Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 990: Mục 991

TRANG 496# 1

> Chương 990: Tôn Ngộ Không biến thân

>

>

>

>

>

>

> Editor: Khiêm

>

> Từ bên trong hố sâu, Lão đạo bay ra ngoài, quay đầu nói với bảy con nhện tinh:

>

> “Các muội muội đi cản bọn họ lại.”

>

> Bảy con nhện tinh cùng kêu lên:

>

> “Vâng!”

>

> Rồi bọn họ lập tức đuổi theo.

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng nhếch miệng, mắt lộ ra hung quang kêu lên:

>

> “Muốn chết!”

>

> Thân hình khẽ động liền muốn đuổi theo đám nhện tinh.

>

> Lão đạo quát:

>

> “Tôn Ngộ Không, nhìn pháp bảo ~”

>

> Hai vệt sáng từ trong tay bắn ra, vọt tới Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không dẫm chân xuống, Kim Cô Bổng múa thành một vong tròn, keng keng ~ hai tiếng, hai thanh phi đao bị bắn ngược trở về.

>

> Lão đạo trong nháy mắt đã tiến lên, hai tay nắm chặt hai thanh đoản đao vừa bay ngược trở về, rồi lại đánh tới Tôn Ngộ Không.

>

> Sau mấy hiệp, đạo quán đã biến thành một vùng phế tích, hai người càng đánh càng xa, lão đạo rất nhanh đã rơi xuống thế hạ phong.

>

> “Đại sư huynh ~”

>

> Sa Ngộ Tịnh cõng Đường Tam Tạng từ đằng xa chạy tới, trên lưng ngựa là Trư Bát Giới đang nằm ngang, sau lưng là bảy con nhện tinh vung vẩy bảo kiếm đuổi giết.

>

> Uỳnh.

>

> Tôn Ngộ Không vung một gậy, mạnh mẽ đánh bay lão đạo, thân hình khẽ động rồi đánh tới bảy con nhện tinh kia, Kim Cô Bổng quét ngang, một quang mang màu vàng như là lưỡi dao chém về phía bảy con nhện tinh.

>

> Bảy con nhện tinh đều là biến sắc, bên trong cái rốn lập tức phun ra bảy tia sáng màu trắng ngăn ở trước mặt

>

> Ầm ầm.

>

> Bảy tia sáng này vỡ nát, bảy con nhện tinh kêu thảm một tiếng rồi bay ngược về sau, ngã trên mặt đất.

>

> Lão đạo vừa kịp đuổi đến, thấy thế phẫn nộ kêu lên:

>

> “Tôn Ngộ Không ~ “

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu đi, cười hắc hắc nói:

>

> “Lão yêu đạo ~ hiện tại đến phiên ngươi.”

>

> Lão đạo tức giận kêu lên:

>

> “Tôn Ngộ Không, hôm nay ngươi không chết thì là ta vong.”

>

> Rồi hắn đưa tay dùng sức xé áo ra, đạo bào trên người lập tức bị xé thành hai nửa, lộ ra nhục thể trắng nõn nà nhưng phía trên lại có vô số nét như những con mắt đang nhắm lại.

>

> Tôn Ngộ Không chỉ tay vào yêu quái, hì hì cười nói:

>

> “Yêu quái, không đánh lại chính là không đánh lại, cho dù cởi trần cũng không được.”

>

> Lão đạo cười lạnh một tiếng, mấy trăm con mắt ở trên người lập tức mở ra, bên trong mỗi con mắt đều bắn ra một vệt sáng màu vàng đánh tới Tôn Ngộ Không.

>

> Những vệt sáng màu vàng xuyên qua không gian, chớp mắt đã bắn trúng Tôn Ngộ Không.

>

> “A ~”

>

> Tôn Ngộ Không hét thảm một tiếng rồi ôm đầu ngã lộn nhào xuống đất.

>

> Tôn Ngộ Không giãy dụa, lộn nhào một cái, bay ngược về phía xa xa né tránh.

>

> Lão đạo cười lạnh một tiếng, thân hình chuyển hướng, mấy trăm con mắt tiếp tục bắn tới Tôn Ngộ Không, những vệt sáng màu vàng như những mũi tên đánh tới, làm cho Tôn Ngộ Không ôm đầu kêu thảm.

