Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 996: Mục 997

TRANG 499# 1

> Chương 996: Đi vào Sư Đà Lĩnh

>

>

>

>

>

>

> Nhìn thấy một bóng đen khác ở nơi xa, Trầm Hương chạy qua, quỳ một chân trên đất trước thi thể đó bi thương kêu lên:

>

> “Đại Hổ ca ~”

>

> Rồi hắn lại chạy đến trước người một bóng đen khác, thống khổ kêu lên:

>

> “Đại Ngưu thúc ~”

>

> “Lưu đại thẩm ~”

>

> “Tam nương ~” “

>

> “Tiểu Thạch Đầu ~”

>

> “Cẩu Đản ~”

>

> “Thiết Chùy ~”

>

> . . .

>

> Sau cùng, Trầm Hương tụ tập tất cả thi thể vào cùng một chỗ, nhìn từng người quen thuộc biến thành từng bộ thi thể, hắn bịch một tiếng quỳ gối trước đống thi thể kia, thút thít nói:

>

> “Thật xin lỗi! Là ta có lỗi với mọi người! Là ta làm liên lụy mọi người. Ô ô ô ~”

>

> Trầm Hương nằm rạp trên mặt đất, khóc ròng ròng.

>

> Bên trên bầu trời, Dương Tiễn cùng Ngao Thốn Tâm đứng chung một chỗ.

>

> Ngao Thốn Tâm nhìn Trầm Hương thương tâm thống khổ ở phía dưới, không đành lòng nói:

>

> “Chúng ta làm như vậy có phải là quá tàn nhẫn với Trầm Hương hay không? Dù sao hắn còn nhỏ như vậy.”

>

> Dương Tiễn trầm mặc nói:

>

> “Ta tin tưởng hắn, hắn còn muốn cứu mẹ của mình, tuyệt sẽ không bị cừu hận đánh bại, sẽ chỉ ở dưới sự áp bách của cừu hận mà càng cố gắng và ngày càng mạnh.”

>

> Ngao Thốn Tâm nói thầm:

>

> “Quả nhiên vô tình nhất vẫn là nhà Đế vương!”

>

> Dương Tiễn vội vàng giải thích:

>

> “Ta đây là đang bồi dưỡng hắn mà.”

>

> Ngao Thốn Tâm không cao hứng nói:

>

> “Vì cái gì không thể chậm rãi bồi dưỡng hắn? Chúng ta lại không thiếu thời gian.”

>

> Dương Tiễn vô ý thức nói:

>

> “Không, chúng ta còn rất ít thời gian.”

>

> Ngao Thốn Tâm nhíu mày nhìn về phía Dương Tiễn nói:

>

> “Cậu cháu các huynh đến cùng có mưu đồ gì?”

>

> Dương Tiễn lắc đầu nói:

>

> “Hiện giờ ta không thể nói!”

>

> Ngao Thốn Tâm nhíu mày, kêu lên:

>

> “Được lắm! Dương Tiễn, thành Tư Pháp Thiên Thần của Thiên Đình là quên ngay tình cảm cũ đúng không? !”

>

> Dương Tiễn đau khổ nói:

>

> “Chuyện này có quan hệ cực kỳ trọng đại, ta thật sự không thể nói.”

>

> Ngao Thốn Tâm chớp mắt, nói:

>

> “Tốt! Huynh không thể nói thì ta sẽ không hỏi nữa.”

>

> Dương Tiễn thở phào một hơi nhẹ nhõm.

>

> Rồi đột nhiên, Ngao Thốn Tâm đưa tay nắm chặt lỗ tai của Dương Tiễn, dùng ngữ khí âm trầm nói:

>

> “Bây giờ, chúng ta sẽ nói một chút về chuyện huynh vừa bắn ta một đao lúc nãy.”

>

> Dương Tiễn ôi một tiếng, che lỗ tai nhìn chung quanh nhỏ giọng nói:

>

> “Thốn Tâm, muội đừng làm rộn, bị người khác nhìn thấy sẽ không tốt.”

>

> Ngao Thốn Tâm nói:

>

> “Ta không sợ!”

>

> Dương Tiễn đột nhiên tránh thoát bàn tay ngọc của Ngao Thốn Tâm rồi vội vàng bay đi.

