TRANG 499# 2
> Chương 997: Đường Tam Tạng siêu độ người chết
>
>
>
>
>
>
> Sau khi quỳ lạy, Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng trên mặt đất yên lặng tụng kinh.
>
> Trư Bát Giới lại hỏi:
>
> “Sư phó, ngài lại làm cái gì vậy?”
>
> Đường Tam Tạng chậm rãi nói:
>
> “Vi sư tụng niệm « Địa Tạng vương bản nguyện kinh », siêu độ bọn họ.”
>
> Trư Bát Giới chớp mắt, cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó, bọn họ vốn chính là bị người của Phật giáo giết chết, ngài niệm Phật kinh thì làm sao siêu độ cho bọn họ được? Ngược lại là sẽ càng khiến cho vong hồn của bọn họ không được nghỉ ngơi.”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu nói:
>
> “Sư phó, Nhị sư huynh nói rất đúng.”
>
> “Chuyện này …”
>
> Trong lúc nhất thời, Đường Tam Tạng cũng có chút chần chờ.
>
> Trư Bát Giới chần chờ nói:
>
> “Sư phó, ta nơi này cũng có một bản kinh văn dùng để siêu độ, chỉ có điều đó không phải là của Phật giáo mà là Đạo giáo, ngài có thể dùng bản kinh thư này siêu độ cho bọn họ.”
>
> Đường Tam Tạng vô ý thức lắc đầu nói:
>
> “A Di Đà Phật, bần tăng chính là đệ tử của Phật giáo, sao lại dùng kinh văn của Đạo giáo được?”
>
> Trư Bát Giới liên tục gật đầu, cười ngây ngô nói:
>
> “Có thể. Có thể mà. Đạo giáo vốn vô vi, Thượng Thiện Nhược Thủy bao dung vạn vật, tự nhiên sẽ không so đo thân phận của ngài.”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói:
>
> “Không ổn không ổn.”
>
> Trư Bát Giới bất đắc dĩ nói:
>
> “Nếu như người không nguyện ý thì quên đi nhưng ta thấy người vẫn đừng nên niệm Địa Tạng vương bản nguyện kinh nữa, khẳng định vô dụng, không tin ngài hỏi Sa sư đệ mà xem.”
>
> Đường Tam Tạng nhìn về phía Sa Ngộ Tịnh.
>
> Sa Ngộ Tịnh tiếp tục cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó, Nhị sư huynh nói đúng.”
>
> Đường Tam Tạng chần chờ.
>
> Trư Bát Giới ở bên cạnh khuyên bảo:
>
> “Sư phó, chẳng lẽ ở trong mắt người, Phật Đạo khác biệt còn trọng yếu so với việc siêu độ những vong hồn đáng thương này hơn sao?”
>
> Nghe được lời nói của Trư Bát Giới, ánh mắt của Đường Tam Tạng hơi chập chờn rồi lập tức kiên định, hắn trầm giọng nói:
>
> “Ngộ Năng, là vi sư lâm vào ma chướng, con đưa đạo kinh cho ta.”
>
> Trư Bát Giới cao hứng nói:
>
> “Được rồi!”
>
> Sờ tay vào ngực lấy ra một quyển sách mỏng tử đặt ở trước mặt Đường Tam Tạng, bên trên bìa sách viết một hàng chữ lớn « Thái Thượng Đạo Quân Thuyết Giải Oan Bạt Tội Diệu Kinh ».
>
> Đường Tam Tạng mở sách ra, cảnh giác nhìn thoáng qua bốn phía, sau đó nhỏ giọng nói:
>
> “Chuyện này các ngươi biết, ta biết, vi sư không muốn để cho người thứ sáu biết.”
>
> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh, Bạch Long Mã cùng nhau gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng sửa sang lại quần áo một chút, vô ý thức niệm một câu:
>
> “Vô Lượng Thiên Tôn”
>
> Sau đó, hắn nhìn đạo kinh thì thầm:
>
> “Thái Thanh, Thái Thượng Đạo quân cùng Chư Thánh luận đạo ở Bát Cảnh Thiên, ngồi trên thất bảo. Bày ra uy nghi, trình bày đạo ý, di thần mặc tọa. Tại Ngọc Kinh Sơn, thả thất bảo quang minh, chiếu phúc đường Địa Ngục . . .”