>

> Sa Ngộ Tịnh ở phía xa sốt ruột lớn tiếng kêu lên:

>

> “Đại sư huynh, đây là công kích về phía Nguyên Thần, mau né tránh.”

>

> Tôn Ngộ Không lộn nhào xuống đất, ôm đầu lăn lộn kêu thảm.

>

> Lão đạo cười lạnh nói:

>

> “Tôn Ngộ Không, còn không mau đầu hàng!”

>

> Tôn Ngộ Không giãy dụa đứng lên, chống Kim Cô Bổng, cố nén cảm giác đau nhức kịch liệt trong thức hải, ngẩng đầu giận dữ hét:

>

> “Ta chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không!”

>

> Từ trên người Tôn Ngộ Không, một vầng sáng màu vàng nở rộ, bên trong vầng sáng ẩn ẩn có tiếng vạn dân ngâm xướng, lửa cháy hừng hực bốc lên trên núi đá ở chung quanh, biến chúng hóa thành từng mảnh từng mảnh giáp trụ rồi những mảnh giáp trụ bay ra dán ở trên người Tôn Ngộ Không. Sau khi vầng sáng màu vàng tán đi, giáp trụ mang theo hoả tinh cháy đen chậm rãi hóa thành màu trắng bạc, phía trên có khắc phù văn thần bí. Tôn Ngộ Không vung tay lên, ngọn lửa lan tràn ra phía sau, nhanh chóng hóa thành một tấm áo choàng màu đỏ.

>

> Tôn Ngộ Không người mặc chiến giáp đứng tại chỗ, trên trán có một đạo phù văn thượng cổ tỏa ánh sáng thần thánh khiến người ta không dám nhìn thẳng, giống như là thần linh từ trên 9 tầng trời hạ phàm.

>

> nhìn thấy cảnh tượng này, Trư Bát Giới trợn mắt hốc mồm, thì thầm nói:

>

> “Luyện đá thành giáp . . .”

>

> Ở bên cạnh, Đường Tam Tạng đang bò ở trên đất cũng trợn mắt hốc mồm thì thầm nói:

>

> “Hóa lửa thành áo bào!”

>

> Trư Bát Giới nhìn về phía thần văn thượng cổ trên trán Tôn Ngộ Không, kìm lòng không được thì thầm:

>

> “Oa”

>

> Đường Tam Tạng nghi hoặc hỏi:

>

> “Ngộ Năng, con nói cái gì?”

>

> Trư Bát Giới lắc đầu liên tục nói:

>

> “Không, không có gì! Ai u ~ bụng đau quá.”

>

> Đường Tam Tạng cũng lập tức ôm lấy bụng nói:

>

> “Ôi ~ ôi ~ đau quá!”

>

> . . .

>

> Thiên Môn Sơn, bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đang cùng Lý Thanh Nhã ngồi ở bên trong thư viện, trước mặt hai người có một mặt kính đang lơ lửng, ở bên trong hiển hiện chính là cảnh tượng ở Bàn Tơ Lĩnh. Thì ra, Trương Minh Hiên vẫn không yên lòng, cố ý tìm Lý Thanh Nhã tiến hành viễn trình nhìn trộm.

>

> Trương Minh Hiên nhìn thấy cảnh tượng Tôn Ngộ Không biến thân, ê răng (ý nói ghen tị) nói:

>

> “Ta dám đánh cược đây nhất định là thủ bút của Nữ Oa Nương Nương.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Làm sao ngươi biết?”

>

> Trương Minh Hiên có chút hậm hực nói:

>

> “Đây là sở thích khác người của Nữ Oa Nương Nương, nhân vật đóng vai (cosplay)!”

>

> Đột nhiên trong đầu Trương Minh Hiên hiện lên một ý nghĩ ~ Tôn Ngộ Không vậy mà không có mặc đồ nữ, trong lòng lập tức kích động, chẳng lẽ sở thích của Nữ Oa Nương Nương đã thay đổi rồi? Về sau, ta biến thân chẳng phải là cũng không cần mặc đồ nữ nữa sao? !

>

> . . .

>

> Bàn Tơ Lĩnh, lão đạo khó tin kêu lên:

>

> “Không, chuyện này không có khả năng xảy ra!”

