Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1002: Mục 1003

TRANG 502# 1

> Chương 1002: Tây Du chiến đội toàn quân bị diệt

>

>

>

>

>

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:

>

> “Nếu như Tôn Ngộ Không không có giết chết bọn họ, cậu sẽ làm thế nào?”

>

> Nghe được câu hỏi của Lý Thanh Nhã, nụ cười trên mặt Trương Minh Hiên biến mất, hắn ngưng trọng nói:

>

> “Nếu như Tôn Ngộ Không thật sự bỏ qua cho đám Yêu Vương kia, vậy thì hắn cũng khiến cho ta quá thất vọng rồi. Về sau ta sẽ không giúp hắn nữa mà bản thân ta sẽ đích thân ra tay xử quyết hai con yêu quái này, thanh lý môn hộ.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói:

>

> “Cậu có phần này tâm tư rất tốt!

>

> Kỳ thật thực lực của nhân tộc cũng không tính là yếu, cũng có rất nhiều nhân tộc tu luyện đắc đạo thành tiên, chỉ là sau khi thành tiên, bọn họ liền tự xưng mình là Tiên nhân, Thần nhân, bắt đầu tranh đạo thống, đoạt pháp bảo, cướp kỳ ngộ, không còn để nhân tộc nho nhỏ ở trong lòng nữa, cho nên mới sẽ có thảm kịch liên tiếp phát sinh. Thậm chí trong rất nhiều thảm kịch, nhân tộc đều là phe chịu thiệt mà hung thủ lại chính là đám Tiên nhân, Thần nhân kia. Ta không hi vọng về sau cậu biến thành dạng người này.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ cứ yên tâm đi! Ta vẫn luôn là ta.”

>

> Nghe được câu trả lời cuả Trương Minh Hiên, trên mặt của Lý Thanh Nhã nở nụ cười tươi.

>

> Trương Minh Hiên đột nhiên kêu lên:

>

> “Đúng rồi! Thanh Nhã tỷ, thực lực của Phổ Hiền kia cũng không thấp nhỉ? Chúng ta nhìn trộm như vậy sẽ bị hắn phát hiện hay không?”

>

> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói:

>

> “Sẽ không! Ta dùng Huyền Hoàng Tháp che giấu ba động pháp lực của ta, che đậy thiên cơ, bọn họ sẽ không phát hiện.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Vậy là tốt rồi, vạn nhất nhìn trộm mà bị bọn họ phát hiện, vậy thì chúng ta lúng túng rồi, da mặt của ta vẫn tương đối mỏng!”

>

> Lý Thanh Nhã trừng mắt nhìn Trương Minh Hiên một cái, cậu nói lời này mà không cảm thấy chột dạ hay sao? !

>

> . . .

>

> Sư Đà Lĩnh, mấy người Tôn Ngộ Không nghỉ ngơi một đêm.

>

> Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời mọc lên ở phương đông, ba người dẫn ngựa gồng gánh đi vào phía tây Sư Đà Lĩnh, bên ngoài một tòa thành lớn hùng vĩ.

>

> Ba người Tôn Ngộ Không trốn ở bên trong rừng rậm, nghiêng đầu, nhìn cự thành ở xa xa, Yêu Binh vào ra có quy luật, phòng thủ sâm nghiêm.

>

> Trư Bát Giới nói thầm:

>

> “Hầu ca, tên Yêu Vương này có vẻ không giống với hai tên Yêu Vương ở Động Sư Đà! Lại có thể kiến tạo ra được cả thành trì, phòng thủ cũng rất sâm nghiêm.”

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai, mang theo một tia nghi hoặc nói:

>

> “Lão Tôn ta đi trước thám thính tình hình, các đệ chờ ở nơi này.”

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh, Bạch Long Mã đều liên tục gật đầu.

>

> Thân hình của Tôn Ngộ Không hơi chuyển động rồi hắn biến mất không còn tăm tích, một con ong mật nhỏ bay đến thành thị ở nơi xa.

>

> Chính giữa thành trì, bên trong một tòa cung điện, Kim Bằng đang giằng co cùng Khổng Tước công chúa, Đường Tam Tạng sợ hãi ngồi xổm ở góc tường.

>

> Kim Bằng giận dữ nói:

>

> “Khổng Chân, đến cùng là cháu muốn làm cái gì?”

>

> Khổng Chân cười hì hì nói:

>

> “Cháu muốn thành thân!”