>

> Ngao Thốn Tâm sững sờ một lúc rồi vội vàng đuổi theo, hét lớn:

>

> “Dương Tiễn, huynh đứng lại đó cho ta!”

>

> Ở phía dưới, tiểu Trầm Hương lau nước mũi, mắt ngẩng đầu nhìn lên trời, nói thầm nhỏ giọng nói:

>

> “Ta giống như nghe được giọng nói của di nương.”

>

> Sau một khắc, nghĩ đến chuyện Ngao Thốn Tâm đã chết, hắn lập tức buồn rầu, nước mắt lại tiếp tục rơi xuống.

>

> Ban đêm hôm ấy, Trầm Hương nhịn đau, hợp táng người của toàn thôn rồi rời đi. Đi một bước lại quay đầu nhìn thôn trang một cái.

>

> Trầm Hương không biết chính là, chờ sau khi hắn rời đi, thi thể bị hắn chôn dưới đất đồng thời biến thành một đống bùn đất mà đồng thời ở chỗ sơn thôn cũ, thôn dân lại đột nhiên xuất hiện, sau khi kinh hoảng một lúc, mọi người lại tiếp tục sinh sống như cũ, mặt trời lên thì ra đồng làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ sinh hoạt, mà lại sinh hoạt so trước kia còn tốt hơn rất nhiều.

>

> Tiểu Trầm Hương bắt đầu kiếp sống đào vong của mình, Hạo Thiên Khuyển ở phía sau đuổi theo không bỏ, Thiên Binh Thiên Tướng cũng mấy lần bao vây chặn đánh, nếu không phải là Bảo Liên Đăng thần uy vô địch, hắn sớm đã bị Hạo Thiên Khuyển bắt lấy.

>

> . . .

>

> Thiên Môn Sơn, sáng sớm, Nha Nha khởi động xe bay bản chạy chậm định chế cho mình, thận trọng tiến vào bên trong đường đua xe, bên người có từng cái xe thể thao gào thét lao qua, tiếng cười vui liên tiếp vang lên.

>

> Nha Nha chậm rãi tăng tốc độ lên, nhớ kỹ lời dạy bảo của ba ba, lái xe không nên gấp, không tranh không đoạt, an toàn thứ nhất.

>

> Bành.

>

> Một vệt sáng màu vàng nở rộ, hư ảnh một con Kim Sí Đại Bằng Điểu bao phủ ở bên ngoài xe đua của Nha Nha. Nha Nha mờ mịt ngẩng đầu nhìn lại, hai cái cánh đột nhiên duỗi ra ở hai bên xe, hai cánh chấn động, chiếc xe của Nha Nha nhanh chóng chạy vào trong dòng xe cộ.

>

> “A... A”

>

> Tiếng kêu kinh hoảng của Nha Nha vang vọng bên trong thông đạo.

>

> Ở bên trong xe thể thao, Nha Nha dùng sức cố gắng khống chế chiếc xe của mình, hai con mắt không ngừng quay vòng, quá nhanh, thực sự quá nhanh, hoàn toàn nhìn không rõ ràng!

>

> Phanh phanh phanh.

>

> Tiếng va đập liên tiếp vang lên, từng chiếc xe thể thao lăn lộn phóng lên tận trời, lốp bốp đập vào một chỗ.

>

> Bên ngoài đường đua, Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng phía trên đám mây, ăn hoa quả ướp lạnh, miệng cười ha ha nói:

>

> “Vận khí của Nha Nha có thể so sánh với Minh Nguyệt đó!”

>

> Đế Thính trung thực ghé đầu vào bên cạnh Trương Minh Hiên, mắt nhỏ tùy thời nhìn chằm chằm vào Nha Nha đang mạnh mẽ đâm tới bên trong đường đua, làm một bảo mẫu nó tự nhận vẫn là rất xứng chức.

>

> Trương Minh Hiên vỗ vỗ đầu của Đế Thính nói:

>

> “Mấy thầy trò Đường Tam Tạng tới nơi nào rồi?”

>

> Đế Thính nghiêng tai, nghe một chút rồi ồm ồm nói:

>

> “Bọn họ sắp đến Sư Đà Lĩnh rồi.”

>

> Cánh tay đang đưa một chùm nho lên đến miệng của Trương Minh Hiên đột nhiên trì trệ, hắn ngưng trọng nói:

>

> “Sắp đến Sư Đà Lĩnh rồi sao? ! Bằng vào thực lực của bọn họ thì còn không qua được kiếp nạn này.”

