Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 992: Mục 993

TRANG 497# 1

> Chương 992: Bì Lam Bà bại

>

>

>

>

>

>

> Nơi xa không khí chấn động, thân hình của Sắc Tà hiện ra, hai cây kim châm cũng lại lần nữa phóng đi về phía nàng.

>

> Sắc Tà vung tay lên, hưu một tiếng, hai thanh đoản đao bay ra. Kim châm cùng đoản đao va chạm, tạo thành hai đóa hoa lửa và giằng co ở trên không trung, một bên là ánh sáng màu vàng thần thánh, một bên là ánh sáng màu xanh da trời chói mắt, mỗi bên chiếm lấy nửa bầu trời, tranh phong không dứt.

>

> Kim châm cùng đoản đao kiên trì một lát rồ lại hóa thành bốn vệt sáng truy đuổi ở trên không trung, thanh âm binh binh bang bang vang lên liên miên, từng đoá từng đoá hoa lửa liên tiếp nổ tung ở bốn phương tám hướng.

>

> Ở phía dưới, đám nhện tinh cùng rết tinh đang quỳ toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

>

> Bách Nhãn Ma Quân khẩn trương hỏi:

>

> “Các muội cảm thấy thế nào?”

>

> Nhện tinh đại tỷ nuốt nước miếng, run rẩy nói:

>

> “Thật đáng sợ! Con nhện kia thật đáng sợ! Ta cảm giác được, nó muốn ăn ta.”

>

> Những con nhện tinh khác cũng đều liên tục gật đầu, vẻ mặt sợ hãi bất an.

>

> Một con nhện tinh e ngại nói:

>

> “Chúng ta mau chạy đi?”

>

> Bách Nhãn Ma Quân quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không, nhỏ giọng nói:

>

> “Hiện tại trốn không thoát, chờ cơ hội.”

>

> Trên bầu trời, mạng nhện năm màu kia che khuất bầu trời trùm tới Sắc Tà.

>

> Sắc Tà cười lạnh nói:

>

> “Chơi độc! Ngươi chơi thắng được ta hay sao?”

>

> Từ sau lưng nàng, một cái đuôi bọ cạp to lớn chui ra, trong nháy mắt đã đột phá không gian đâm ở bên trên mạng nhện, chỗ đuôi bọ cạp đâm trúng, một đốm đen xuất hiện rồi đốm đen nhanh chóng lan tràn ra bốn phía. Trong nháy mắt toàn bộ mạng nhện năm màu đã biến thành màu đen rồi từng mảnh từng mảnh vỡ nát đứt gãy, một cơn gió thổi qua, con nhện bên trên mạng nhện cũng hóa thành tro bụi bay tứ tán.

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát vừa hãi vừa sợ, đồng thời trong lòng còn có lửa nóng, nhìn Sắc Tà nói:

>

> “Ngươi không hổ một trong những cổ trùng mạnh nhất mà ta bồi dưỡng ra được, trở về đi! Đi theo ta, ngươi sẽ càng mạnh hơn.”

>

> Thần sắc trên mặt Sắc Tà vẫn không hề thay đổi, nàng đột nhiên gảy tì bà.

>

> Tranh tranh tranh ~

>

> Tiếng tỳ bà hóa thành một đám bọ cạp độc lao tới Bì Lam Bà Bồ Tát.

>

> Thấy thế, sắc mặt của Bì Lam Bà Bồ Tát biến đổi, bà ta dựng thẳng bàn tay lên, niệm một tiếng phật hiệu:

>

> “A Di Đà Phật ~”

>

> Một đạo phật luân xuất hiện ở sau đầu Bì Lam Bà Bồ Tát, bên trong phật luân có vô số cổ trùng bay ra, nghênh đón, chém giết với bầy bọ cạp.

>

> Sắc Tà châm chọc nói:

>

> “Bì Lam Bà, nếu như chỉ có những thủ đoạn này, vậy thì ngươi thật sự là quá yếu rồi.”

>

> “Ngươi nên biết, không có Kim Thiền Tử, ta chính là Cổ vương, ở trước mặt ta, những con cổ trùng khác không chịu nổi một kích.”

>

> Vừa nói xong, một luồng sáng màu xanh da trời lập tức bao phủ thân hình của Sắc Tà. Sau khi ánh sáng màu xanh da trời tán đi, Sắc Tà đã biến thành một con bọ cạp to lớn, cái đuôi lắc lư.

