Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 995: Mục 996

TRANG 498# 2

> Chương 995: Tiểu Trầm Hương nhà tan cửa nát

>

>

>

>

>

>

> Mấy tiểu tử choai choai đang nướng thỏ rừng cũng đều vội vàng quỳ xuống, chỉ có Trầm Hương vẫn đứng tại chỗ ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt đều là lửa giận.

>

> Một đứa bé kéo ống quần của Trầm Hương, nhỏ giọng nói:

>

> “Trầm Hương, nhanh lên quỳ xuống, những người này là thần tiên đó.”

>

> Trầm Hương không để ý đến những đứa bé ở đây, hắn nhấc chân chạy về phía nhà của mình, bàn chân chạm nhẹ trên mặt đất, thân hình đã bay vút về phía xa.

>

> NHìn thấy cảnh tượng này, mấy đứa bé đang quỳ đều ngây người. Trầm . . . Trầm Hương lại biết bay ư? Hắn cũng là thần tiên hay sao? !

>

> Trầm Hương chạy đến trong nhà mình, vừa lúc Ngao Thốn Tâm từ trong nhà đi ra.

>

> Trầm Hương chạy đến bên người Ngao Thốn Tâm, ngẩng đầu lo lắng kêu lên:

>

> “Di nương.”

>

> Ngao Thốn Tâm xoa đầu Trầm Hương, thấp giọng nói:

>

> “Không cần sợ! Đợi chút nữa con hãy trốn ở bên trong phòng.”

>

> Trầm Hương lắc đầu quật cường nói:

>

> “Không! Di bương, hiện tại, ta cũng rất lợi hại, ta muốn cùng di nương đối mặt với kẻ địch.”

>

> Trên bầu trời, Dương Tiễn mở miệng lạnh lùng nói:

>

> “Ngao Thốn Tâm tư tàng khâm phạm của Thiên Đình, tội lỗi đáng chém, điêu dân trong thôn biết chuyện không báo, tội lỗi đáng chém, giết”

>

> Từng vị Thiên Binh Thiên Tướng hung thần ác sát phi thân bay xuống, tay cầm thần binh đánh tới.

>

> Thấy thế, trong số thôn dân đang quỳ ở phía dưới, có người kêu rên dập đầu cầu xin tha thứ còn có người đứng dậy hốt hoảng bỏ chạy.

>

> Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp cả thôn trang.

>

> “Tha mạng!”

>

> “Cầu Thần Tiên đại nhân tha mạng!”

>

> “Trốn.”

>

> “Mau trốn đi.”

>

> “Đừng có giết tôi.”

>

> “Cầu xin đại nhân bỏ qua cho con của tôi đi!”

>

> . . .

>

> Ngao Thốn Tâm nhìn Trầm Hương kinh hoàng luống cuống, trong lòng thương tiếc nói:

>

> “Trầm Hương, về sau, con phải dựa vào chính mình rồi.”

>

> Nói rồi, nàng đưa tay đẩy Trầm Hương một cái. Trầm Hương sợ hãi kêu lên, thân hình không tự chủ, bay vào trong phòng.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Hắn ngã trên mặt đất, nằm rạp xuống. Lúc này, Trầm Hương có cảm giác là giống như có mấy ngọn núi đặt ở trên người, khó mà động đậy được, chỉ có thể nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài.

>

> Ngao Thốn Tâm quay đầu nhìn về phía Thiên Binh đang đồ sát thôn dân, trong tay xuất hiện một thanh tiên kiếm. Nàng khẽ kêu một tiếng rồi lập tức giết tới, thân hình tung bay, một kiếm vung ra một đạo kiếm quang như vầng trăng khuyết quét ngang ra.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, mấy Thiên Binh kêu thảm một tiếng rồi bay rớt ra ngoài.

>

> Chỉ trong chớp mắt, một đám Thiên Binh đã bao vây Ngao Thốn Tâm lại, trường thương trong tay chỉ vào Ngao Thốn Tâm.

>

> Một Thiên Binh quát:

>

> “Tất cả cùng tiến lên.”

>

> Thiên Binh vây quanh Ngao Thốn Tâm bỗng nhiên lao tới Ngao Thốn Tâm, trường thương trong tay mang theo thần quang óng ánh.

