TRANG 498# 1
> Chương 994: Dương Tiễn hành động
>
>
>
>
>
>
> Vô Chi Kỳ cười ha hả nói:
>
> “Anh hùng thì ta không dám nhận, ta hiện tại chính là Tả Hộ Pháp của Tiệt giáo, đương nhiên là phải đánh ra uy phong của Tiệt giáo.”
>
> Sắc Tà đứng ở đằng xa thất thần một lát, mình cứ như vậy đã báo thù được rồi hay sao? Bì Lam Bà độc phụ kia cứ như vậy bị chết rồi hay sao?
>
> Sau đó, nàng nhoẻn miệng cười, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Vô Chi Kỳ, chúng ta cần phải trở về.”
>
> Vô Chi Kỳ nhẹ nhàng gật đầu, nhìn về phía Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Tứ đệ cứ việc đi lấy kinh, gặp được phiền phức thì có thể đến Thiên Môn Sơn tìm ta, hoặc là gửi tin nhắn cũng có thể. Huynh đệ chúng ta đồng lòng đủ để tung hoành Hồng Hoang.”
>
> Trong lòng của Tôn Ngộ Không ấm áp, hắn gật đầu cười hì hì nói:
>
> “Lão Tôn ta biết. Nhị ca nếu như ở Thiên Môn Sơn không thoải mái thì có thể trực tiếp rời đi, trong bụng Trương Minh Hiên kia chỉ toàn ý nghĩ xấu, các ngươi phải cẩn thận để ý.”
>
> Nghe được câu nói này của Tôn Ngộ Không, khóe miệng của Vô Chi Kỳ không khỏi khẽ co giật, hắn gật đầu nói:
>
> “Được rồi!”
>
> Rồi hắn ôm quyền nói với mấy người Đường Tam Tạng:
>
> “Các vị lên đường bảo trọng, ta đi về trước.”
>
> Tôn Ngộ Không cũng ôm quyền nói:
>
> “Nhị ca bảo trọng! Bảo trọng!”
>
> Trư Bát Giới cười ha hả nói:
>
> “Nhị ca, tạm biệt!”
>
> Vô Chi Kỳ phi thân đáp xuống bên người Sắc Tà, nói:
>
> “Chúng ta đi thôi!”
>
> Sắc Tà nhìn về phía nhện tinh cùng rết tinh đang quỳ đến phát run hỏi:
>
> “Các ngươi có nguyện ý đi theo chúng ta hay không?”
>
> Nhện tinh cùng rết tinh liếc nhau, đều từ nhìn thấy sự e ngại ở trong mắt nhau, nhưng cuối cùng mấy người bọn họ vẫn cùng nhau quỳ gối nói:
>
> “Chúng ta nguyện ý quy thuận.”
>
> Vô Chi Kỳ nghi hoặc nói:
>
> “Cô thu phục bọn họ làm cái gì?”
>
> Sắc Tà cười nói:
>
> “Dù sao thì bên trong động phủ mấy người chúng ta vẫn cần có mấy người quản lý và làm việc vặt, ta thấy bọn họ rất thích hợp.”
>
> Vô Chi Kỳ nhẹ nhàng gật đầu.
>
> Sắc Tà vung tay lên, một vầng sáng màu xanh da trời bao phủ mấy người nhện tinh, bọ cạp tinh, mấy con yêu quái rít lên một tiếng rồi lập tức biến thành mấy con nhện lớn còn có một con rết lớn.
>
> Sắc Tà duỗi tay ra, mấy con nhện còn có con rết bay lên không trung, rơi xuống trong lòng bàn tay của Sắc Tà.
>
> Sau đó, thân hình của Vô Chi Kỳ, Sắc Tà nhạt dần rồi biến mất.
>
> . . .
>
> Bên trên Bàn Tơ Lĩnh, Đường Tam Tạng niệm một đoạn Vãng Sinh Kinh cho Bì Lam Bà Bồ Tát rồi mấy thầy trò lại đứng dậy, tiếp tục đi về phía Tây, chỉ là bầu không khí có chút lãnh đạm.
>
> Đường Tam Tạng đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Ngộ Không, vừa rồi vì cái gì mà con lại không ra tay cứu Bì Lam Bà Bồ Tát vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không ngồi ở trên trần xe, nói với vẻ mặt không thèm để ý chút nào:
>
> “Tiểu hòa thượng, tại sao lão Tôn ta phải cứu bà lão kia?