>

> Đế Thính quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, mở miệng nói:

>

> “Tiểu lão gia, ngài muốn đi giúp bọn họ hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:

>

> “Không vội, không vội”

>

> Rồi hắn giống như cười mà không phải cười nói:

>

> “Ta ngược lại là muốn nhìn xem Tôn Ngộ Không kia là đến cầu ta vẫn là đi cầu Như Lai.”

>

> Đế Thính nói thầm:

>

> “Ba tên Yêu Vương kia trước kia đều là đệ tử của Tiệt giáo.”

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục bỏ nho vào mồm, thản nhiên nói:

>

> “Trước kia sư phó chính là quá khoan dung, nếu là ta thì đã sớm đuổi loại đệ tử này khỏi Tiệt giáo rồi.”

>

> . . .

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng xuyên qua Kinh Cức Lĩnh, lại đi mấy tháng đến lúc cuối thu thì đi đến trước một dãy núi kéo dài, mặc dù có đường rộng rãi nhưng một đường đi tới, bọn họ lại không thấy có người ở, trong bụi cỏ thỉnh thoảng còn lộ ra từng cây xương khô, giẫm qua trên mặt đất có khi sẽ đá trúng một cái đầu lâu, quạ đen hót vang ở tầng trời thấp.

>

> Trong lòng Đường Tam Tạng run sợ, hắn chắp tay trước ngực nói:

>

> “A Di Đà Phật, Ngộ Không, nơi này là chỗ nào? Vì sao lại không có người ở, ngược lại có nhiều xương khô như vậy? Chẳng lẽ lại nơi đây đã từng phát sinh ôn dịch hay sao?”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Sư phó, ôn dịch không phải như vậy, ôn dịch là do Ôn Thần Lữ Nhạc trên Thiên Đình chưởng quản, nhưng hắn cũng không dám diệt tuyệt nhân loại trong phạm vi mấy chục nghìn dặm đâu, nếu không nhân quả gánh xuống, Ngọc Đế cũng không tha cho hắn.”

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng gật đầu đồng ý nói:

>

> “Sư phó, ôn dịch rất đáng sợ nhưng cũng có một chút hi vọng sống, sẽ không có chuyện chết sạch, không còn một ai.”

>

> Tôn Ngộ Không nhảy lên một tảng đá lớn, ngồi xếp bằng xuống, nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, ngươi còn nhớ rõ chuyện ở Ô Kê Quốc hay không?”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu nói:

>

> “Ta tự nhiên nhớ kỹ, Thanh Sư sát hại Nhân Vương, chiếm cứ tôn vị, cuối cùng bị vi sư dùng Lục Hồn Phiên giết chết.”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Năm đó, Trương Minh Hiên từng nói Thanh Sư cùng Bạch Tượng chiếm cứ Sư Đà quốc, nuốt sạch nhân khẩu của một nước, giết người đầy đồng, lúc này mới khiến cho ngươi nổi sát tâm.”

>

> Đường Tam Tạng nhẹ nhàng gật đầu.

>

> Tôn Ngộ Không tiếp tục nói:

>

> “Lúc trước, lão Tôn ta còn tới Sư Đà quốc xem xét một phen, quả thật đúng như lời hắn nói, mà nơi này chính là Sư Đà quốc.”

>

> Nơi này chính là Sư Đà quốc ư?

>

> Đường Tam Tạng nhất thời có chút hoảng hốt, sửa sang lại quần áo một chút, chắp tay trước ngực quỳ xuống đất mà bái lạy.

>

> Trư Bát Giới vội vàng nói:

>

> “Sư phó, ngài làm cái gì vậy?”

>

> Đường Tam Tạng trầm thấp nói:

>

> “Giết bọn họ chính là tọa kỵ của Bồ Tát của Phật giáo, vi sư là đệ tử của Phật môn, lẽ ra thăm viếng một phen, chuộc lại tội nghiệt.”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi xổm ở trên tảng đá, nhìn Đường Tam Tạng thành tâm quỳ lạy, tùy ý nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, nếu như ngươi quả thật sinh lòng hổ thẹn, cứ trực tiếp báo thù cho bọn họ chẳng phải là hơn sao?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!