>

> Kim Bằng chỉ vào Đường Tam Tạng giận dữ nói:

>

> “Cháu chính là công chúa của Khổng Tước, thân phận tôn quý đến mức nào? ! Tại sao lại muốn gả cho tên hòa thượng nghèo khổ này?”

>

> Đường Tam Tạng ngồi xổm ở góc tường, môi rung rung hai lần, bần tăng không phải là người nghèo, trong tài khoản của ta lúc nào cũng có trăm triệu đó!

>

> Khổng Chân không quan tâm nói:

>

> “Phụ thân của con chính là người trong Phật giáo, con gả cho hòa thượng cũng không có gì không được!”

>

> Rồi nàng cười hì hì, nhìn Kim Bằng và nói:

>

> “Trừ phi, chú hai không muốn để cho cháu lấy chồng!”

>

> Nghe được câu nói này của Không Chân, ánh mắt của Kim Bằng lấp lóe, hắn quay đầu đi, nói:

>

> “Nữ tử nào xuất giá mà không có trưởng bối đáp ứng, bà mối giật dây? Cháu tự mình thành thân, còn ra thể thống gì nữa?”

>

> Khổng Chân ý cười nói:

>

> “Chú hai, ngài cũng là trưởng bối của con mà, ngài đồng ý không phải là tốt rồi sao.”

>

> Kim Bằng giận dữ nói:

>

> “Hung hăng càn quấy!”

>

> Khổng Chân ngẩng đầu ưỡn ngực, tiến lên một bước cười nói:

>

> “Chú hai, ngài có đồng ý hay không?”

>

> Kim Bằng vội vàng lui lại một bước, đồi núi nhô thật cao trước ngực của Khổng Chân kém chút đâm vào trên người Kim Bằng.

>

> Đường Tam Tạng ở bên cạnh đã nhìn rõ, thì ra vốn dĩ không có chuyện liên quan đến bần tăng! Là chính hai người này náo loạn mâu thuẫn, hết lần này tới lần khác liên lụy đến bần tăng.

>

> Khổng Chân lại lần nữa tiến lên một bước, ép hỏi nói:

>

> “Chú hai, ngài gọi ta tới, lại không nói minh bạch với ta, ngài đến cùng là có ý gì đây? Nếu không, ngài đồng ý đi! Cháu gái như ta cũng có thể thành thân rồi trở về trong tộc.”

>

> Kim Bằng chật vật lui lại một bước, ra vẻ cường ngạnh quát:

>

> “Hồ nháo!”

>

> Đường Tam Tạng ở bên cạnh thưa dạ nói:

>

> “Nếu không, các ngươi thả bần tăng ra trước đã, sau đó lại chậm rãi thương lượng.”

>

> Kim Bằng, Khổng Chân đồng thời quay đầu nhìn về phía Đường Tam Tạng quát:

>

> “Ngậm miệng!”

>

> Đường Tam Tạng vội vàng che miệng, trong lòng cảm thấy âu sầu, bần tăng chẳng phải là niệm bộ kinh văn dùng để siêu độ hay sao? Trêu ai ghẹo ai đâu! Tại sao lại có kiếp nạn này?

>

> Ầm ầm.

>

> Một tiếng nổ lớn vang lên ở bên ngoài, tiếng hô to vang lên liên miên.

>

> “Lớn mật ~ ai dám tự tiện xông vào Kim Bằng Cung!”

>

> “Có người tự tiện xông vào Kim Bằng Cung, bắt giữ tặc tử!”

>

> “Bày trận!”

>

> Tiếng binh binh bang bang không ngừng vang lên ở bên ngoài.

>

> Bên trong đại điện, Đường Tam Tạng bỗng nhiên quay đầu nhìn ra phía ngoài, mắt lộ vẻ vui mừng, chẳng lẽ là mấy người Ngộ Không tới cứu ta hay sao? !

>

> Khổng Chân cũng khẽ nhíu mày, bất mãn nhìn ra bên ngoài.

>

> Kim Bằng thở phào một hơi, trên mặt hiển lộ một tia nhẹ nhàng, sau đó giận dữ nói:

>

> “Tặc tử lớn mật, lại dám tự tiện xông vào cung điện của bản tọa, thật sự là không biết sống chết. Chân nhi, cháu ở nơi này chờ đợi, chú hai đi một chút liền về.”

>

> Rồi hắn nhanh chóng chạy ra phía ngoài.

>

> Khổng Chân chu miệng, dậm chân, bất mãn hừ một tiếng.