>

> Toàn thân chấn động, vô số con mắt trên người lại mở ra, bắn hàng trăm vệt sáng màu vàng về phía Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không nắm chặt Kim Cô Bổng, hắc hắc cười lạnh một tiếng.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Hắn bay lên không trung, mặc kệ những vệt sáng màu vàng bắn trúng người, giơ Kim Cô Bổng giống như trụ trời lên, một gậy đổ ụp xuống lão đạo.

>

> Uỳnh.

>

> Một đám mây hình nấm to lớn dâng lên, đại địa chấn động, dãy núi sụp đổ, thiên địa nghẹn ngào.

>

> Sa Ngộ Tịnh nhanh chóng dựng lên một đạo pháp lực kết giới ngăn dư ba ở bên ngoài, một con rết to lớn từ bên trong vu nổ bay ra ngoài, ầm ầm đập xuống đất, không ngừng lăn lộn, không biết bao nhiêu cái chân đã bị bẻ gãy.

>

> Bụi mù tán đi, Tôn Ngộ Không đứng trên ở không trung, ngân giáp sáng bóng, áo choàng phiêu diêu, phong thái như thiên thần.

>

> Tề Thiên Đại Thánh đã trở lại!

>

> “Đại huynh ~”

>

> “Đại huynh ~”

>

> Bảy nữ yêu nhanh chóng chạy về phía con rết to lớn, ghé vào thân thể của nó, khẩn trương kêu gọi.

>

> Thân hình của Tôn Ngộ Không lóe lên một cái đã xuất hiện ở phía con rết to lớn này, hắn giơ Kim Cô Bổng lên định đánh xuống tới.

>

> “Đại Thánh ~ xin thủ hạ lưu tình!”

>

> Một lão bà bà đột xuất hiện ở trên đỉnh đầu của mấy con yêu tinh, sau đó giơmột cái bình bát lên.

>

> Keng ~

>

> Một tiếng nổ inh trời vang lên.

>

> Kim Cô Bổng đánh vào phía trên bình bát lập tức bị bắn ngược trở về, bình bát ở trên không trung chấn động, vang lên tiếng ong ong.

>

> Tôn Ngộ Không cảnh giác nhìn lão thái bà, nói:

>

> “Ngươi là người phương nào? Vì sao muốn cứu những con yêu quái này?”

>

> Lão bà bà chống quải trượng, mặt nở nụ cười hiền lành nói:

>

> “Ta chính là Bì Lam Bà Bồ Tát trên Linh Sơn, vốn định tới giúp Đại Thánh giải nạn.”

>

> Tôn Ngộ Không thu hồi Kim Cô Bổng hắc hắc nói:

>

> “Nguyên lai là Bồ Tát trên Linh Sơn, nhưng Bồ Tát đã tới chậm rồi, yêu quái đã bị lão Tôn ta hàng phục.”

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát cười ha hả nói:

>

> “Tề Thiên Đại Thánh quả nhiên danh bất hư truyền, nhưng độc ở trên người Đường Tam Tạng còn không có giải, ngài cứ để lão thân ra tay đi!”

>

> Nghe Bì Lam Bà nói thế, ánh mắt cua Tôn Ngộ Không không khỏi sáng lên, hắn kinh hỉ kêu lên:

>

> “Bồ Tát có thể giải loại độc này hay sao?”

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát lấy từ trong ngực ra một cái bình ngọc, vừa cười nói:

>

> “Lão thân cũng có chút hiểu biết về thuật giải độc.”

>

> Rồi Bì Lam Bà Bồ Tát vung tay lên, bình ngọc chậm rãi bay về phía Sa Ngộ Tịnh. Sa Ngộ Tịnh nhanh tay tiếp lấy bình ngọc, vội vàng mở ra rồi lấy hai hạt đan hoàn ra đưa cho hai người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới ăn vào.

>

> Thuốc này quả nhiên có hiệu quả, dược hoàn vừa vào trong bụng, trong bụng hai người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới liền vang lên tiếng ùng ục.

>

> Đường Tam Tạng ngạc nhiên từ dưới đất đứng lên, chắp tay trước ngực cảm kích nói:

>

> “A Di Đà Phật ~ đa tạ Bồ Tát cứu bần tăng thoát ly cực khổ.”

>

> Trư Bát Giới cũng từ trên lưng ngựa trượt xuống tới, cười ngây ngô nói:

>

> “Đa tạ Bồ Tát!”

>

> Bì Lam Bà Bồ Tát gật đầu cười.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!