TRANG 501# 1
> Chương 1000: Tề Thiên Đại Thánh biến thân
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không oa ha ha kêu to, thuận theo lực phản chấn bay lên đến đám mây rồi hắn ôm Kim Cô Bổng to lớn lại lần nữa từ trên trời đánh xuống màn sáng trước cửa Động Sư Đà.
>
> Ngay trong lúc đang lao xuống, con ngươi của Tôn Ngộ Không đột nhiên co rụt lại. Chỉ thấy phù văn trên màn sáng bỗng nhiên biến mất, một quả cầu lửa to lớn từ bên trong động phủ lao ra, bắn thẳng về phía Tôn Ngộ Không.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, quả cầu lửa kia đánh trúng Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không, một đám mây hình nấm to lớn xuất hiện, Tôn Ngộ Không kinh hãi hô to, thân hình từ bên trong đám mây hình nấm bay rớt ra ngoài, hung hăng nện ở bên trên mặt đất.
>
> Bịch một tiếng, bụi bay mù mịt, thân hình của hắn tạo thành một cái hố sâu trên mặt đất.
>
> Từ bên trong hố sâu, Tôn Ngộ Không bay ra, hét lớn:
>
> “Lửa này có cổ quái. Nhị sư đệ, Tam sư đệ mau tới hỗ trợ.”
>
> “Tới ~ tới ~”
>
> Một cái Cửu Xỉ Đinh Ba xuất hiện, đánh về phía đầu của Bạch Tượng Yêu Vương vừa mới xuất hiện.
>
> Bạch Tượng Yêu Vương hất cái mũi lên. Chỉ trong nháy mắt, cái mũi của hắn đã biến lớn giống như là một giao long cuốn lấy Cửu Xỉ Đinh Ba.
>
> Keng một tiếng, Cửu Xỉ Đinh Ba xoay một vòng rồi bay ngược trở về.
>
> Từ bên trong rừng rậm, hai người Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh chạy đến.
>
> Trư Bát Giới đưa tay lên, Cửu Xỉ Đinh Ba bịch một tiếng rơi vào trong tay của hắn.
>
> Hồng Hổ Yêu Vương giận dữ nói:
>
> “Tôn Ngộ Không, ngươi khinh người quá đáng!”
>
> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng, cười hắc hắc nói:
>
> “Yêu quái, các ngươi làm nhiều việc ác, sát sinh vô số, gặp được Tôn gia gia ta cũng là thể hiện số phận của các ngươi đến lúc chấm dứt rồi.”
>
> Bạch Tượng Yêu Vương giận dữ nói:
>
> “Bật Mã Ôn, ngươi đi đường lớn của ngươi, ta qua cầu độc mộc của ta, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, vì sao ngươi năm lần bảy lượt lấn tới cửa vậy?”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Các ngươi đã đánh chủ ý đến tận trên người sư phó của chúng ta, còn nói không có trêu chọc chúng ta là sao?”
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên:
>
> “Phí lời gì, đánh đi.”
>
> Thân hình trong nháy mắt xông ra, Kim Cô Bổng đánh xuống đầu của Hồng Hổ Yêu Vương.
>
> Hồng Hổ Yêu Vương há mồm phun một cái, một ngọn lửa ngập trời lao về phía Tôn Ngộ Không. Thấy thế, Tôn Ngộ Không vội vàng lộn nhào một cái, bay ngược trở về, xa xa tránh đi ngọn lửa này.
>
> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cũng đều chạy trối chết.
>
> Bạch Tượng Yêu Vương hất cái mũi lên, mũi dài giống như là một cây cột ngọc, phá vỡ không gian đánh tới Tôn Ngộ Không.
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Cái mũi của Bạch Tượng Yêu Vương đánh vào trên người Tôn Ngộ Không, đụng cho hắn bịch một tiếng đập xuống đất, lăn lộn ra ngoài, trên mặt đất lưu lại một cái rãnh sâu hoắm.
>
> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn về phía hai con Yêu Vương rồi tức giận kêu lên:
>
> “Bát Giới, các ngươi làm cái gì đấy?”
>
> Nhưng lúc này hai người Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh đã chạy ra tít đằng xa, trốn ở đằng sau một tảng đá lớn.
>
> Trư Bát Giới kêu to nói:
>
> “Hầu ca, ngài không sợ lửa nhưng chúng ta sợ! Tiếp tục như vậy, lão Trư ta đều sẽ biến thành heo sữa quay.”