>

> Sau khi Sắc Tà hiện ra chân thân, tất cả cổ trùng bay ra từ bên trong phật luân của Bì Lam Bà Bồ Tát đều toàn thân chấn động, dừng lại ở trên không trung, run lẩy bẩy.

>

> Độc hạt Sắc Tà há mồm rít lên một tiếng, tất cả cổ trùng đều bay về phía Sắc Tà, càng bay đến gần nàng thân hình của chúng càng nhỏ lại.

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát ảo não, lớn tiếng kêu lên:

>

> “Dừng lại, mau dừng lại.”

>

> Bàn tay nhanh chóng kết động chỉ quyết, tất cả cổ trùng lập tức dừng ở chỗ cũ, kịch liệt giãy dụa run run.

>

> “Tê ~”

>

> Sắc Tà lại tiếp tục rít lên một tiếng nữa.

>

> Tất cả cổ trùng đều chấn động, hóa thành từng vệt sáng màu đen bay vào trong miệng độc hạt Sắc Tà, bị nàng nuốt chửng.

>

> Sau đó, Sắc Tà ợ một cái rồi cười nói:

>

> “Đa tạ Bồ Tát khoản đãi!”

>

> Thấy thế, sắc mặt của Bì Lam Bà Bồ Tát biến thành màu xanh đen. Rồi đột nhiên, nàng hóa thành một vệt sáng bỏ chạy về nơi xa.

>

> Thấy thế, ánh mắt của Sắc Tà lập tức co lại, nàng quát to:

>

> “Chạy đi đâu?”

>

> Hai thanh đoản đao đang dây dưa cùng kim châm, trong nháy mắt đã thoát khỏi sự kiềm chế của kim châm, vọt tới Bì Lam Bà Bồ Tát.

>

> Keng ~ một tiếng.

>

> Thân hình của Bì Lam Bà Bồ Tát khẽ run lên, một cái bình bát to lớn lập tức xuất hiện ở sau lưng bà ta. Hai thanh đoản đao chém vào bên trên cái bình bát này, bình bát tỏa ra ánh sáng màu vàng chói mắt, phía trên xuất hiện hai khe hở.

>

> Hai cái kim châm trong nháy mắt bay trở về hộ chủ, đinh đang một tiếng đâm vào bên trên đoản đao, đụng bay đoản đao rồi lại lần nữa dây dưa với đoản đao ở phía xa.

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát chỉ dừng lại trong phút chốc nhưng cũng đã đủ cho Sắc Tà đuổi tới, nàng sải bước ra xuất hiện ở phía trước Bì Lam Bà Bồ Tát, ngăn trở đường đi của nàng.

>

> Một tay của Bì Lam Bà Bồ Tát đặt ở bên trên bình bát rồi bà ta nâng bình bát lên, hướng mắt bát về phía Sắc Tà và quát:

>

> “Thu!”

>

> Bình bát phóng ra một cột sáng màu vàng bao phủ Sắc Tà, lực hút mạnh mẽ phát ra từ bên trong bình bát.

>

> Sắc Tà đứng tại chỗ, cố gắng chống cự lại lực hút của bình bát, sắc mặt khó coi nói:

>

> “Lúc trước, ngươi chính là dùng cái bình bát này để bắt ta đi. Nhưng giờ không còn Cổ chú nữa, chiêu này đã vô dụng với ta rồi”

>

> Nói xong, thân hình của nàng khẽ động, cột sáng màu vàng lập tức vỡ nát

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát thấy bình bát vô dụng, liền vội vàng xoay người bỏ chạy.

>

> Sắc Tà lập tức quát to:

>

> “Trốn chỗ nào?”

>

> Tay của nàng tiếp tục gẩy tì bà

>

> Tranh ~ một tiếng.

>

> Tiếng tỳ bà vang lên, bình bát nháy mắt giống như là nhận trọng kích, uỳnh một tiếng bay ra ngoài.

>

> Sắc Tà đuổi theo Bì Lam Bà Bồ Tát, tay không ngừng gẩy tì bà, từng đạo sóng âm hóa thành từng lưỡi dao liên tiếp đánh tới Bì Lam Bà Bồ Tát, ở trên không trung vạch ra từng khe hở đen nhánh.

>

> Ở phía dưới, Đường Tam Tạng lo lắng nói:

>

> “Ngộ Không, hay con đi giúp Bồ Tát một tay!”