>

> Ngao Thốn Tâm khẽ kêu một tiếng, xoay người bay lên không trung, tránh né từng cây trường thương, kiếm quang ùn ùn bạo phát, đánh vào trường thương vang lên vô số tiếng keng keng, từng đoá từng đoá hoa lửa không ngừng nở rộ.

>

> Thiên Binh vây quanh Ngao Thốn Tâm không ngừng lao tới, di hình hoán vị, ở trên trời tạo ra từng đạo tàn ảnh, gắt gao bao quanh Ngao Thốn Tâm.

>

> Theo thời gian trôi qua, vòng vây càng ngày càng nhỏ.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Tất cả trường thương cùng nhau đâm vào bên trên vòng phòng hộ quanh người Ngao Thốn Tâm.

>

> Ngao Thốn Tâm cắn răng ra sức chống đỡ vòng phòng hộ, thần lực trên người Thiên Binh phun trào, thần thương cũng càng thêm óng ánh.

>

> Bên trong phòng, Trầm Hương đã lệ rơi đầy mặt.

>

> “Di nương”

>

> Đột nhiên, ánh mắt của Trầm Hương co rụt lại, bởi vì hắn nhìn thấy trên bầu trời, trong tay Tư Pháp Thiên Thần xuất hiện một thanh Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao.

>

> Trong lòng Trầm Hương điên cuồng kêu lên:

>

> “Di nương, người mau trốn, mau trốn đi!”

>

> Ở trong mắt Trầm Hương, Dương Tiễn hung ác giơ Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao lên, lãnh khốc cười một tiếng rồi dùng sức ném một cái, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao hóa thành một vệt sáng đột nhiên bắn xuống.

>

> Trầm Hương trừng to mắt, trong lòng bi phẫn kêu lên:

>

> “Không ~ không cần ~”

>

> Phốc ~

>

> Bịch.

>

> Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao đâm xuyên qua lồng ngực của Ngao Thốn Tâm, mang theo nàng cắm trên mặt đất, máu tươi đỏ thắm chảy xuống tạo thành một vũng máu lớn, Thiên Binh nhao nhao lui lại.

>

> Ngao Thốn Tâm nằm trên mặt đất, quay đầu nhìn về phía Trầm Hương, hé miệng vô lực nhuyễn động hai lần.

>

> Trầm Hương sớm đã lệ rơi đầy mặt, nhưng vẫn có thể thấy rõ nàng đang nói cái gì, cố gắng sống sót!

>

> Sau một khắc, tiên kiếm trong tay Ngao Thốn Tâm ông một tiếng bay lên không trung, vạn đạo kiếm quang bạo phát.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, thôn trang hóa thành một vùng phế tích, Trầm Hương cũng bịch một tiếng rơi xuống dưới và hôn mê đi.

>

> Không biết đã qua bao lâu, Trầm Hương mới tỉnh lại, ngồi dậy, xung quanh chỉ có bóng tối nên hắn cũng không biết mình rơi xuống chỗ nào. Rồi hắn quỳ trên mặt đất khóc lóc kêu lên:

>

> “Di nương ~ di nương ~”

>

> Theo tiếng kêu gào của Trầm Hương, bên trong bóng tối một ánh nến sáng lên, chiếu rọi bốn phía.

>

> Trầm Hương thống khổ khóc lóc một lúc rồi lau nước mắt nhìn về phía bốn phía, chỉ thấy đây là một chỗ thạch thất dưới mặt đất, bốn phía không có vật gì, chỉ có một cái đèn ngọc hình hoa sen lơ lửng ở trên không trung.

>

> Bỗng nhiên, từ bên trong ánh nến, một bóng người bay ra, người này không ngờ chính là Ngao Thốn Tâm.

>

> Trầm Hương xoa xoa nước mắt, thì thầm kêu lên:

>

> “Di nương ~”

>

> Hư ảnh Ngao Thốn Tâm mỉm cười mở miệng nói:

>

> “Trầm Hương, nếu như con nhìn hư ảnh này thì nói rõ ta đã chết.”

>

> Nước mắt của Trầm Hương lại lập tức chảy xuống tới, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Thốn Tâm.

>

> Hư ảnh Ngao Thốn Tâm tiếp tục nói:

>

> “Trầm Hương, con không cần thương tâm, ta đã sớm biết sẽ có một ngày như thế, người của Thiên Đình hoặc là Thiên Môn Sơn cuối cùng rồi sẽ tìm tới cửa, bọn họ sẽ không bỏ qua cho con.”