>
> “Bà ta chính là người nuôi Cổ, luyện người khác thành cổ, còn bản thân mình thì cao cao tại thượng tùy ý đùa bỡn sinh mệnh của người khác. Bình sinh, lão Tôn ta không ưa nhất chính là loại người này.”
>
> “Coi như lần này bà ta không chết thì sau này khi thành Phật, lão Tôn ta cũng sẽ không bỏ qua cho bà ta.”
>
> Đường Tam Tạng thở dài một hơi, nói:
>
> “Ngộ Năng, còn con thì sao?”
>
> Trư Bát Giới chớp mắt, kêu oan nói:
>
> “Sư phó, ta thật sự nghĩ rằng Bồ Tát còn có thủ đoạn để lật bàn đấy chứ, không nghĩ tới nàng lại yếu như vậy! Hơn nữa, con bọ cạp tinh kia lợi hại hơn lão Trư ta nhiều, coi như ta muốn cứu, cũng hữu tâm vô lực (có lòng mà không có sức)!”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu nói:
>
> “Sư phó, Nhị sư huynh nói rất đúng!”
>
> Trư Bát Giới lại khuyên bảo:
>
> “Sư phó, người cũng không cần thương tâm. Phật giáo coi trọng nhất chính là Nhân Quả. Lúc trước Bì Lam Bà Bồ Tát luyện bọ cạp tinh thành Cổ vương, hiện tại bọ cạp tinh báo thù, cũng không có gì không đúng!”
>
> Đường Tam Tạng trầm thấp nói:
>
> “Vi sư không phải thương tâm vì Bì Lam Bà Bồ Tát, chỉ là nhìn thấy ba con Kim Thiền kia bị bọ cạp tinh bắt đi, đột nhiên sinh lòng bi thương, cảm khái sinh mệnh vô thường.”
>
> Trư Bát Giới cười ha hả nói:
>
> “Sư phó, ngài chính là đại đức cao tăng, chắc người thấy bọn chúng đáng thương nên đồng cảm mà thôi.”
>
> . . .
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên tức giận, thở phì phì nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ nhìn xem, tên Tôn Ngộ Không kia nói gì vậy? Cái gì gọi là một bụng ý nghĩ xấu? Ta xấu xa như vậy hay sao?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Không có! Minh Hiên là tốt nhất.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Vẫn là Thanh Nhã tỷ hiểu rõ ta nhất.”
>
> Lý Thanh Nhã phất tay, màn hình biến mất rồi nàng cười nói:
>
> “Minh Hiên, gần đây cậu đang bận cái gì vậy?”
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt, Thanh Nhã tỷ đang ám chỉ ta lười biếng hay sao? Lập tức, sắc mặt của hắn biến thành vẻ khổ sở rồi hắn nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tu vi của ta đã là Thái Ất Kim Tiên thật lâu rồi, nhưng vẫn một mực không có cảm giác sẽ đột phá Đại La, cho nên khoảng thời gian này ta một mực tĩnh tu ngộ đạo.”
>
> Lý Thanh Nhã cười ra tiếng, nói:
>
> “Cậu mới đột phá Thái Ất Kim Tiên có mấy ngày mà cũng dám nói là thật lâu rồi sao?”
>
> “Người khác muốn đột phá cảnh giới đều cần hàng ngàn, hàng vạn năm tích lũy đó.”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Hàng ngàn, hàng vạn năm sao? Nhưng mà ta không đợi được lâu như vậy.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn về phía Trương Minh Hiên, gật đầu nói:
>
> “Tĩnh tâm ngộ đạo cũng tốt, trước đây cậu cũng gây không ít chuyện phiền toái, giờ ẩn mình một thời gian cũng đỡ.”
>
> Trương Minh Hiên ủy khuất nói:
>
> “Đâu phải là ta gây chuyện, rõ ràng là bọn họ kiếm chuyện với ta mà.”
>
> Trương Minh Hiên cười cười nói nói cùng Lý Thanh Nhã ở trong viện một lúc, sau khi ăn cơm xong lại chơi đùa cùng Nha Nha, Thiên Môn Sơn một mảnh hài hòa.
>
> . . .