>
> Sa Ngộ Tịnh nhỏ giọng nói:
>
> “Nhị sư huynh, chúng ta làm như vậy không tốt lắm đâu.”
>
> Trư Bát Giới nhỏ giọng thầm thì trả lời:
>
> “Yên tâm, không có chuyện gì.”
>
> Tinh thần của Hồng Hổ Yêu Vương và Bạch Tượng Yêu Vương chấn động, nếu như phải chiến đấu với một mình Tôn Ngộ Không thì bọn họ giống như có thể đánh thắng!
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía hai con Yêu Vương. Hiện tại, hắn không thể trông cậy vào hai người Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh, chỉ có thể dựa vào chính mình.
>
> Tôn Ngộ Không chỉ thẳng Kim Cô Bổng lên trời rồi quát:
>
> “Ta chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không!”
>
> Một cơn gió lốc đột nhiên xuất hiện, vây quanh Tôn Ngộ Không, gió xoay tròn, cát bay đá chạy.
>
> Trong chỗ trung ương của cơn gió lốc, hai mắt của Tôn Ngộ Không sáng lên, con ngươi biến thành màu vàng kim, giống như là hai cái đèn pin nhỏ màu vàng, núi đá ở chung quanh nhao nhao trôi nổi lên.
>
> Bạch Tượng Yêu Vương bất an nói:
>
> “Đại ca, Tôn Ngộ Không đang làm cái gì vậy?”
>
> Hồng Hổ Yêu Vương nói:
>
> “Cần gì phải biết hắn làm cái gì, đánh gãy hắn là được rồi.”
>
> Hồng Hổ Yêu Vương đột nhiên đánh tới, trên đầu trường thương một cái đầu hổ to lớn hiển hiện, gầm thét lao tới Tôn Ngộ Không.
>
> Bạch Tượng Yêu Vương theo sát phía sau, trên đầu trường thương của hắn thì có một cái đầu voi hiển hiện, ngà voi dữ tợn đánh tới Tôn Ngộ Không.
>
> Ầm ầm ~
>
> Đầu hổ, ngà voi đâm vào phía trên gió lốc rồi lập tức bị đánh văng ra ngoài. Hồng Hổ Yêu Vương, Bạch Tượng Yêu Vương ở trên không trung, lảo đảo dậm chân bay ra hai bên trái phải.
>
> Núi đá hòa tan, hóa thành từng mảnh từng mảnh áo giáp dán ở trên người Tôn Ngộ Không. Khi gió lốc tán đi, đứng tại chỗ là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không mặc một bộ áo giáp màu bạc.
>
> Tôn Ngộ Không vung tay về phía sau, ngọn lửa lan tràn ra rồi nhanh chóng hóa thành một cái áo choàng màu đỏ thật dài, bay phất phới trong gió.
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Hồng Hổ Yêu Vương và Bạch Tượng Yêu Vương. Viễn Cổ phù văn trên trán sáng lên. Bây giờ, ở trong mắt Tôn Ngộ Không, trên người Hồng Hổ Yêu Vương và Bạch Tượng Yêu Vương quấn quanh khí huyết sát nồng đậm, từng cái vong hồn lăn lộn, gào thét ở bên trong khí huyết sát.
>
> Nơi xa, ở đằng sau tảng đá lớn, Sa Ngộ Tịnh cười ha hả nói:
>
> “Đại sư huynh lại biến thân.”
>
> Trư Bát Giới nói thầm:
>
> “Hai con yêu quái này phải xui xẻo rồi.”
>
> Tôn Ngộ Không nhanh chóng lao về phía Hồng Hổ Yêu Vương, Kim Cô Bổng quét ngang ra.
>
> Thấy thế, sắc mặt của Hồng Hổ Yêu Vương biến đổi, hắn tranh thủ đưa trường thương ngang trước người.
>
> Keng ~
>
> Một tiếng nổ ing tai nhức óc vang lên, ánh sáng màu vàng chói mắt bộc phát ra.
>
> Phụt ~
>
> Hồng Hổ Yêu Vương phun ra một búng máu tươi rồi bay ngược trở về.
>
> Bành bành bành.
>
> Thân hình khổng lồ của hắn đập gẫy mấy cây đại thụ.
>
> Sau đó, Tôn Ngộ Không xoay người, đánh tới Bạch Tượng Yêu Vương.
