TRANG 496# 2
> Chương 991: Sắc Tà chiến Bì Lam Bà
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không chắp tay, nói:
>
> “Bồ Tát, lần này lão Tôn ta nhờ ơn của ngươi.”
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát cười nói:
>
> “Đại Thánh , có thể giao mấy con yêu quái này cho lão thân xử trí hay không?”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc kêu lên:
>
> “Bồ Tát muốn bọn hắn làm cái gì?”
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát cười nói:
>
> “Kiếp nạn lần này của các ngươi chính là từ việc Ngộ Năng đùa giỡn mấy nữ yêu này mới có, bọn hắn mặc dù có lỗi nhưng tội cũng không đáng chết, bên trong động phủ của ta còn thấy thiếu mấy người làm việc vặt, ta định mang bọn hắn về hảo hảo quản giáo!”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới, trong mắt mang theo lửa giận, đùa giỡn nữ yêu?
>
> Ánh mắt của Trư Bát Giới hơi lấp lóe, hắn nhỏ giọng thì thầm:
>
> “Không phải đùa giỡn, chỉ là hữu hảo giao lưu.”
>
> Tôn Ngộ Không ở trên trời cười ha hả nói:
>
> “Nếu Bồ Tát muốn độ bọn hắn hướng thiện thì cứ việc lĩnh trở về là được.”
>
> Mấy nữ yêu ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên Bồ Tát trên bầu trời, vội vàng quỳ xuống đất, dập đầu nói:
>
> “Đa tạ ân cứu mạng của Bồ Tát!”
>
> Quang mang lóe lên, con rết to lớn cũng hóa thành bộ dáng lão đạo, bởi vì trọng thương nên ho ra máu nhưng hắn vẫn quỳ lạy trên mặt đất, nói:
>
> “Bái tạ ân cứu mạng của Bồ Tát. Tiểu yêu nhất định lắng nghe Phật pháp, tận tâm hướng thiện.”
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát hài lòng gật đầu cười. May mắn dù có chút khác biệt nhưng hết thảy mọi chuyện vẫn còn ở bên trong kế hoạch, có thể dễ như trở bàn tay liền tóm được mấy loại trong ngũ độc chi yêu, sau khi trở về có thể lần nữa luyện Cổ.
>
> Đột nhiên, một tiếng quát nhẹ vang lên ở trên trời:
>
> “Các ngươi thật sự muốn đi cùng nàng hay sao? Coi chừng không sau này khó tránh khỏi chết không minh bạch.”
>
> Mấy con nhện tinh nghi ngờ ngẩng đầu nhìn lên trời, ở đây vẫn còn có người khác ư?
>
> . . .
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên tiếc nuối nói:
>
> “Sắc Tà cũng thật là ngốc, nên trực tiếp xuất thủ đánh lén mới đúng, tại sao phải sớm nói chuyện làm gì?”
>
> Lý Thanh Nhã cười giải thích:
>
> “Sắc Tà muốn bài trừ tâm ma Bì Lam Bà lưu lại trong lòng nàng thì nhất định phải chính diện đánh bại nàng, nếu không về sau lúc độ kiếp, tất nhiên sẽ bị Thiên Ma đánh gục.”
>
> Trên không Bàn Tơ Lĩnh, Bì Lam Bà Bồ Tát nhíu mày nói:
>
> “Không biết là đạo hữu phương nào giáng lâm, xin hiện thân gặp mặt.”
>
> Sắc Tà ôm tì bà từ bên trong hư không đi tới, lạnh giọng nói:
>
> “Lão thái bà, ngươi còn nhận ra ta hay không?”
>
> Bì Lam Bà giật mình cười nói:
>
> “Ta tưởng là ai, nguyên lai là cô sao! Làm sao không nghĩ báo đáp ân dưỡng dục, dạy bảo của ta, ngược lại con nói xấu ta?”
>
> Sắc Tà cười lạnh nói:
>
> “Ân dưỡng dục, dạy bảo gì chứ? Là chuyện chém giết cùng những độc trùng khác để tạo thành Cổ cho ngươi hay sao?”
>
> Ở phía dưới, sau khi nhìn thấy Sắc Tà, Đường Tam Tạng thận trọng chuyển người ra sau lưng Trư Bát Giới.