>
> Bên trong Dao Trì tiên cảnh, Ngọc Đế đứng ở bên cạnh tiên trì, vung tay, ném thức ăn cho cá và bên trong hồ nước, từng con tôm con cá tranh nhau đớp mồi.
>
> Dương Tiễn nhanh chân đi từ bên ngoài tới, ôm quyền nói:
>
> “Cậu, người tìm ta.”
>
> Ngọc Đế nhẹ nhàng gật đầu, cười nói:
>
> “Trầm Hương tiến bộ rất nhanh, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã có tu vi không thấp, dựa theo phân cấp trong thế gian thì đã tương đương với Luyện Khí Hóa Thần chi cảnh.”
>
> Dương Tiễn cười nói:
>
> “Hắn chính là Địa Tạng vương chuyển thế, có đại công đức, đại khí vận, tự nhiên có thể tiến bộ nhanh chóng.”
>
> Ngọc Đế trầm ngâm một chút nói:
>
> “Tiễn nhi, con Hạ giới đi thôi! Tìm cách cho Trầm Hương thấy được rằng chính con đã giết chết Ngao Thốn Tâm cùng những người dân trong thôn làng kia, bức bách hắn phải đi ra ngoài, lịch luyện ở bên trong Hồng Hoang.”
>
> Dương Tiễn sững sờ, chần chờ nói:
>
> “Cậu, hiện tại có phải là quá sớm hay không? Dù sao Trầm Hương vẫn còn quá nhỏ.”
>
> Ngọc Đế nói:
>
> “Không đi ra ngoài thì hắn vĩnh viễn cũng không có khả năng lớn lên. Hơn nữa, tính theo lịch của thế gian thì cũng chỉ còn gần hai mươi năm nữa là đến thời điểm thay đổi thiên điều, thời gian quá mức gấp gáp, chúng ta không có thời gian để Trầm Hương chậm rãi trưởng thành nữa rồi.”
>
> Dương Tiễn gật đầu ngưng trọng nói:
>
> “Con đã biết!”
>
> Rồi hắn quay người đi ra ngoài.
>
> Nam Chiêm Bộ Châu, ở bên trong một cái sơn thôn nhỏ, thôn dân đều đang làm đồng dưới ánh mặt trời, từng đứa trẻ đang truy đuổi đùa giỡn.
>
> Trầm Hương mang theo một đám hài tử choai choai, ở trong một góc nhóm lửa nướng thỏ rừng, ánh mắt của mấy đứa bé nhìn chằm chằm vào con thỏ rừng bị nhánh cây xuyên qua trên đống lửa, miệng chảy nước miếng.
>
> Một đứa bé hai tay để trần hít sâu một hơi hưng phấn nói:
>
> “Thơm quá! Vẫn là Trầm Hương lợi hại nhất, dễ dàng bắt được nhiều thỏ rừng như vậy.”
>
> “Đúng vậy!”
>
> “Đúng vậy!”
>
> Những hài tử còn lại cũng đều liên tục gật đầu.
>
> Ở bên trong tiếng khen ngợi của bọn họ, Trầm Hương cũng có cảm giác hơi lâng lâng, hắn vỗ bộ ngực nói:
>
> “Về sau, các cậu đi theo ta, ta sẽ cho các cậu ngày ngày được ăn thịt.”
>
> Những đứa bé còn lại cùng kêu lên:
>
> “Tốt ~”
>
> Trầm Hương ho khan một cái nói:
>
> “Còn không mau gọi lão đại!”
>
> Những hài tử còn lại cùng kêu lên kêu lên:
>
> “Lão đại ~”
>
> Trong lòng Trầm Hương cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, ta rốt cục đã được làm lão đại rồi.
>
> Ầm ầm ~
>
> Đột nhiên, giữa bầu trời nắng gắt có một tiếng sấm vang lên, một nam tử mặc áo bào màu đen lạnh lùng xuất hiện ở phía trên đám mây, sau lưng áo choàng màu đen bay lên, dưới chân có một con chó nhỏ màu đen.
>
> Phía sau nam tử còn có một đội Thiên Binh Thiên Tướng uy nghiêm đứng chỉnh tề.
>
> Các thôn dân đều ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, rất nhiều người lập tức quỳ xuống, không ngừng dập đầu.
>
>
>
>