>
> Bạch Tượng Yêu Vương hất cái mũi lên, cái mũi to lớn giống như là một con giao long lao tới muốn quấn quanh Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không quát một tiếng chói tai:
>
> “Đứt cho ta!”
>
> Kim Cô Bổng hung hăng nện lên trên cái mũi to lớn của Bạch Tượng Yêu Vương.
>
> Phụt ~ .
>
> Máu thịt văng tung tóe, cái mũi to lớn của Bạch Tượng Yêu Vương bị một côn này chặt đứt thành hai đoạn, rơi trên mặt đất, máu vẩy khắp nơi.
>
> “Ngao ~”
>
> Bạch Tượng Yêu Vương che cái mũi, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, từ trên mũi máu ồ ạt chảy xuống.
>
> Trư Bát Giới kêu to nói:
>
> “Hầu ca, cẩn thận đằng sau!”
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồng Hổ Yêu Vương đã bay lên không trung, sau lưng hắn là một biển lửa cháy hừng hực.
>
> Chỗ khóe miệng của Hồng Hổ Yêu Vương có máu tươi chảy ra, hắn nở một nụ cười âm lãnh, trường thương chỉ thẳng về phía Tôn Ngộ Không, giống như sông lớn vỡ đê, biển lửa ào ào đánh về phía Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, không lùi mà tiến tới, giơ Kim Cô Bổng lên, thân hình lao thẳng vào trong biển lửa, áo choàng thật dài tung bay ở sau lưng.
>
> Tôn Ngộ Không hùng dũng xông vào bên trong biển lửa, nhưng không có tạo ra nửa điểm gợn sóng.
>
> Hồng Hổ Yêu Vương nhếch miệng lộ ra nụ cười trên mặt:
>
> “Ha ha ha. Tôn Ngộ Không, ngọn lửa này của ta chính là Trành Hỏa, là dùng linh hồn của vô số trành quỷ (Trành là những người bị hổ ăn thịt, sau đó biến thành quỷ. Trành quỷ sẽ chỉ đường dẫn dắt hổ tới, ăn thịt những kẻ còn sống khác, bởi vậy trành quỷ luôn mang ác danh, bị loài người khinh thường. “Nối giáo cho giặc”, một từ cũng không miêu tả sai về trành quỷ.) luyện chế mà thành, có thể ma diệt khí huyết, ô nhiễm Nguyên Thần, há lại là thứ mà ngọn lửa phổ thông có thể so sánh? Nếu như ngươi không đi vào thì còn tốt nhưng một khi đã đi vào thì cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể hoàn hảo đi ra.”
>
> Nhưng chỉ sau một khắc, con ngươi của Hồng Hổ Yêu Vương đột nhiên co rụt lại, một vầng sáng màu vàng nở rộ ở bên trong biển lửa. Theo thời gian trôi qua, vầng sáng màu vàng càng lúc càng lớn.
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Biển lửa bị vầng sáng màu vàng phân thành hai nửa, một bóng người từ bên trong biển lửa anh dũng xông ra, một côn kinh thiên đánh tới Hồng Hổ Yêu Vương, bên trên cây gậy này có một ngọn lửa màu vàng óng đang rực cháy.
>
> Hồng Hổ Yêu Vương vội vàng cầm trường thương ngăn ở trước người.
>
> Rắc.
>
> Trường thương lập tức bị đứt gãy.
>
> Bịch một tiếng vang trầm.
>
> Hồng Hổ Yêu Vương phun ra một búng máu tươi, thân hình hung hăng đập xuống đất, ngực lún vào thật sâu.
>
> Biển lửa trên bầu trời tán đi, Tôn Ngộ Không mặc áo giáp màu bạc đứng lơ lửng ở trên không trung, áo choàng màu đỏ tung bay ở sau lưng.
>
> Bạch Tượng Yêu Vương quỳ trên mặt đất, cuống quít dập đầu, kêu lên:
>
> “Gia gia tha mạng, Tôn gia gia tha mạng!”
>
> Trư Bát Giới từ đằng sau tảng đá lớn đi ra tới, ho khan một cái nói:
>
> “Trước tiên các ngươi hãy thả sư phó của chúng ta ra đã!”
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng từ đằng sau tảng đá đi tới, kêu lên:
>
> “Không sai! Yêu quái, nhanh lên giao sư phó của chúng ta ra đây.”
>
>
>