Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1001: Mục 1002

TRANG 501# 2

> Chương 1001: Phổ Hiền Bồ Tát hiện thân

>

>

>

>

>

>

> Bạch Tượng Yêu Vương ngẩng đầu ủy khuất nói:

>

> “Hai vị gia gia, chúng ta chưa từng thấy sư phó của các ngài!”

>

> Trư Bát Giới trách cứ kêu lên:

>

> “Đừng có chối! Sư phó của chúng ta chính là bị yêu quái ở bên trong ngọn núi này bắt đi, trừ bọn ngươi ra thì còn có thể là ai chứ?”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng kêu lên:

>

> “Không sai!”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương giãy dụa bò dậy từ dưới đất, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, ủy khuất nói:

>

> “Chúng ta thật không có bắt sư phó của các vị. Mặc dù chúng ta xác thực có ý định đó, nhưng mà còn không có hành động thì bị các vị đánh tới cửa rồi!”

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh liếc nhìn nhau, chẳng lẽ thực sự không phải là bọn yêu quái này bắt sư phó đi hay sao? !

>

> Bạch Tượng Yêu Vương vội vàng kêu lên:

>

> “Nhất định là lão tam, nhất định là Kim Sí Đại Bằng đã bắt được sư phó của các vị.”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương cũng giật mình kêu lên:

>

> “Không sai, nhất định là hắn! Ta đã sớm nhìn hắn không phải là người tốt. Ba vị gia gia tha mạng, chúng ta có thể mang các vị đi tìm Kim Bằng Vương, sau đó bảo hắn thả sư phó của các vị ra.”

>

> Tôn Ngộ Không nghiêm nghị nói:

>

> “Lão Tôn ta tự nhiên sẽ đi tìm tên Kim Bằng Vương kia để tính sổ, nhưng mà các ngươi cũng nhất định phải chết!”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương, Hồng Hổ Yêu Vương đột nhiên ngẩng đầu, khó tin nhìn Tôn Ngộ Không, con khỉ này không cho mặt mũi như vậy sao?

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh liếc nhìn nhau.

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng nói:

>

> “Sa sư đê, cái ấn ký trên trán Hầu ca hình như chính là tiêu chí của Nữ Oa Nương Nương, có ý nghĩa là Hộ Pháp của nhân tộc, chuyện nơi đây giao cho Hầu ca xử lý là thích hợp nhất.”

>

> Sa Ngộ Tịnh liên tục gật đầu, nhỏ giọng nói:

>

> “Nhị sư huynh, huynh biết được thật nhiều chuyện.”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Bình thường ~ ~”

>

> Tôn Ngộ Không mắt lộ hung quang, một gậy đánh tới Bạch Tượng Yêu Vương, côn như trời nghiêng, uy thế vô song.

>

> Sắc mặt của Bạch Tượng Yêu Vương lập tức trở nên tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ.

>

> “Đại Thánh, xin thủ hạ lưu tình!”

>

> Một giọng nói hùng vĩ vang lên.

>

> Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không lập tức không đập xuống được, giống như ở giữa hắn cùng Bạch Tượng Yêu Vương là hư không vô tận, khó mà xuyên qua.

>

> Bầu trời nở rộ Phật quang, bên trong Phật quang, Phổ Hiền Bồ Tát tay cầm hoa sen xuất hiện.

>

> Bạch Tượng Yêu Vương ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Phổ Hiền Bồ Tát.

>

> Tôn Ngộ Không thu Kim Cô Bổng, nói:

>

> “Phổ Hiền Bồ Tát, ngài đến nơi này làm gì?”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nhìn cách ăn mặc lần này của Tôn Ngộ Không một lúc lâu, sau đó nhìn về phía Bạch Tượng Yêu Vương nói:

>

> “Ta đến là vì con nghiệt súc này!”

>

> Rồi hắn quát to:

>

> “Nghiệt súc, còn không mau mau hiện nguyên hình!”

>

> “Ngang ~”

>

> Nghe được lời nói của Phổ Hiền Bồ Tát, Bạch Tượng Yêu Vương nghiêng người, hóa thành một con voi trắng to lớn đứng ở chỗ cũ, chỉ là chỗ vòi voi vẫn máu thịt be bét, vòi voi thật dài chỉ còn có non nửa.

>

> Nhìn dáng vẻ thê thảm của Bạch Tượng Yêu Vương, khóe miệng của Phổ Hiền Bồ Tát không khỏi co giật. Tôn Ngộ Không thật ác, còn gì là tọa kỵ của bản tọa nữa, về sau hắn làm sao dám cưỡi nó đi ra ngoài gặp người đây!