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, người yên tâm đi! Bồ Tát không có chuyện gì.”

>

> Đường Tam Tạng nhìn lên Bì Lam Bà Bồ Tát đang chật vật chạy trốn ở trên bầu trời, hoài nghi nói:

>

> “Ta làm sao thấy Bồ Tát tựa hồ là đang rơi vào thế hạ phong.”

>

> Trư Bát Giới giải thích:

>

> “Sư phó, người là người phàm, không hiểu chuyện chiến đấu của tu sĩ chúng ta! Cái này gọi là giả vờ yếu cho địch mất cảnh giác.”

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát không ngừng đảo quanh ở trên trời, mấy lần nghĩ bỏ chạy về phía Tây Thiên nhưng đều bị Sắc Tà ngăn lại.

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát giận dữ nói:

>

> “Độc hạt, ngươi đừng khinh người quá đáng! Ta chính là Bồ Tát của Phật giáo.”

>

> Sắc Tà cười lạnh nói:

>

> “Ta biết chứ. Bởi vì kẻ ta muốn giết chính là Bồ Tát của Phật giáo!”

>

> Ở phía dưới, trên mặt đất, Đường Tam Tạng sốt ruột nói:

>

> “Bát Giới, ta thấy thế nào cũng giống như là Bồ Tát đang cầu xin tha thứ.”

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, ngươi không hiểu! Chiêu này của Bồ Tát gọi là dụ địch xâm nhập.”

>

> Đường Tam Tạng có chút mờ mịt, thật sự là như vậy sao? Chẳng lẽ giữa các tu sĩ đánh nhau còn có ẩn chứa nhiều binh pháp, kế sách như vậy hay sao?

>

> Sắc Tà không ngừng gảy tì bà, sóng âm hóa thành lưỡi dao, bay quanh bốn phía, ép cho phạm vi phi hành của Bì Lam Bà Bồ Tát càng ngày càng nhỏ.

>

> Ở sau lưng Sắc Tà, một cái đuôi bọ cạp to lớn cong lên rồi như một mũi tên bắn ra, đâm vào chính giữa bên hông của Bì Lam Bà Bồ Tát.

>

> “A ~”

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát phát ra một tiếng kêu thảm vang trời, che eo, từ không trung rơi xuống, bịch một tiếng nện ở bên trên mặt đất, tạo thành một cái hố sâu.

>

> Đường Tam Tạng khẩn trương nhìn về phía Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới tự tin nói:

>

> “Sư phó, người cứ xem kỹ đi! Bì Lam Bà Bồ Tát đây là đang mê hoặc đối thủ, chờ cho bọ cạp tinh buông lỏng cảnh giác, chính là thời điểm Bồ Tát lật bàn.”

>

> Đường Tam Tạng nhẹ nhàng gật đầu, nguyên lai là như vậy xong hắn lại tiếp tục nhìn về phía chiến trường.

>

> Sắc Tà từ trên không trung chậm rãi bay xuống, lơ lửng ở trên đỉnh đầu Bì Lam Bà Bồ Tát.

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát nằm ở bên trong hố sâu, che eo, phát ra tiếng kêu thê thảm, tay run run lấy ra từng cái từng cái bình ngọc đổ dược hoàn trong đó ra rồi bỏ hết vào mồm, không ngừng nuốt chửng.

>

> Đường Tam Tạng ở phía xa, bất an hỏi:

>

> “Bát Giới, Bồ Tát dự định đến lúc nào thì mới phản kích đây?”

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Nhanh! Nhanh! Chắc cũng sắp đến lúc rồi!”

>

> Trên chiến trường, Sắc Tà ha ha cười lạnh nói:

>

> “Bì Lam Bà, khi không còn có ưu thế về Cổ trùng, ngươi thật sự là quá yếu.”

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát nằm dưới hố, cánh tay run run chỉ về phía Sắc Tà, giống như tức giận không nói nên lời.

>

> Đột nhiên, cánh tay của Bì Lam Bà Bồ Tát vung lên, ba vệt sáng màu vàng trong nháy mắt bay về phía Sắc Tà, phát ra tiếng rít bén nhọn.

>

> Ánh mắt của Sắc Tà lập tức co lại, khí tức của Cổ vương phát tán ra, ba vệt sáng màu vàng lập tức ngừng lại ở trên không trung, lung lay sắp đổ, nguyên lai là ba con tiểu Kim Thiền (ve sầu).

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!