TRANG 497# 2
> Chương 993: Bì Lam Bà bỏ mình
>
>
>
>
>
>
> Sắc Tà kinh ngạc nói:
>
> “Ồ ~ Thì ra là hậu đại của Kim Thiền Tử, chúng là do ngươi dùng tinh huyết của Kim Thiền Tử bồi dưỡng ra tới, đúng không?”
>
> Nói xong, nàng vô ý thức nhìn thoáng qua Đường Tam Tạng, sau đó cười hì hì nói:
>
> “Đã sớm nghe nói Hồng Hồng tiểu thư thích ăn ve sầu chiên dầu, đa tạ lễ vật của Bồ Tát.”
>
> Sắc Tà phất tay thu lấy ba con Kim Thiền kia.
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát vừa tức vừa đau nhức, toàn thân phát run giận dữ nói:
>
> “Ngươi ~”
>
> Phải biết ba con Kim Thiền kia chính là những con Cổ trùng mạnh nhất mà Bì Lam Bà luyện chế được kế sau Kim Thiền Tử cùng Sắc Tà. Mặc dù thực lực cùng nội tình đều không thể so sánh với Kim Thiền Tử cùng Sắc Tà nhưng ba con Cổ trùng hợp lực lại cũng đủ để đấu một trận với Đại La Kim Tiên phổ thông! Nhưng không ngờ cứ như vậy lại bị Sắc Tà lấy đi, tựa hồ còn muốn bị chiên dầu và ăn hết, chuyện này làm Bì Lam Bà Bồ Tát đau đến thấu tim.
>
> Sắc Tà lạnh lẽo nói:
>
> “Lúc trước, khi đuổi bắt chúng ta làm nguyên liệu luyện chế Cổ trùng, ngươi có từng nghĩ tới mình cũng có hôm nay hay không?”
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát ôm hông, kêu lên một tiếng đau đớn, ngẩng đầu nhìn Sắc Tà khẩn cầu nói:
>
> “Ta sai rồi, không nên bắt các ngươi làm nguyên liệu để luyện chế Cổ trùng.”
>
> “Nhưng bây giờ ngươi có thành tựu như thế này cũng đều là do ta tạo nên. Hãy xem ở việc này mà bỏ qua cho ta đi! Về sau bần tăng sẽ không luyện cổ nữa, nhìn thấy ngươi cũng sẽ nhất định tránh đi xa.”
>
> Sắc Tà cười lạnh một tiếng, một cái đuôi bọ cạp to lớn hiển hiện, bên trên móc câu lóe hàn quang, như chớp giật đâm tới Bì Lam Bà Bồ Tát.
>
> “Dừng tay ~”
>
> Một tiếng quát chói tai vang lên ở trên trời.
>
> Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt của Bì Lam Bà Bồ Tát trở nên mừng rỡ, nàng vung tay đẩy ra một chưởng.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, chưởng ấn màu vàng cản trở đuôi bọ cạp trong một cái nháy mắt đã biến thành đen, bịch một tiếng vỡ vụn rồi thế đi của đuôi bọ cạp vẫn không giảm, nó đâm xuyên qua ngực của Bì Lam Bà Bồ Tát, cắm ở trên mặt đất.
>
> “A ~”
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn.
>
> Đường Tam Tạng vô ý thức cầm chặt cánh tay của Trư Bát Giới, sắc mặt trắng bệch nói:
>
> “Ngộ Năng, không phải con nói Bồ Tát có hậu thủ hay sao?”
>
> Trư Bát Giới sững sờ nói:
>
> “Dựa theo đạo lý thì hẳn là có hậu thủ mới đúng!”
>
> “Nghiệt súc lớn mật!”
>
> Tiếng gầm thét ở trên trời tiếp tục vang lên.
>
> Một vầng sáng màu xám từ phương tây nhanh chóng bay đến, quấn quanh người Sắc Tà.
>
> Đúng lúc vầng sáng màu xám sắp sửa trói được Sắc Tà, một dòng nước màu đen đột nhiên xuất hiện ở trước vầng sáng màu xám. Vầng sáng màu xám trong nháy mắt đã chui vào trong dòng nước màu đen.
>
> Dòng nước màu đen nhanh chóng xoay tròn như vòng xoáy. Vầng sáng màu xám chuyển động bên trong vòng xoáy, bị trói buộc trong đó khó mà đột phá ra được. Cuối cùng, nó hóa thành một đoạn dây thừng màu xám lơ lửng trong dòng nước.
