơ khai, không quy củ, không chữ viết, chủng tộc của năm đại thần thú chinh chiến không ngớt, cuối cùng đánh đến mức ngũ bại câu thương (5 bên cùng thất bại), năm đại Thần thú lão tổ cũng đều vẫn lạc.”
>
> “Trước khi Phượng Mẫu vẫn lạc, nàng đã sinh được hai quả trứng, quả đầu tiên nở ra Khổng Tước, quả thứ hai nở ra Kim Sí Đại Bằng Điểu.”
>
> “Khổng Tước được kế thừa tường thụy chi khí của Phượng Hoàng thành Thụy thú (Thú may mắn). Kim Sí Đại Bằng Điểu được kế thừa hung lệ chi khí của Phượng Hoàng, thành Hung thú.”
>
> “Bởi vì chịu ảnh hưởng từ oán niệm do Phượng Mẫu lưu lại, Kim Sí Đại Bằng Điểu có chút cừu hận Long tộc, cho nên lấy Long tộc làm thức ăn, thần thông quảng đại.”
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nghi hoặc nói:
>
> “Bồ Tát nói chuyện này để làm gì?”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát nói:
>
> “Yêu Vương trong thành kia chính là Kim Sí Đại Bằng Điểu, là con thứ hai của Phượng Mẫu.”
>
> Tôn Ngộ Không trừng to mắt kinh hãi kêu lên:
>
> “Cái gì? Nói như vậy tức hắn chính là đại yêu sống từ tận thời kỳ Viễn Cổ đến nay hay sao?”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát ngưng trọng nói:
>
> “Không sai!”
>
> Tôn Ngộ Không bất mãn nói:
>
> “Phật giáo các ngươi rốt cục là đang làm cái gì vậy? Địa bàn của mình còn để cho đại yêu chiếm cứ.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát cười giải thích:
>
> “Từ trước cho tới nay, Kim Sí Đại Bằng Điểu cũng không có làm chuyện ác gì, hơn nữa hắn cùng Phật giáo ta còn có một chút liên quan, chính vì thế Phật môn mới để hắn tồn tại đến nay.”
>
> Nghe được lời nói cuả Phổ Hiền Bồ Tát, ánh mắt của Tôn Ngộ Không sáng lên, hắn cười nói:
>
> “Nguyên lai là con Yêu Vương này còn có quan hệ với Phật giáo các ngươi nữa! Vậy các ngươi càng phải đi thu phục nó, miễn cho hỏng thanh danh của Phật giáo các ngươi.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát lắc đầu nói:
>
> “Đại Thánh, Kim Sí Đại Bằng Điểu thần thông quảng đại lại giao du rộng rãi. Hiện tại, ở bên trong Hồng Hoang, tồn tại có thể thu phục hắn cũng chỉ có rải rác mấy người mà thôi.”
>
> Tôn Ngộ Không hiếu kì hỏi:
>
> “Là những ai vậy?”
>
> Lúc này, ánh mắt của Phổ Hiền Bồ Tát lóe lên, hắn mỉm cười, nhìn về phía Đông nói:
>
> “Những người khác thì không nói nhưng có một người chắc Đại Thánh sẽ mời được. Đó là Thiên Môn Sơn Trương Minh Hiên!”
>
> Hắn liếc trộm Tôn Ngộ Không một chút, trong lòng thì thầm:
>
> “Nhanh đi đi! Nhanh đi mời Trương Minh Hiên đến đi.”
>
> Nhưng mà sau khi nghe xong câu trả lời của Phổ Hiền Bồ Tát, trong lòng Tôn Ngộ Không lại có chút hoài nghi. Hắn liếc nhìn Phổ Hiền một chút. Phổ Hiền Bồ Tát này đến cùng là có ý gì? Phật giáo không phải là không hi vọng ta đi tìm Trương Minh Hiên hỗ trợ sao? Lần này làm sao lại chỉ điểm để lão Tôn ta đi tìm Trương Minh Hiên? Chẳng lẽ lại chuyện này còn ẩn tình gì sao? Hay là bọn họ muốn đối phó Trương Minh Hiên?
>
> Từng cái suy nghĩ lướt qua trong lòng Tôn Ngộ Không nhưng nói chung là hắn cũng đại khái đoán được dự định của Phật giáo.
>
> Tôn Ngộ Không nghiến răng nghiến lợi, đầy căm phẫn nói:
>
> “Bồ Tát đừng nói nữa! Lão Tôn ta cùng tên tiểu nhân hèn hạ Trương Minh Hiên kia thế bất lưỡng lập (hai bên đối lập, không thể cùng tồn tại).”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát sững sờ, vội vàng nói:
>
> “Đại Thánh, Trương Minh Hiên này làm người vẫn là không tệ, trước đó hắn nhiều lần tương trợ ngài. Sao ngài lại có thể tuyệt tình như thế? !”
>
> Tôn Ngộ Không giận dữ nói:
>
> “Hắn nhiều lần lừa gạt lão Tôn ta như thế, lão Tôn ta há có thể tha thứ hắn? ! Bồ Tát không cần thăm dò, lão Tôn ta cùng Phật giáo mới là người một nhà, thế bất lưỡng lập với tiểu nhân hèn hạ Trương Minh Hiên kia.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát há to miệng, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, biểu lộ có chút ngốc trệ, kịch bản không phải là như này mà!
>
>
>
>