>

> “Nơi này là tamột chỗ tránh nạn mở ra cho con, có Bảo Liên Đăng ngăn cách thiên địa đủ để lừa bọn họ một đoạn thời gian, bảo hộ con tránh thoát đại nạn, nhưng mà về sau mọi chuyện con phải dựa vào chính mình rồi.

>

> Bảo Liên Đăng là Thần khí mà mẫu thân của con lưu lại, có được uy năng không thể tưởng tượng nổi, nó có thể bảo hộ con an toàn, để con có cơ hội phát triển. Nhưng mà con phải nhớ lấy chớ có bị cừu hận che đậy tâm linh của mình, chỉ có đại ái chi tâm mới có thể phát huy ra hết toàn bộ uy lực của Bảo Liên Đăng.”

>

> Nói dứt lời, hư ảnh của Ngao Thốn Tâm nhạt dần rồi biến mất không thấy gì nữa.

>

> Trầm Hương lau lau nước mắt, gật đầu nghiêm túc nói:

>

> “Di nương ~ ta nhớ kỹ.”

>

> Trầm Hương duỗi bàn tay nhỏ của mình ra, Bảo Liên Đăng cũng chậm rãi rơi vào trong tay của Trầm Hương.

>

> Trầm Hương cầm Bảo Liên Đăng, thi triển Ngự Phong Thuật bay lên trên. Một lát sau, khi đến đỉnh thạch thất, Trầm Hương thấy một cái màn sáng bao phủ cửa hang, bên ngoài màn sáng là xà ngang bị chặt đứt, cái bàn bị vỡ vụn, … một cảnh tượng hỗn độn.

>

> Một giọng nói từ bên ngoài truyền đến:

>

> “Khởi bẩm Thần Quân, tất cả mọi người trong thôn đã bị chém giết, không bỏ sót bất cứ một ai.”

>

> Một giọng nói lãnh khốc khác “Ừ” một tiếng.

>

> Giọng nói trước đó chần chờ vang lên:

>

> “Nhưng binh sĩ cũng không có phát hiện ra tung tích của Trầm Hương.”

>

> Giọng nói lãnh khốc kia lại tiếp tục vang lên:

>

> “Ngao Thốn Tâm còn có chút trí tuệ, biết chúng ta sẽ đến đuổi bắt Trầm Hương, cho nên hẳn là nàng đã đưa hắn rời đi, nhưng mà nàng thật sự nghĩ rằng Trầm Hương có thể trốn được mãi hay sao?”

>

> Một giọng nói nịnh nọt vang lên:

>

> “Nhị gia, ngài cứ yên tâm đi! Trầm Hương không tránh khỏi cái mũi chó của ta.”

>

> Thanh âm lãnh khốc nói:

>

> “Thu binh!”

>

> Một đám người đồng quát lên:

>

> “Vâng!”

>

> Về sau liền không âm thanh gì nữa, Trầm Hương lại cảnh giác chờ thật lâu, thẳng đến lúc chạng vạng tối mới xuyên qua màn sáng đi ra bên ngoài.

>

> Trầm Hương khom người xuất hiện dưới phòng ốc đã sụp đổ, vừa rồi có xà ngang chống lên một cái không gian nhỏ cho hắn dung thân.

>

> Trầm Hương cúi đầu nhìn về phía dưới chân thì thấy đâu có cái gì là màn sáng, dưới chân rõ ràng là mặt đất màu vàng.

>

> Trầm Hương nắm chặt Bảo Liên Đăng, xuyên thấu qua một cái khe hở nhìn ra ngoài đi, bên ngoài không có một bóng người, chỉ có mấy cái con dơi bay lượn ở trên không trung, loáng thoáng có mấy bóng đen nằm trên mặt đất.

>

> Trầm Hương nhìn thấy bóng đen kia, liền rốt cuộc nhịn không được, đưa tay đẩy ra.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Phế tích trước mặt ầm vang rồi nổ tung, một thân hình nhỏ bé từ bên trong phế tích xông ra.

>

> Trầm Hương nhảy mấy cái đi đến trước chỗ Ngao Thốn Tâm bị định trụ, nhìn một vũng máu màu đen trên đất, ngẩng đầu bi thương hét lớn:

>

> “Di nương ~ di nương ~”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!