Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 999: Mục 1000

TRANG 500# 2

> Chương 999: Đánh bại Hồng Hổ Yêu Vương, Bạch Tượng Yêu Vương

>

>

>

>

>

>

> Người dịch: Nguyễn Khiêm

>

> Tôn Ngộ Không lập tức lao tới Hồng Hổ Yêu Vương.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Sóng lửa ngập trời, một cây kim bổng tung hoành bễ nghễ ở bên trong sóng lửa.

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cũng đồng thời đánh tới Bạch Tượng Yêu Vương.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Nguyệt Nha Sạn cùng Cửu Xỉ Đinh Ba hoành không va chạm cùng trường thương, khí lãng cuồn cuộn, đá văng tung tóe.

>

> Ở phía tây Sư Đà Lĩnh, Kim Bằng đang đứng trên đỉnh một tòa cung điện, xa xa nhìn về phía Sư Đà Lĩnh, yêu khí cuồn cuộn hóa thành năm luồng thần quang như năm cây cột trụ nối thẳng đến trời.

>

> Một con ưng yêu bay thấp đến bên người Kim Bằng, cung kính nói:

>

> “Sư tôn, Bạch Tượng Yêu Vương cùng Hồng Hổ Yêu Vương tựa hồ là đã gặp phiền phức, chúng ta cần phải đi giúp bọn họ sao?”

>

> Kim Bằng khoanh tay khẽ lắc đầu nói:

>

> “Không cần! Bọn họ chết chắc rồi.”

>

> Ưng yêu kinh ngạc nói:

>

> “Làm sao lại như vậy? Bọn họ chính là tọa kỵ của Phổ Hiền Bồ Tát cùng Định Quang Hoan Hỉ Phật mà.”

>

> Kim Bằng tươi cười nói:

>

> “Bởi vì có người muốn bọn họ chết, không ai có thể cứu được bọn họ.”

>

> Ưng yêu lo lắng nói:

>

> “Sư tôn, chúng ta cũng có thể dính phiền phức hay không?”

>

> Kim điêu trầm mặc một chút, mở miệng nói:

>

> “Yên tâm, có vi sư ở đây!”

>

> “Vâng!”

>

> Ưng yêu kiên định gật đầu, hắn tin tưởng vững chắc có sư tôn ở đây thì không ai có thể tổn thương bọn họ.

>

> Một con yêu quái vội vã chạy tới, bịch một tiếng nửa quỳ mà xuống nói:

>

> “Đại Vương, Khổng Tước Đảo Lỗ Tiểu Bạch cầu kiến.”

>

> Ưng yêu vô ý thức nhìn về phía Kim Bằng, trong mắt mang theo thần sắc bát quái (hóng chuyện) nồng đậm.

>

> Kim Bằng nhíu mày nói:

>

> “Cứ nói ta không có ở đây!”

>

> Ở phía dưới, yêu quái gật đầu nói:

>

> “Vâng!”

>

> Nhưng đột nhiên một giọng nói u oán từ bên ngoài vang lên:

>

> “Kim Bằng Nhị lão gia, tiểu nữ tử nếu như không có truyền được lời đến ngài thì khi trở về cũng sẽ phải chịu trừng phạt.”

>

> Kim Bằng bất đắc dĩ nói:

>

> “Vào đi!”

>

> Một nữ tử mặc áo trắng từ cung điện bên ngoài nhảy nhảy nhót nhót chạy vào, cười hì hì nhìn về phía Kim Bằng nói:

>

> “Đạ ta Nhị lão gia!”

>

> Kim Bằng bất đắc dĩ nói:

>

> “Nàng để cô tới làm cái gì?”

>

> Lỗ Tiểu Bạch ho khan một cái, nghiêm mặt nói:

>

> “Lần trước Kim Bằng Nhị lão gia hung hăng khiển trách công chúa một phen. Sau khi trở về, công chúa suy nghĩ thật lâu, đột nhiên đốn ngộ cảm thấy ngài nói rất có đạo lý.”

>

> Mặc dù nghe có ý tốt nhưng khi nghe được câu nói này của Lỗ Tiểu Bạch, khóe mắt của Kim Bằng không tự giác nhảy lên hai lần. Cô nàng kia lại nghĩ làm cái gì vậy?

>

> Lỗ Tiểu Bạch tiếp tục nói:

>

> “Công chúa nhà ta hoàn toàn tỉnh ngộ, quyết định từ bỏ đoạn tình yêu không được thế tục cho phép này, cũng vì biểu thị quyết tâm, công chúa quyết định thành hôn, xin ngài đi làm người chứng hôn.”