>

> Tôn Ngộ Không khiêng Kim Cô Bổng, liếc nhìn Phổ Hiền nói:

>

> “Bồ Tát, chẳng lẽ ngài muốn mang con Yêu Vương này đi hay sao?”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát gật đầu cười nói:

>

> “Con nghiệt súc này thừa dịp ta không để ý, tự mình trốn xuống Hạ giới, tạo thành chút sát nghiệp, đợi ta mang nó về, nhất định sẽ chặt chẽ ước thúc.”

>

> Ở phía dưới, Trư Bát Giới âm dương quái khí nói:

>

> “Lần này không phải là chút sát nghiệp đâu! Rõ ràng là đồ thành diệt quốc mà, toàn bộ Sư Đà quốc không phân lão ấu, tất cả đều bị bọn họ nuốt ăn, rõ ràng là nghiệp chướng nặng nề!”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát cười nói:

>

> “A Di Đà Phật ~ Ngộ Năng, ngươi có chỗ không biết, bách tính trong Sư Đà quốc này đều là bị Thanh Sư thôn phệ, mà Thanh Sư đã bị Đường Tam Tạng làm phép, chém giết rồi.”

>

> Tôn Ngộ Không quái khiếu nói:

>

> “Bồ Tát, ngài đừng hù ta, đôi mắt này của lão Tôn ta vẫn nhìn rõ ràng, trên người hai con Yêu Vương này có khí huyết sát nồng đậm quấn thân, tất cả đều đáng chết!”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nhíu mày, sau đó cười nói:

>

> “Ngộ Không, bọn họ chính là tọa kỵ của Bồ Tát, Phật Đà trong Phật môn, vô luận có lỗi lầm gì thì cũng nên do Phật Tổ định đoạt.”

>

> Tôn Ngộ Không nắm chặt Kim Cô Bổng, lạnh giọng nói:

>

> “Bồ Tát, lão Tôn ta chính là Hộ Pháp của nhân tộc do chính Nữ Oa Nương Nương khâm định. Bọn họ làm hại nhân tộc nên chuyện này lão Tôn ta không thể bỏ qua. Nếu như ngài không phục thì có thể theo lão Tôn ta Oa Hoàng cung đi một lần.”

>

> Trong lòng Tôn Ngộ Không khẳng định Phổ Hiền Bồ Tát không dám. Trong khoảng thời gian này, mình cũng đã lên trên mạng, tra xét không ít tin tức về Nữ Oa Nương Nương, nặn đất tạo ra nhân tộc, luyện thạch Bổ Thiên, không một chuyện nào là không cho thấy Nữ Oa Nương Nương chí tôn đến cùng cực, hoàn toàn không phải là tồn tại mà một Bồ Tát nho nhỏ có thể sánh được.

>

> Chính như Tôn Ngộ Không sở liệu, Phổ Hiền Bồ Tát nhìn về phía Viễn Cổ phù văn trên trán Tôn Ngộ Không, trong lúc nhất thời chần chờ không dám khẳng định.

>

> Hồng Hổ Yêu Vương và Bạch Tượng Yêu Vương đều lộ vẻ tuyệt vọng, sinh lòng hối hận lúc trước tại sao mình phải ăn thịt đám nhân tộc kia làm gì!

>

> Phổ Hiền Bồ Tát đột nhiên cười một tiếng, nói:

>

> “A Di Đà Phật ~ Đại Thánh, nếu như ngài là Hộ Pháp của nhân tộc, tự nhiên có tư cách xử trí bọn họ.”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương kinh hoảng kêu lên:

>

> “Bồ Tát, cứu ta! Bồ Tát, ta chính là phụng mệnh . . .”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát vung tay lên, Bạch Tượng Yêu Vương lập tức ngậm miệng lại, nóng nảy dậm chân, nghẹn ngào không ngừng.

>

> Tôn Ngộ Không mắt lộ ra hung quang, cười hắc hắc rồi lập tức đánh tới Bạch Tượng Yêu Vương.

>

> Bịch.

>

> Kim Cô Bổng đánh trúng chính giữa cái trán của Bạch Tượng Yêu Vương.

>

> Bạch Tượng Yêu Vương phù phù một tiếng té ngã trên đất, ánh mắt ảm đạm vô thần.

