Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 998: Mục 999

TRANG 500# 1

> Chương 998: Khổng Tước công chúa hành động

>

>

>

>

>

>

> Một thị nữ đi đến bên người nữ tử mặc y phục rực rỡ, xoay người nói:

>

> “Công chúa điện hạ, trưởng lão trong tộc lại tại thúc ngài trở về.”

>

> Khổng Chân không vui nói:

>

> “Ta ở nơi này có liên can gì với bọn họ cơ chứ?”

>

> Thị nữ cười khổ nói:

>

> “Công chúa điện hạ, dù sao thân phận của ngài rất tôn quý, nếu như ngài xảy ra điều gì sơ xuất, Khổng Tước Đại Minh vương trách tội xuống, không ai có thể gánh chịu nổi.”

>

> Khổng Chân quay đầu nhìn về phía Sư Đà Lĩnh, nói:

>

> “Tiểu thúc của ta ở ngay Sư Đà Lĩnh kia, ai có thể tổn thương ta chứ?”

>

> Trong lòng thị nữ nói thầm một câu:

>

> “Bọn họ chính là lo lắng tiểu thúc của ngài đó!”

>

> Khổng Chân đứng lên nói:

>

> “Không cần để ý đến bọn họ, một đám người tầm thường bị luân lí thế tục che đậy.”

>

> “Tiêu Dao Thần Quân Trương Minh Hiên đều nói tình yêu là tự do, vĩ đại. Thần Quân cũng sẽ ủng hộ ta, nếu như bọn họ có ý kiến thì cứ bảo bọn họ đi tìm Tiêu Dao Thần Quân mà tranh luận.”

>

> Nghe được lời nói của Khổng Chân, thị nữ cảm thấy cực kỳ ủy khuất, tìm Tiêu Dao Thần Quân để lí luận ư? Công chúa muốn đẩy toàn bộ Khổng Tước tộc chúng ta vào trong hố lửa hay sao?

>

> Khổng Chân phối hợp lấy điện thoại ra, nhàm chán mở thần nhãn lên, động tác đột nhiên trì trệ, chỉ thấy bên trong video đang chiếu cảnh một hòa thượng ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhắm mắt niệm kinh, bởi vì nghe không được âm thanh niệm kinh cho nên cũng không biết hòa thượng này đọc kinh văn gì, nhưng mà hòa thượng này thì Khổng Chân vẫn có chút quen thuộc. Đây không phải là Đường Tam Tạng vẫn thường xuyên mở trực tiếp hay sao? Trước đây không lâu hắn còn trực tiếp về dạ hội của Sơn Tinh Thụ Quái, đàm tình luận thơ.

>

> Khổng Chân nhìn vị trí trong video rời nở nụ cười nói:

>

> “Nguyên lai là ngươi đã đến Sư Đà Lĩnh rồi!”

>

> Người nhẹ nhàng bay lên, bay về nơi xa.

>

> Thị nữ vội vàng kêu lên:

>

> “Công chúa điện hạ, ngài muốn đi đâu?”

>

> Nhưng lúc này Khổng Chân đã phiêu nhiên đi xa.

>

> Tôn Ngộ Không đại náo bên trong yêu quật một trận, không ngờ lại bị hai Yêu Vương lợi dụng sơ hở, dùng Âm Dương Nhị Khí Bình bắt nhốt, cuối cùng phải dùng ba sợi lông tơ do Quan Âm ban thưởng mới chui ra khỏi Âm Dương Nhị Khí Bình được. Sau khi từ bên trong trốn thoát, hắn có chút chật vật chạy ra sơn động rồi vội vàng đi xa.

>

> Tôn Ngộ Không bay trở về chân núi của Sư Đà Lĩnh, tập trung nhìn quanh, làm sao không thấy tiểu hòa thượng đâu nữa.

>

> Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh đang buồn bã ngồi dưới đất.

>

> Tôn Ngộ Không liền vội vàng hỏi:

>

> “Thằng ngốc kia, tiểu hòa thượng đâu rồi?”

>

> Trư Bát Giới đảo con mắt, thưa dạ không nói.

>

> Sa Ngộ Tịnh liền vội vàng đứng lên kêu lên:

>

> “Đại sư huynh, sư phó lại bị yêu quái bắt đi!”