>

> Kim Bằng biến sắc, quát:

>

> “Khổng Chân thành hôn ư? Cùng ai?”

>

> Lỗ Tiểu Bạch cười hì hì nói:

>

> “Là cùng một hòa thượng, mặc dù dáng dấp không anh vĩ bằng lão gia ngài, không tuấn tú bằng Thanh Phong tiểu đạo đồng, nhưng mà cũng coi như không tồi, đủ để phối ngẫu với công chúa nhà ta.”

>

> Kim Bằng quát:

>

> “Hoang đường ~ nhà ai thành thân không cần hỏi qua ý kiến của cha mẹ, mai mối đầy đủ, nào có chuyện tự mình làm chủ?”

>

> Lỗ Tiểu Bạch cười nói:

>

> “Công chúa nhà ta nói, gặp được thích người không dễ dàng, những chuyện hình thức rờm rà kia đều có thể giản lược. Hiện tại hôn lễ đã bố trí hoàn thành, sau khi bái qua thiên địa là coi như đã thành hôn, công chúa xin ngài tiến đến xem lễ.”

>

> Sắc mặt của Kim Bằng thay đổi mấy lần, thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.

>

> Ưng yêu bay thấp xuống, đáp xuống bên người Lỗ Tiểu Bạch, nhỏ giọng nói:

>

> “Hôn lễ này là giả đi! Chính là vì muốn bức bách Đại Vương nhà ta.”

>

> Lỗ Tiểu Bạch trừng mắt với hắn một cái, nói:

>

> “Hôn lễ là thật. Hòa thượng kia đang ở ngay trên Khổng Tước Đảo.”

>

> Ưng yêu nói:

>

> “Ý của ta là công chúa không sẽ cùng hòa thượng kia thành thân phải không?”

>

> Lỗ Tiểu Bạch nói:

>

> “Ai biết đâu!”

>

> Rồi nàng cười hì hì, nhảy nhảy nhót nhót chạy ra ngoài.

>

> Bên ngoài Động Sư Đà, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cùng hai con Yêu Vương vẫn đang chiến đấu, mặc dù ba người đã áp chế được hai con Yêu Vương nhưng lại cũng khó giành được thắng lợi.

>

> Đặc biệt là Hồng Hổ Yêu Vương kia, một cây trường thương được hắn sử dụng rất là linh hoạt, xảo trá, chuyên đánh vào điểm yếu trong đòn công kích của ba người, hơn nữa Yêu Vương kia còn có một chiêu Phóng Hỏa Thần thông, lửa cháy tạo thành khói hun cho Tôn Ngộ Không cảm thấy con mắt cay xè, rơi lệ, lửa đốt cho Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh kêu thảm không ngừng.

>

> Cuối cùng ba người vẫn là để hai con Yêu Vương kia chạy trốn trở về.

>

> Bên ngoài Động Sư Đà, sư huynh đệ ba người Tôn Ngộ Không ngồi xổm ở bên cạnh một dòng suối, múc nước rửa mặt, khiến cho nước sông trong veo nhuộm thành màu đen.

>

> Trư Bát Giới phịch một tiếng ngồi dưới đất, thở dài nói:

>

> “Hầu ca, tên yêu quái kia không dễ đối phó! Võ nghệ cao cường lại còn có tuyệt chiêu phóng hỏa hun khói nữa.”

>

> Sa Ngộ Tịnh nghi hoặc nói:

>

> “Đại sư huynh, huynh nói sư phó là bị bọn họ bắt đi sao? Tại sao ta không thấy bọn họ sử dụng loại thần thông năm màu kia?”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Tiểu hòa thượng tất nhiên là bị yêu quái nơi này bắt đi, bọn họ còn có một Tam Đại Vương không có xuất hiện. Chắc hẳn tiểu hòa thượng chính là bị Tam Đại Vương kia của bọn họ bắt đi, cho nên mới không dám ra gặp lão Tôn ta.”

>

> Trư Bát Giới kêu khổ nói:

>

> “Hầu ca, chỉ tính riêng hai Yêu Vương này chúng ta đều không xử lí được, lại thêm một con nữa thì chúng ta chẳng phải là muốn bị bọn họ bắt giữ luôn hay sao?”

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, nói:

>

> “Thằng ngốc kia, ngươi cùng Sa sư đệ ở nơi này chờ đợi, ta đi do thám một phen đã.”

>

> Trư Bát Giới liên tục gật đầu.