>
> Trư Bát Giới cười ha hả nói:
>
> “Sư phó, người cứ yên tâm đi! Nàng đã bị Tiêu Dao đảo chủ thu phục, sẽ không lại làm khó dễ người.”
>
> Ở phía dưới, bảy con nhện tinh, còn có rết tinh đang quỳ, tất cả đều chấn động, sợ hãi nhìn Bì Lam Bà Bồ Tát, nếu như nàng thật sự là người nuôi Cổ thì đúng là không ổn, một khi bọn họ rơi vào trong tay nàng thì sẽ không tránh khỏi chuyện mấy huynh muội phải tàn sát, nuốt chửng lẫn nhau, đến thời điểm đó thì thực sự là sống không bằng chết.
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát nhìn thấy ở phía dưới sắc mặt của nhện tinh cùng rết tinh biến hóa, lập tức sầm mặt lại nói:
>
> “Độc hạt (bọ cạp độc), ngươi ở trên Linh Sơn đả thương Phật Tổ, về sau lại muốn tổn thương Đường Tam Tạng, tội ác sâu nặng. Bần tăng lần này liền siêu độ ngươi, để tránh ngươi ngày sau làm ác.”
>
> Sắc Tà đưa tay vuốt tì bà một cái.
>
> Tranh ~ một tiếng.
>
> Sóng âm hóa thành một lưỡi dao chém tới Bì Lam Bà Bồ Tát.
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát phẫn nộ quát:
>
> “Thật can đảm!”
>
> Nói rồi nàng nâng quải trượng lên, nghênh đón lưỡi đao bằng sóng âm kia
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Lưỡi dao bằng sóng âm bị đánh nát nhưng Bì Lam Bà Bồ Tát lập tức lui lại một bước, sắc mặt khó coi.
>
> Sắc Tà cũng biến sắc sau đó mặt lộ vẻ vui mừng.
>
> Trước đó, ở bên trong ấn tượng của nàng, Bì Lam Bà Bồ Tát vẫn luôn là người thâm bất khả trắc, dễ dàng đùa bỡn mình còn có Kim Thiền Tử cùng vô số loại cổ khác ở bên trong lòng bàn tay, đưa tay liền có thể quyết định sinh tử của cường giả cấp Đại La, chỉ sợ không hề yếu hơn mấy người Quan Âm Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, nhưng bây giờ qua một đòn thăm dò, nàng thấy Bì Lam Bà Bồ Tát tựa hồ cũng không phải là mạnh mẽ đến không thể chiến thắng như vậy, tu vi của nàng giống như cũng chỉ là Đại La Kim Tiên mà thôi.
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát mở miệng niệm kinh, từng đạo kinh văn thốt ra.
>
> Nghe được đạo kinh văn này, trong lòng của Sắc Tà triệt để ổn định, nàng cười ha hả nói:
>
> “Không cần phí tâm tư, Cổ chú của ngươi trong người ta sớm đã bị Ngọc Đế bệ hạ giải hết rồi.”
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát im miệng, cười lạnh nói:
>
> “Coi như không cần Cổ chú, ngươi thật sự cho rằng ngươi là đối thủ của ta hay sao?”
>
> Bì Lam Bà bay lên không trung, đứng đối diện với Sắc Tà.
>
> Tôn Ngộ Không chớp mắt, phi thân, đáp xuống bên người Đường Tam Tạng,
>
> Áo giáp cùng áo choàng biến mất, phù văn ẩn vào trong, hắn lại lần nữa trở thành Tôn Hành Giả, nhớ tới nhiệm vụ đứng chắn ở trước mặt mấy người Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn lên trời nghi hoặc nói:
>
> “Ngộ Không, Cổ mà vị cô nương kia vừa nhắc đến là cái gì?”
>
> Trư Bát Giới ở bên cạnh giải thích:
>
> “Sư phó! Cổ chính là một loại phương pháp tu luyện được lưu truyền từ thời kỳ Viễn Cổ trên Hồng Hoang, người nuôi cổ sẽ nuôi dưỡng ngàn vạn con độc trùng ở bên trong một chỗ không gian, để bọn chúng tàn sát, nuốt chửng lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn lại một con mạnh nhất , đó chính là Cổ.”
>
> Đường Tam Tạng biến sắc, sinh lòng trắc ẩn nói:
>
> “Việc này . . . chẳng phải là phi thường tàn nhẫn hay sao?”