>

> Tôn Ngộ Không quay người lao tới Hồng Hổ Yêu Vương rồi lại phang một gậy vào trán của Hồng Hổ Yêu Vương

>

> Bộp một tiếng,

>

> Đầu của Hồng Hổ Yêu Vương lập tức nổ tung, thân thể cứng ngắc ngã trên mặt đất.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nhắm mắt niệm một câu “A Di Đà Phật ~” rồi mở to mắt cười nói:

>

> “Ngộ Không, nhanh đi cứu sư phó của các vị đi thôi?”

>

> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:

>

> “Tốt! Đa tạ Bồ Tát tạo thuận lợi.”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát cười nói:

>

> “Bọn chúng không tuân thủ thanh quy giới luật, tạo sát nghiệt ở dưới nhân gian, dù cho trở về Linh Sơn cũng khó thoát khỏi cái chết, Phật môn ta tuy từ bi nhưng cũng không độ hóa được yêu ma như thế.”

>

> Tôn Ngộ Không hì hì cười nói:

>

> “Như thế rất tốt!”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát mỉm cười tạm biệt rồi quay người bay lên trời.

>

> Nhưng lúc bay lên đến đám mây, nụ cười trên mặt chậm rãi biến thành âm trầm, thân hình lóe lên rồi biến mất ở trên không trung, xuất hiện ở một chỗ khe hở bên trong không gian. Lúc này, bên trong cũng đã có một hòa thượng trắng nõn mập mạp đang ngồi, Phổ Hiền Bổ Tát ngồi xuống phía đối diện hòa thượng này.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nói:

>

> “Hoan Hỉ Phật, Bạch Tượng Yêu Vương cùng Hồng Hổ Yêu Vương đều đã chết.”

>

> Hoan Hỉ Phật che miệng cười khẽ nói:

>

> “Ta biết! Đáng tiếc Hồng Hổ Yêu Vương, người ta vẫn rất hài lòng với hắn.”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát hỏi:

>

> “Hoan Hỉ Phật, chúng ta thật muốn dẫn Trương Minh Hiên tới đây sao?”

>

> Hoan Hỉ Phật yêu kiều cười nói:

>

> “Kia là dĩ nhiên, chỉ cần dẫn Trương Minh Hiên tới đây. Bản tọa nhất định sẽ để hắn trải nghiệm sự vui vẻ đến dục tiên dục tử một phen, sau đó bắt về, Như Lai nhất định sẽ rất cao hứng. Hì hì ha ha ~”

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nhìn Định Quang Hoan Hỉ Phật cười một tiếng mà son phấn rơi xuống dưới chân, không kìm lòng được rùng mình một cái, cảm thấy cúc hoa mát lạnh, trong lòng âm thầm kêu khổ, Di Lặc Phật Tổ làm sao lại bắt ta hành động cùng tên này? Chẳng lẽ không biết tên này chính là ác mộng trong lòng của chúng phật Linh Sơn hay sao? Hay vẫn là nói Nhiên Đăng Phật tổ có ý kiến với ta?

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật vứt một cái mị nhãn với Phổ Hiền Bồ Tát rồi liếm đôi môi đỏ hồng của mình.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát lập tức rùng mình, vội vàng đứng lên nói:

>

> “Phật Đà ngồi tạm, đệ tử đi tìm hiểu một chút tin tức.”

>

> Rồi không đợi Định Quang Hoan Hỉ Phật trả lời, Phổ Hiền Bồ Tát liền vội vàng hấp tấp chạy ra ngoài, dưới chân lảo đảo.

>

> Ở phía sau, Định Quang Hoan Hỉ Phật che miệng lạc lạc cười không ngừng.

>

> . . .

>

> Một bên khác, Thiên Môn Sơn, phía trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên cùng Lý Thanh Nhã đang ngồi ở bên trong sân nhỏ, dùng Vân Kính quan sát hết thảy mọi chuyện ở Sư Đà Lĩnh.

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Ngộ Không làm không sai, không có thẹn với thân phận Hộ Pháp của nhân tộc của hắn.”

>

> Lý Thanh Nhã thở dài nói:

>

> “Ta thật sự là nghĩ không ra vì sao bọn họ lại làm như vậy? Chẳng lẽ không sợ lúc độ kiếp sẽ bị thiên phạt mà hồn bay phách tán sao?”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Bọn họ chỉ sợ đã sớm không còn tâm tư tăng thực lực lên, lúc này mới dồn hết tâm tư vào việc hưởng thụ.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!