>

> Đường Tam Tạng chỉnh lý quần áo một chút rồi đứng lên cười nói:

>

> “A Di Đà Phật ~ Nữ thí chủ vẫn mau mau thả bần tăng rời đi thôi! Nếu không khó tránh khỏi sẽ tạo thành thương vong.”

>

> Khổng Chân nhìn về phía Đường Tam Tạng, cười nói:

>

> “Hòa thượng nhà ngươi ngược lại là khá tốt bụng, yên tâm sẽ không tạo thành thương vong đâu.”

>

> Đường Tam Tạng trịnh trọng nói:

>

> “Bần tăng biết nữ thí chủ không phải là người xấu, không muốn tổn thương người, nhưng ba đồ đệ của ta thì khác, bọn họ đã tìm đến nơi này, không tránh khỏi sẽ có một trận chiến đấu. Vạn nhất, khi đánh nhau, bọn họ tổn thương đến các ngươi sẽ không tốt, đó cũng không phải là mong muốn của bần tăng. Cho nên vì để tránh cho hiểu lầm, nữ thí chủ vẫn mau mau thả bần tăng rời đi đi! Bần tăng sẽ thuyết phục ba đồ đệ của ta.”

>

> Khổng Chân cười nói:

>

> “Sao ngươi biết không phải là chú hai Kim Bằng của ta đánh bại ba đồ đệ của ngươi?”

>

> Đường Tam Tạng đắc ý nói:

>

> “Chuyện đó khó xảy ra lắm. Để bần tăng nói cho nữ thí chủ biết. Đại đồ đệ của ta chính là Tề Thiên Đại Thánh đã đại náo Thiên Cung năm trăm năm trước, mười vạn Thiên Binh Thiên Tướng đều không bắt được hắn, Thần Linh trên Thiên Đình cũng không làm gì được hắn. Vị Đại Vương vừa nãy lại làm sao có thể bắt giữ đồ đệ kia của ta?”

>

> “Còn nữa, nhị đồ đệ của ta chính là Thiên Bồng Nguyên Soái chuyển thế, cũng là người dũng mãnh vô song.”

>

> “Mà Tam đồ đệ của ta chính là Quyển Liêm Đại Tướng chuyển thế, mặc dù bản lĩnh không phải rất mạnh mẽ, nhưng cũng không phải là tồn tại mà Yêu Vương phổ thông có thể so sánh.”

>

> Đường Tam Tạng vừa nói xong thì bịch một tiếng, ba bóng người từ ngoài cửa bay vào, lăn trên mặt đất.

>

> Đường Tam Tạng trừng to mắt nhìn ba đồ đệ nằm trên đất, lập tức ngậm miệng, yên lặng lui lại, ôm đầu ngồi xổm ở góc tường, miệng bên trong nhỏ giọng thầm thì thì thầm:

>

> “Nhìn không thấy ta ~ nhìn không thấy ta ~ nhìn không thấy ta ~”

>

> Kim Bằng không nhuốm bụi trần từ bên ngoài đi tới, nói:

>

> “Không chỉ có một con khỉ phá rối trong thành còn có mấy kẻ xấu trốn ở ngoài thành muốn nháo sự, bị ta cùng nhau bắt giữ.”

>

> Khổng Chân nhìn Đường Tam Tạng một chút, cười nói:

>

> “Chú hai dự định xử trí bọn họ như thế nào?”

>

> Kim Bằng mở miệng nói:

>

> “Người tới ~”

>

> Ưng yêu từ bên ngoài chạy vào, ôm quyền nói:

>

> “Sư phó!”

>

> Kim Bằng nói:

>

> “Kéo bốn tên này xuống chưng, hôm nay ta muốn mời Khổng Tước công chúa ăn yến tiệc hòa thượng.”

>

> Trư Bát Giới nằm rạp trên mặt đất, vội vàng kêu lên:

>

> “Đại Vương! Đại Vương! Ta da dày, chưng nhanh không mềm được đâu! Vẫn là giữ lại chờ ngày mai lại ăn đi!”

>

> Kim Bằng nói:

>

> “Da dày liền đặt ở tầng dưới cùng, kéo xuống.”

>

> Ưng yêu cung kính nói:

>

> “Vâng!”

>

> Rồi hắn duỗi tay ra, linh lực bay ra, hóa thành bốn sợi dây thừng, trói bốn hòa thượng lại, kéo bọn họ đi ra ngoài.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!