>
> Vô Chi Kỳ từ bên trong không gian đi tới, tay cầm Tây Hải Thiết Côn màu đen nhánh, thận trọng nhìn về phương tây, nói:
>
> “Sắc Tà, cứ tiếp tục làm chuyện của cô đi! Bên này có ta giải quyết!”
>
> Ở phía dưới, Sắc Tà nhẹ nhàng gật đầu, cúi đầu nhìn Bì Lam Bà đang thống khổ giãy dụa bên trong hố sâu, trong mắt mang theo sự cừu hận, ở bên người lại có một cái đuôi bọ cạp hiển hiện.
>
> Ở phía dưới, trên đồng cỏ, Tôn Ngộ Không vui mừng kêu lên:
>
> “Nhị ca!”
>
> Vô Chi Kỳ cũng quay đầu nhếch miệng cười một tiếng với Tôn Ngộ Không.
>
> Một người tăng nhân thấp bé từ phương tây nhanh chóng bay đến, phẫn nộ quát:
>
> “Ngươi dám!”
>
> Vô Chi Kỳ giẫm mạnh chân xuống,
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Không khí nổ tung.
>
> Thân hình của Vô Chi Kỳ trong nháy mắt đã biến mất rồi lập tức xuất hiện ở trước mặt người tăng nhân thấp bé, một gậy nhắm thẳng vào đầu.
>
> Người tăng nhân thấp bé này đưa tay đẩy ra một chưởng, một vầng sáng màu vàng đất nở rộ.
>
> Uỳnh.
>
> Một tiếng nổ thật lớn vang lên.
>
> Người tăng nhân thấp bé kia lập tức bay ngược trở về, Vô Chi Kỳ cũng lộn nhào một cái bay ngược trở về, ở trên không trung lảo đảo lui lại mấy bước.
>
> Lúc này, ánh mắt của Vô Chi Kỳ nhìn về phía người tăng nhân thấp bé cũng đã thay đổi, người này thật là lợi hại!
>
> Đồng thời, trong lòng cuả người tăng nhân thấp bé kia cũng chấn động, con khỉ này có sức lực thật là lớn!
>
> Sắc Tà ở phía dưới lớn tiếng kêu lên:
>
> “Vô Chi Kỳ, người này là Câu Lưu Tôn Cổ Phật Cổ Phật của Tây Phương Phật giáo, am hiểu Thổ Chi Đại Đạo.”
>
> Vô Chi Kỳ thận trọng nhẹ nhàng gật đầu, một dòng nước từ dưới chân dâng lên, hình thành một màn trời thông thiên triệt địa, dòng nước phun trào không ngớt.
>
> Dưới chân Câu Lưu Tôn Cổ Phật Cổ Phật có một ngọn núi lớn dâng lên, trên núi có vô số Phật tử lít nha lít nhít ngồi xếp bằng, tiếng ngâm xướng vang vọng chân trời.
>
> Câu Lưu Tôn Cổ Phật Cổ Phật đứng ở trên đỉnh núi, phía sau là một đạo phật luân tỏa ra vạn đạo Phật quang, giống như là Chân Thần duy nhất giữa thiên địa.
>
> Ở Thiên Môn Sơn, bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ nói liệu mấy người Vô Chi Kỳ có thắng được hay không?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Không thắng không bại!”
>
> Câu Lưu Tôn Cổ Phật Cổ Phật đưa tay, đánh ra một chưởng về phía Vô Chi Kỳ, một chưởng ấn to lớn xuất hiện ở trên trời, nó giống như là một dãy núi che khuất bầu trời đánh tới muốn trấn áp Vô Chi Kỳ.
>
> Từ bên trong dòng nước dưới chân Vô Chi Kỳ, một cái cự trảo dâng lên, nghênh đón phật thủ đánh tới.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, phật chưởng sụp đổ thành bùn cát, cự trảo sụp đổ thành dòng nước, bùn cát trộn lẫn với dòng nước tạo thành một trận mưa bùn.
>
> Vô Chi Kỳ hét lớn một tiếng, giơ lên côn thép, thân hình trở nên vô cùng to lớn, giống như trụ trời thẳng vào mây xanh, một con rồng nước màu đen quấn quanh ở phía trên Thiết Trụ, gào thét.
>
> Vô Chi Kỳ tay nâng côn sắt to lớn, đánh tới Câu Lưu Tôn Cổ Phật, trụ trời sụp đổ giống như là muốn hủy thiên diệt địa.
>
> Trên núi lớn màu vàng, tất cả Phật tử nhanh chóng niệm phật hiệu, Phật quang càng thêm chói mắt, hư ảnh của một vị Phật Đà to lớn xuất hiện ở phía trên núi lớn.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, côn sắt to lớn đánh vào bên trên hư ảnh của Phật Đà khiến cho Hư ảnh của Phật Đà run rẩy kịch liệt nhưng cuối cùng vẫn có thể chống đỡ được, ánh sáng màu vàng cùng ánh sáng màu đen chiếu rọi ở trên trời.