>

> Tôn Ngộ Không khó thở nói:

>

> “Trước khi đi, ta đã bảo các đệ trông coi tiểu hòa thượng cho cẩn thận cơ mà. Hai đệ làm cái gì mà để hắn bị yêu quái bắt đi vậy?”

>

> Sa Ngộ Tịnh nói:

>

> “Đại sư huynh, chuyện này cũng không trách được chúng ta, thực sự là yêu quái kia quá lợi hại.”

>

> “Vừa rồi sư phó một mực ở nơi này niệm kinh, chúng ta đứng hai bên hộ pháp, đột nhiên một luồng sáng năm màu lóe lên, sư phó đã không thấy tăm hơi, ngay cả chúng ta cũng không có trông thấy dáng vẻ của yêu quái.”

>

> Tôn Ngộ Không con mắt lóe lên nói:

>

> “Luồng sáng năm màu ư? Các đệ xác định chắc chắn chứ?”

>

> Trư Bát Giới liên tục gật đầu nói:

>

> “Hầu ca, chúng ta sao có thể lừa huynh cơ chứ?”

>

> Tôn Ngộ Không đột nhiên có chút do dự, tiểu hòa thượng sẽ không phải là bị Trương Minh Hiên bắt đi chứ? Tôn Ngộ Không nhớ rõ Trương Minh Hiên có một pháp bảo hình quạt, gọi là Ngũ Thải Thần Quang Phiến, thần phiến khẽ động là sẽ có Ngũ Hành thần quang phun trào, lúc trước cây quạt này đã khiến cho mình cực kỳ chật vật.

>

> Cho nên trong lúc nhất thời, Tôn Ngộ Không cũng có chút chần chờ, nếu như Đường Tam Tạng quả thật là bị Trương Minh Hiên bắt đi thì khẳng định là không có nguy hiểm, nhưng mà không biết Trương Minh Hiên dùng Đường Tam Tạng làm cái gì, uy hiếp Phật giáo hay sao?

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, cắn răng nói:

>

> “Tiểu hòa thượng khẳng định là bị yêu quái trên núi bắt đi, chúng ta tiến đến cứu tiểu hòa thượng trở về.”

>

> Nghe được lời nói của Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh lập tức từ dưới đất nhảy lên, trong tay hai người cũng xuất hiện vũ khí của mình.

>

> Trư Bát Giới tức giận nói:

>

> “Yêu quái to gan, cũng dám cướp người ở trước mặt Trư gia gia, quả thật là không muốn sống nữa. Hầu ca đi thôi, chúng ta đi san bằng yêu quật.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng nói:

>

> “Đại sư huynh, lần này ta và các huynh cùng đi.”

>

> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:

>

> “Tốt chúng ta cùng đi.”

>

> Vừa rồi bị yêu quái kia làm cho phải chạy trốn chật vật như vậy, trong lòng Tôn Ngộ Không cũng vẫn còn có chút tức giận, hiện tại đánh trở lại không còn gì tốt hơn, về phần Đường Tam Tạng sao, hẳn là không chết được.

>

> Dưới chân ba người xuất hiện một đám mây lớn, chở ba người lướt tới chỗ sâu trong Sư Đà Lĩnh.

>

> Trư Bát Giới ở phía trên đám mây hỏi:

>

> “Hầu ca, Yêu Vương ở ngọn núi này có bản lĩnh lợi hại gì hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không hì hì cười nói:

>

> “Bản lĩnh cũng chỉ thường thường thôi, chỉ có điều, bọn họ có một món pháp bảo cực kỳ lợi hại, nhưng mà đã bị lão Tôn ta phá hủy rồi.”

>

> Sa Ngộ Tịnh hỏi:

>

> “Đại sư huynh, trên núi có mấy con Yêu Vương vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Ba con nhưng hiện giờ nơi đây chỉ có hai con, còn có một con đã đi ra ngoài rồi.”

>

> . . .

>

> Thân hình của ba người Tôn Ngộ Không đáp xuống trước Động Sư Đà và lập tức bị Yêu Binh Yêu Tướng thủ vệ phát hiện, ngay sau đó mấy trăm Yêu Binh đã chạy ra vây quanh ba người.

>

> Một Yêu Tướng dẫn đầu quát:

>

> “Người đến là ai? Mau xưng tên ra!”

>

> Tôn Ngộ Không cắm Kim Cô Bổng xuống dưới mặt đất, lập tức khiến cho đất rung núi chuyển, mấy trăm Yêu Binh ào ào ngã lộn xộn.