>
> Trư Bát Giới nhìn Đường Tam Tạng chững chạc đàng hoàng thì thầm niệm kinh, lộ ra nụ cười thật thà.
>
> . . .
>
> Trên Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Như Lai ngồi xếp bằng phía trên đài sen, ánh mắt xuyên qua trùng điệp không gian, nhìn Đường Tam Tạng đang niệm đạo kinh, khóe miệng không tự chủ co giật mấy cái. Thiên Bồng đáng chết! Lúc trước ta biết là không nên đáp ứng Huyền Đô, cho thằng này vào đội ngũ tiến Tây Du.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Đường Tam Tạng chững chạc đàng hoàng đọc đạo kinh, không thú vị nhìn chung quanh vài lần, sau đó vò đầu bứt tai nói:
>
> “Được rồi, lão Tôn ta đi trước tìm kiếm đường.”
>
> Trong nháy mắt, hắn đã bay lên không trung, hóa thành một vệt sáng bay về phía Sư Đà quốc.
>
> Tôn Ngộ Không nhanh chóng xuyên qua rừng cây, chỉ trong chốc lát đã xâm nhập bên trong Sư Đà Lĩnh, một tiếng gõ chiêng, đánh trống truyền đến, theo gõ tiếng chiêng còn có một bài ca:
>
> “Đại Vương gọi ta đến tuần núi, ta đi dạo nhân gian một vòng, treo lên cái trống của ta, gõ lên cái chiêng của ta, sinh hoạt tràn ngập cảm giác tiết tấu. Đại Vương gọi ta đến tuần núi bắt hòa thượng làm bữa tối . . .”
>
> Tôn Ngộ Không chớp mắt, thông qua tiếng chiêng, tiếng trống bay tới, chỉ thấy một con tiểu yêu phía sau cắm cờ xí, bên hông treo chiêng trống, chính đang gõ chiêng đánh trống nhanh chân đi tới bên trong núi rừng.
>
> Tôn Ngộ Không duỗi ngón tay ra, nói:
>
> “Định.”
>
> Chỉ trong nháy mắt, con tiểu yêu kia đã bị định trụ, đứng yên tại chỗ, đôi mắt kinh hoảng loạn chuyển.
>
> Tôn Ngộ Không phi thân rơi xuống bên người tiểu yêu, đưa tay vỗ vai của hắn và nói:
>
> “Ta hỏi ngươi thành thật trả lời, nếu để cho lão Tôn ta biết có câu nào là nói dối, đến lúc đó rút gân lột da cũng nhất định không buông tha ngươi.”
>
> Tiểu yêu miệng lập tức cảm thấy miệng của mình có thể mở ra liền vội vàng kêu lên:
>
> “Gia gia tha mạng! Gia gia tha mạng! Tiểu nhân nhất định trung thực trả lời.”
>
> Tôn Ngộ Không hỏi:
>
> “Ta hỏi ngươi, ngươi tên là gì?”
>
> Tiểu yêu vội vàng nói:
>
> “Tiểu nhân không có danh tự, bọn họ đều gọi tiểu nhân là Ngũ Tự Tiểu Toản Phong.”
>
> Tôn Ngộ Không vui cười nói:
>
> “Ngũ Tự Tiểu Toản Phong sao? Danh tự này thật đúng là cổ quái. Ta lại hỏi ngươi, trong núi còn có mấy con Yêu Vương?”
>
> Tiểu Toản Phong vội vàng trả lời:
>
> “Có Đại Đại Vương, Nhị Đại Vương còn có một Tam Đại Vương sống ở bên ngoài.”
>
> Tôn Ngộ Không nghiêm nghị nói:
>
> “Ngươi dám nói dối ta hay sao? Theo ta biết, rõ ràng đã có một tên Yêu Vương chết rồi.”
>
> Tiểu Toản Phong kinh hoảng kêu lên:
>
> “Gia gia hiểu lầm rồi. Trước đây ít năm, Đại Đại Vương đúng là một đi không trở lại, nhưng mà về sau lại có một Đại Đại Vương khác tới nữa.”
>
> Tinh quang trong mắt Tôn Ngộ Không lóe lên, Phật giáo lại phái tọa kỵ Hạ giới rồi sao? ! Hắn hỏi tiếp:
>
> “Ba tên Đại Vương này có bản lĩnh gì?”