>

> Tôn Ngộ Không lập tức biến thành một con ong mật, cánh chấn động bay đi, một con ong mật nhỏ bay xuyên qua trong bụi hoa, bịch một tiếng đâm vào màn sáng trước cửa hang, không gian vặn vẹo, lít nha lít nhít phù văn hiển hiện ở trên màn sáng, ong một tiếng một lực đẩy bắn ra, trong nháy mắt ong mật nhỏ đã bị bắn đi ra, hưu một tiếng biến mất ở chân trời.

>

> Bên trong Động Sư Đà, Hồng Hổ Yêu Vương cùng Bạch Tượng Yêu Vương đang ngồi ở trước một cái bàn, tự rót tự uống, trông rất là uể oải.

>

> Bỗng nhiên, Hồng Hổ Yêu Vương ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài nói:

>

> “Cấm chế bên ngoài động phủ bị xúc động, hẳn là Tôn Ngộ Không đã tới.”

>

> Sau một lát, tiếng mắng chửi của Tôn Ngộ Không từ bên ngoài truyền vào đến:

>

> “Yêu quái mau mau cút ra đây . . .”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương đột nhiên đứng lên, giận dữ nói:

>

> “Tôn Ngộ Không khinh người quá đáng, bây giờ ta đi ra ngoài chiếu cố hắn.”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương vội vàng nói:

>

> “Hiền đệ không nên vọng động! Chúng ta không phải là đối thủ của hắn.”

>

> Nghe được lời nói này của Hông Hổ Yêu Vương, sắc mặt của Bạch Tượng Yêu Vương thay đổi mấy lần, rồi hắn sa sút tinh thần ngồi tại chỗ, cầm một chén rượu lên, dốc thẳng vào miệng.

>

> Bộp một tiếng giòn vang, bát rượu bị hung hăng quẳng xuống đất, vỡ nát.

>

> Bạch Tượng Yêu Vương nổi giận đùng đùng nói:

>

> “Năm đó, sư huynh đệ chúng ta tung hoành Hồng Hoang sợ qua ai? Trong trận chiến Phong thần cũng chưa từng lùi nửa bước, không nghĩ tới bây giờ lại phải chịu đựng một tên tiểu bối ức hiếp đến như vậy.”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương gật đầu cảm thán nói:

>

> “Tài nghệ không bằng người, chúng ta có thể làm gì được đây?”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương nổi nóng nói:

>

> “Nếu như Thanh Sư đại ca còn ở đây thì tốt rồi, lấy thần thông Khí Thôn Vạn Dặm Sơn Hà của huynh ấy, cho dù có thêm mấy tên Tôn Ngộ Không nữa cũng không làm gì được chúng ta.”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương nói:

>

> “Hiện tại chỉ có thể mời Kim Sí Đại Bằng Vương ra tay.”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương vô ý thức nhíu mày, nói:

>

> “Hắn cùng chúng ta cũng không phải là người một đường, vô cùng cao ngạo.”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương châm chọc cười một tiếng nói:

>

> “Đều là tù nhân mà thôi, còn có cái gì đáng giá kiêu ngạo cơ chứ? ! Như Lai ra pháp chỉ, hắn dám vi phạm hay sao?”

>

> Tiếng ầm ầm tiếng vang, chỉ một thoáng bên trong Động Sư Đà đất rung núi chuyển, từng khối đá vụn rơi xuống.

>

> Hồng Hổ Yêu Vương cùng Bạch Tượng Yêu Vương cũng đều ngồi không vững, thân thể lắc lư qua lại, tiếng kêu kinh hoảng của tiểu yêu vang lên liên miên trong sơn động, thậm chí rất nhiều tiểu yêu co cụm thành một đoàn.

>

> Hồng Hổ Yêu Vương hét lớn:

>

> “Hiền đệ, Tôn Ngộ Không đang phá cửa, dựa theo thực lực của hắn, cấm chế chúng ta bày ra không kiên trì được bao lâu nữa.”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương nổi nóng hét lớn:

>

> “Đại ca, chúng ta ra ngoài liều mạng cùng hắn.”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương cũng đứng lên, hai người phóng ra bên ngoài .

>

> Trước Động Sư Đà, Tôn Ngộ Không chính đang ôm một cây Kim Cô Bổng to lớn, đứng ở trên trời không ngừng đập xuống.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Kim Cô Bổng đâm vào bên trên màn sáng trước môn hộ, phù văn trên màn sáng răng rắc một tiếng rồi vỡ nát vài miếng, một lực đẩy bùng nổ làm cho Tôn Ngộ Không bắn ngược trở về.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!