>
> Câu Lưu Tôn Cổ Phật đưa tay nói:
>
> “Khổn Tiên Thằng về!”
>
> Lúc này, sợi dây thừng màu xám bị vây ở bên trong vòi rồng bằng nước, chấn động mạnh một cái rồi hóa thành một mũi tên phù một tiếng phá vỡ sự trói buộc vòi rồng bằng nước, xuyên qua không gian đáp xuống lòng bàn tay của Câu Lưu Tôn Cổ Phật.
>
> Vô Chi Kỳ cũng quát:
>
> “Huyền Thủy Châu trở về!”
>
> Vòi rồng bằng nước cũng nhanh chóng vỡ nát, nước văng khắp nơi, một viên ngọc trắng nhanh chóng bay về phía Vô Chi Kỳ, đáp xuống đỉnh đầu của hắn hóa thành một sợi lông khỉ màu trắng.
>
> Ở phía dưới, Sắc Tà lớn tiếng kêu lên:
>
> “Vô Chi Kỳ sư đệ, bản mệnh cổ của Bì Lam Bà Bồ Tát đã bị ta nuốt, đại thù đã báo, chúng ta trở về đi!”
>
> Vô Chi Kỳ cười hì hì gật đầu nói:
>
> “Như thế rất tốt!”
>
> Sau đó, hắn nhìn về phía Câu Lưu Tôn Cổ Phật, cười nói:
>
> “Tên lùn lần sau ta sẽ lại chơi đùa cùng ngươi.”
>
> Lúc này, sắc mặt của Câu Lưu Tôn Cổ Phật cực kỳ khó coi, hắn tức giận nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ Bì Lam Bà Bồ Tát đi khắp Tây Ngưu Hạ Châu dùng y thuật cứu vô số người. Hôm nay, các ngươi tàn nhẫn giết chết nàng, ngày khác tất có nhân quả nghiệp báo.”
>
> Vô Chi Kỳ khiêng Tây Hải Thiết Côn, ngón tay ngoáy lỗ tai, khinh thường nói:
>
> “Nhân quả nghiệp báo gì chứ? Tiểu lão gia của Tiệt giáo ta ở ngay tại Thiên Môn Sơn chờ Phật giáo các ngươi, có bản lĩnh thì tới đi!”
>
> Câu Lưu Tôn Cổ Phật đứng ở phía trên Phật sơn to lớn, sau đó hắn cùng với toàn bộ Phật sơn đều chậm rãi mờ nhạt rồi biến mất.
>
> Vô Chi Kỳ cũng tán đi màn nước che trời, bay về phía mấy thầy trò Đường Tam Tạng, đáp xuống trước mặt Tôn Ngộ Không rồi vỗ vỗ bả vai của Tôn Ngộ Không, cười ha hả nói:
>
> “Tứ đệ, chiêu biến thân vừa rồi của đệ thật sự là quá đẹp rồi, hơn nữa còn cực kỳ uy phong.”
>
> Tôn Ngộ Không cũng vui cười nói:
>
> “Không thể lợi hại bằng Nhị ca được, một màn nước che cả bầu trời, thực sự quá lợi hại.”
>
> Vô Chi Kỳ tùy ý nói:
>
> “Nhị ca cũng chỉ chiếm tiện nghi là xuất sinh tương đối sớm mà thôi, nhiều nhất là khỏang mười nghìn năm nữa là sẽ bị Tam đệ với Tứ đệ đuổi kịp.”
>
> Vô Chi Kỳ nhìn về phía Đường Tam Tạng cười hì hì nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, ngươi chính là Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh phải không? Trước đó, ta vẫn một mực nghe mọi người nhắc đến ngươi, rốt cục giờ đã được nhìn thấy tận mắt.”
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu thì thầm:
>
> “A Di Đà Phật ~”
>
> Đối với con yêu quái có can đảm đánh giết Bồ Tát của Phật giáo này, hiển nhiên là Đường Tam Tạng cũng không có chút hảo cảm nà.
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Vô nhị ca, lão Trư ta cũng thường xuyên nghe Hầu ca nhắc đến huynh. Hôm nay gặp một lần, quả nhiên nghe tiếng không bằng gặp mặt, Nhị ca quả thật là một anh hùng rất mạnh mẽ!”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu cười ha hả nói:
>
> “Nhị sư huynh nói rất đúng!”
>
>
>
>