>
> Tiểu Toản Phong trả lời:
>
> “Đại Đại Vương gọi là Hồng Hổ Đại Vương, sở trường là dùng thương, ông ấy có một thanh trường thương cực mạnh, thương ra như Hỏa Long, uy lực vô song, miệng phun thần hỏa có thể đốt cạn sông khô biển.”
>
> “Nhị Đại Vương gọi Bạch Tượng Đại Vương, cũng sử dụng trường thương như Hồng Hổ Đại Vương, đụng núi núi vỡ chạm đất đất nứt, lực lớn vô cùng, còn có một loại thần thông vô địch, vô luận ngươi là thần thánh phương nào, chỉ cần hất cái mũi lên là có thể bắt giữ.”
>
> Tôn Ngộ Không vui cười nói:
>
> “Một con quái biết phóng hỏa, một con yêu quái biết trói người, quả nhiên là tổ hợp để cướp bóc giết người phóng hỏa, vậy còn Tam Đại Vương kia có bản lĩnh gì?”
>
> Tiểu Toản Phong trả lời:
>
> “Tiểu nhân nghe nói Tam Đại Vương không phải là yêu quái phổ thông, mà chính là Kim Sĩ Đại Bằng Điểu bay lượn trên 9 tầng trời, vung cánh có thể tạo gió lớn, chuyển mình là có thể bay từ biển bắc đến biển nam, tùy thân có một món bảo bối gọi là Âm Dương Nhị Khí Bình, nếu như người bị nhốt vào trong bình thì chỉ trong một thời ba khắc (khoảng 15 phút) là sẽ hóa thành nước.”
>
> Tôn Ngộ Không vui cười nói:
>
> “Bản lĩnh này cũng không cao cường lắm, cũng chỉ là bản lĩnh chạy trối chết mà thôi, há không biết lão Tôn ta lộn nhào một cái chính là bay được mười vạn tám nghìn dặm, hắn còn có thể nhanh hơn ta hay sao?”
>
> Tiểu Toản Phong khẩn cầu nói:
>
> “Gia gia, những gì nên nói tiểu nhân đều đã nói hết , ngài hãy bỏ qua cho tiểu nhân đi!”
>
> Trong mắt Tôn Ngộ Không lóe lên thần sắc tàn khốc, hắn nói:
>
> “Con yêu quái nhà ngươi làm bạn dưới trướng 3 tên yêu ma kia chắc hẳn cũng đã làm nhiều chuyện ác, không thể tha cho ngươi!”
>
> Nói xong, Kim Cô Bổng gõ xuống.
>
> Bộp một tiếng.
>
> Đầu của Tiểu Toản Phong lập tức nổ tung, một sợi u hồn ngơ ngơ ngác ngác bay xuống Địa Phủ, khi còn sống trên núi hiển uy phong, sau khi chết Địa Phủ phân thiện ác, khó tránh khỏi muốn đi mười tám tầng Địa Ngục một lần.
>
> Tôn Ngộ Không xoay người mấy vòng, biến hóa thành dáng vẻ của Tiểu Toản Phong, đánh giá mình một phen rồi cười đùa đi đến nơi xa.
>
> Tạm thời không đề cập tới chuyện Tôn Ngộ Không đại náo yêu quật, ngoài trăm dặm về phía Nam ở bên ngoài Sư Đà Lĩnh có một chỗ phong cảnh tú lệ, bên ngoài là dòng sông cong cong giống như đai ngọc, nước sông thanh tịnh, trên sông hoa sen nở rộ, chuồn chuồn bươm bướm bay lượn khắp giữa những đóa hoa sen. Ở giữa dòng sông là một hòn đảo nhỏ. Ở trên đảo, cỏ cây um tùm, chim tước đua nhau khoe tiếng, thỏ trắng, con nai các loại động vật tự tại bôn tẩu trên đồng cỏ.
>
> Ở chỗ trung ương của hòn đảo có một tòa cung điệndùng cây cối kiến tạo, trước cung điện có một nữ tử mặc y phục rực rỡ ngồi ở trên bãi cỏ đánh đàn, tiếng đàn du dương truyền khắp bốn phía.
>
> Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, tiếng đàn lập tức im bặt.
>
>
>
>