>
> Trư Bát Giới cảm thán nói:
>
> “Đúng vậy! Con nghe nói ở Hồng Hoang vào thời kỳ Thái Cổ có mojotcao thủ nuôi Cổ xưng là Bàn Vương, lấy Hồng Hoang làm chuồng nuôi, lấy hung thú làm nguyên liệu, muốn luyện chế ra một con Cổ thú có thể hủy thiên diệt địa, quá trình luyện Cổ này khiến cho Hồng Hoang máu chảy thành sông, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi.
>
> Cuối cùng, mấy vị Tiên Thiên đại thần thấy luyện Cổ như thế thực sự gây tổn thương đến thiên hòa cho nên đồng loạt ra tay xoá bỏ Bàn Vương, luyện Cổ nhất đạo cũng bởi vậy mà thất truyền. Không nghĩ tới, bên trong Phật giáo vậy mà còn có người đang luyện Cổ, thực sự không khôn ngoan chút nào!”
>
> Đường Tam Tạng cũng cúi đầu thì thầm:
>
> “A Di Đà Phật ~”
>
> Rồi ông trầm mặc không nói nữa.
>
> Tôn Ngộ Không đánh giá Trư Bát Giới, hoài nghi nói:
>
> “Thằng ngốc kia, đến tột cùng là ngươi có lai lịch ra sao? Thậm chí ngay cả truyền thuyết ở thời kỳ Thái Cổ này mà cũng biết?”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Hầu ca, kiếp trước ta chính là Thiên Bồng nguyên soái, những lời đồn này đều có ghi chép trong Thiên Đình, cho nên lão Trư ta mới biết.”
>
> Tôn Ngộ Không lúc này mới chợt hiểu, hắn nhẹ nhàng gật đầu, nguyên lai là như vậy.
>
> Mấy người ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy Bì Lam Bà Bồ Tát vung tay lên, vô số điểm đen lít nha lít nhít từ trong ống tay áo bay ra, giống như mây đen che khuất bầu trời phóng tới Sắc Tà. Nếu nhìn kỹ lại, những điểm đen này chính là vô số cổ trùng nhỏ xíu.
>
> Sắc Tà cười lạnh một tiếng, thân hình bay ngược lại, bàn tay nhanh chóng đánh lên tì bà, sóng âm mắt người không thấy được bao phủ mây đen bằng cổ trùng kia.
>
> Bùm! Bùm! Bùm!
>
> Giống như là đốt pháo, cổ trùng trên bầu trời không ngừng nổ tung, xác của chúng rơi xuống giống như là mưa vậy.
>
> Sắc Tà vừa lui vừa gảy tì bà, dẫn một đám cổ trùng di chuyển quanh một vòng, khi lần nữa trở lại chỗ cũ thì cổ trùng đã tiêu hao đến mức hầu như không còn.
>
> Sắc Tà bỗng nhiên dùng sức gảy tì bà.
>
> Tinh tang.
>
> Sóng âm hóa thành một con bọ cạp to lớn, cái đuôi đâm tới Bì Lam Bà Bồ Tát.
>
> Bì Lam Bà Bồ Tát nheo mắt lại, hai vệt sáng màu vàng từ bên trong hai mắt bay ra, hóa thành hai cái kim khâu màu vàng đâm vào bên trên đuôi bọ cạp.
>
> Bùm.
>
> Một tiếng nổ thanh thúy vang lên, con bọ cạp hơi vặn vẹo rồi sụp đổ, hai cái kim khâu như là hai vệt sáng màu vàng một trái một phải bắn tiếp về phía Sắc Tà.
>
> Thân hình của Sắc Tà khẽ run lên, hai vệt sáng màu vàng dễ dàng xuyên qua người nàng nhưng sau đó thân hình của Sắc Tà cũng đột nhiên sụp đổ.
>
> Thấy thế, sắc mặt của Bì Lam Bà Bồ Tát trở nên rất khó coi, bà ta nói:
>
> “Tàn ảnh ~”
>
> Rồi bà ta há mồm phun một cái, một con nhện năm màu bay ra từ bên trong miệng của Bì Lam Bà Bồ Tát, nhanh chóng chạy quanh trên không trung, hình thành một cái mạng nhện to lớn bao phủ bà ta lại.
>
>
>
>