>

> Tôn Ngộ Không hét lớn kêu lên:

>

> “Yêu quái, cút ra đây cho Tôn gia gia.”

>

> Trư Bát Giới cũng hét lớn:

>

> “Không sai, cút ra đây!”

>

> Yêu Tướng ổn định thân hình, ánh mắt đỏ như máu, hét lớn một tiếng:

>

> “Thì ra là đến ra oai. Chúng bay đâu, giết!”

>

> “Giết ~”

>

> “Giết ~”

>

> Mấy trăm Yêu Binh vung vẩy vũ khí đánh tới ba người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh.

>

> Tôn Ngộ Không khinh thường cười một tiếng, Kim Cô Bổng trong tay xoay tròn, một vệt sáng màu vàng quét ngang ra, uỳnh một tiếng đánh vào trên người mấy trăm Yêu Binh đang lao đến vây giết.

>

> Bị vệt sáng màu vàng đánh trúng, tất cả Yêu Binh đều kêu thảm một tiếng, lốp bốp bay ngược trở về, đụng ngã đại thụ, va sụp núi đá.

>

> Từ bên trong Yêu động, hai con Yêu Vương đi ra, một kẻ có đầu voi màu trắng, một kẻ có mặt hổ màu đỏ.

>

> Bạch Tượng chỉ vào Tôn Ngộ Không phẫn nộ quát:

>

> “Tôn Ngộ Không, ngươi còn dám tới đây sao?”

>

> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc nói:

>

> “Cháu ngoan! Vừa rồi tư vị bị gia gia trêu đùa như thế nào? !”

>

> Hồng Hổ Yêu Vương giận dữ nói:

>

> “Tôn Ngộ Không, ngươi muốn chết!”

>

> Trường thương lập tức đâm tới Tôn Ngộ Không.

>

> Gào ~

>

> Một tiếng hổ gầm vang lên.Một cái hư ảnh đầu hổ to lớn xuất hiện ở đầu thương, há mồm như muốn nuốt chửng Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không cười lạnh một tiếng:

>

> “Tới tốt lắm ~”

>

> Kim Cô Bổng đột nhiên giơ lên rồi Tôn Ngộ Không phi thân đánh tới đầu hổ hư ảo.

>

> Một tiếng nổ uỳnh vang lên, đầu hổ vỡ nát rồi biến mất.

>

> Keng một tiếng .

>

> Kim Cô Bổng đánh vào phía trên Hồng Anh Thương.

>

> Bành bành bành.

>

> Hồng Hổ Yêu Vương rút lui vài chục bước, giẫm cho núi đá vỡ nát, lưu lại mười cái dấu chân to lớn, kinh hãi, nghi hoặc nhìn Tôn Ngộ Không rồi kêu lên:

>

> “Khí lực thật là lớn!”

>

> Tôn Ngộ Không đứng trên mặt đất, cười nói:

>

> “Yêu quái, chỉ bằng chút bản lĩnh ấy mà cũng dám học người khác chiếm núi làm vua hay sao?”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương kêu lên:

>

> “Tôn Ngộ Không, chớ có càn rỡ!”

>

> Cái mũi trong nháy mắt đã biến lớn, mũi dài vung lên giống như giao long đánh tới Tôn Ngộ Không.

>

> Uỳnh.

>

> Một cái Cửu Xỉ Đinh Ba to lớn đột nhiên xuất hiện, một bừa cào trúng mũi dài.

>

> “Ôi ~”

>

> Bạch Tượng Yêu Vương hét thảm một tiếng rồi vội vàng thu hồi mũi dài. Lúc này, trên cái mũi của hắn, máu tươi chảy đầm đìa.

>

> Trư Bát Giới khiêng Cửu Xỉ Đinh Ba cười ha hả nói:

>

> “Yêu quái, có lão Trư ta ở đây, ngươi đừng hòng làm càn.”

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên:

>

> “Thằng ngốc kia, ngươi cùng Sa sư đệ đối phó Bạch Tượng Yêu Vương. Hồng Hổ Yêu Vương giao cho ta.”

>

> Trư Bát Giới nắm chặt Cửu Xỉ Đinh Ba rồi nói:

>

> “Hầu ca, yên tâm đi! Hắn chạy không thoát.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!