TRANG 495# 2
> Chương 989: Hoàng Hoa Quan
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không không cao hứng nói:
>
> “Chớ có nói bậy, đây chỉ là trùng hợp mà thôi. Lão Sa, đệ hãy bảo vệ tốt sư phó, ta đến chiếu cố đám yêu quái kia.”
>
> Sa Ngộ Tịnh liên tục gật đầu nói:
>
> “Đại sư huynh, ngài cứ yên tâm đi!”
>
> Tôn Ngộ Không bay lên không trung, lao về phía Nam. Sau một lát một tiếng uỳnh truyền đến, từ xa nhìn lại một ngọn núi nhỏ đã bị sụp đổ, bụi mù bay đầy trời.
>
> Tôn Ngộ Không cùng bảy con yêu quái kia cũng đều là kẻ hiếu chiến, vừa gặp đã đánh nhau.
>
> Tôn Ngộ Không bị tơ nhện của yêu quái làm cho có chút chật vật, tơ nhện kia cũng không biết là loại thần thông nào, một khi bị tơ nhện khóa lại, pháp bảo sẽ bị ngăn cách, giam cầm tiên lực, rất là bất phàm.
>
> Chủ yếu là Tôn Ngộ Không cũng không nghiêm túc đối chiến cùng các nàng, bởi vì lúc đang chiến đấu, hắn đã nghe hiểu chuyện, tựa hồ là thằng ngốc Bát Giới kia nổi sắc tâm, đùa giỡn các nàng trước, lúc này mới bị bắt giữ.
>
> Trong lòng của Tôn Ngộ Không tự biết đuối lý, cũng không muốn hại tính mệnh của các nàng, chỉ đuổi các nàng đi.
>
> Trư Bát Giới xé tơ nhện trên người xuống, oán trách nói:
>
> “Đại sư huynh, sao huynh không tới cứu ta sớm một chút, để ta bị giam lâu như vậy.”
>
> Tôn Ngộ Không không cao hứng nói:
>
> “Thằng ngốc nhà ngươi, sư phó bảo đệ đi mở đường, thế mà đệ lại dám đùa giỡn nữ tử nhà người ta, kết quả còn bị bắt giữ, đệ không ngại mất mặt nhưng ta có.”
>
> Trư Bát Giới mặt mo đỏ ửng, lẩm bẩm nói:
>
> “Lão Trư ta kia là thương hương tiếc ngọc, không đành lòng hạ thủ đối với các nàng mà thôi. Hầu ca, huynh cũng thật sự là một con khỉ vô tình, lại có thể đánh những nữ tử mỹ lệ như vậy.”
>
> Tôn Ngộ Không đưa tay xách lỗ tai của Trư Bát Giới, cười lạnh nói:
>
> “Lão Tôn ta vô tình thì sẽ không tới cứu thằng ngốc nhà ngươi.”
>
> Trư Bát Giới ai u một tiếng, đau đớn kêu lên:
>
> “Chết hầu tử, ôn hầu tử, buông tay, mau buông tay.”
>
> Tôn Ngộ Không xách lỗ tai của Trư Bát Giới, nói:
>
> “Theo ta đi!”
>
> Tôn Ngộ Không xách lỗ tai của Trư Bát Giới đi đến chỗ của Đường Tam Tạng. Trên đường đi, tiếng kêu thảm thiết của Trư Bát Giới vang vọng khắp nơi.
>
> Đến trước mặt Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới xoa lỗ tai, tố khổ:
>
> “Sư phó, ngài cũng đừng mặc kệ như thế, phải quản Hầu ca nghiêm vào, mỗi ngày huynh ấy chỉ biết khi dễ ta.”
>
> Đường Tam Tạng quan tâm hỏi:
>
> “Bát Giới, con bị yêu quái bắt đi không có sao chứ? Kia là yêu quái gì?”
>
> Trư Bát Giới chớp mắt, cười ngây ngô nói:
>
> “Là một đám nhện tinh, bị Hầu ca đuổi đi rồi.”
>
> Đường Tam Tạng thở phào một hơi, nhẹ nhõm nói:
>
> “Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!”
>
> Rồi hắn lại lo lắng hỏi:
>
> “Bọn họ là muốn ăn vi sư hay sao?”
>
> Trư Bát Giới liên tục gật đầu nói:
>
> “Không sai! Không sai! Ta vừa nghe nói các nàng muốn ăn sư phó, lập tức liền giận không kềm được, xông ra đại chiến với các nàng một trận, cuối cùng thất thủ bị bắt.”
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, cảm động nói:
>
> “A Di Đà Phật, Ngộ Năng ~ ủy khuất ngươi.”
>
> Trư Bát Giới lắc đầu cười ngây ngô nói:
>
> “Không ủy khuất, không ủy khuất, đều là việc ta phải làm.”
>
> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh ôm hai tay, liên tục cười lạnh.
>
> . . .
>
> Phía Tây Bàn Tơ Lĩnh, trong một đạo quán u tĩnh tọa lạc bên trong núi rừng, bảy con nhện tinh chật vật trốn vào đạo quán.
>
> Một tiểu đạo đồng kinh ngạc kêu lên:
>
> “Bảy vị sư cô ~ “
>
> Nhện tinh đại tỷ vội vàng nói:
>
> “Tiểu Đồng, sư phó của con đâu?”
>
> Tiểu đạo đồng trả lời:
>
> “Sư phó đang luyện đan trong Đan đường.”
>
> Nhện tinh đại tỷ nói:
>
> “Con đi mời hắn ra.”
>
> Tiểu đạo đồng cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Nói rồi hắn quay người rời đi.
>
> Nhện tinh đại tỷ nói:
>
> “Chúng ta đi!”
>
> Một đám nhện tinh Hồng Hồng Lục Lục xuyên qua đại điện cung phụng Tam Thanh đi vào bên trong một tiểu điện u tĩnh ở hậu viện.
>
> Sau một lát, một tiếng cười ha ha từ bên ngoài cửa điện truyền đến.
>
> Một người lão đạo mặc đạo bào Âm Dương, đầu đội thương kim đạo quan đi đến, cười nói:
>
> “Bảy muội muội không ở trong Động Bàn Tơ của các ngươi luyện công đả tọa, cùng một chỗ đi đến chỗ vi huynh có chuyện gì?”
>
> Vừa thấy lão đạo, trong mắt Nhện tinh đại tỷ lập tức chảy ra nước mắt, nàng đứng dậy ủy khuất kêu lên:
>
> “Đại huynh, chúng ta bị người khác khi dễ.”
>
> Sáu người còn lại cũng đều khóc thút thít.
>
> Thấy thế, nụ cười trên mặt lão đạo cũng ngưng kết lại, hắn lạnh lùng nói:
>
> “Là ai dám khi dễ muội muội của ta?”
>
> Nhện tinh đại tỷ tức giận nói:
>
> “Là đám người đi Tây Thiên thỉnh kinh kia, kẻ khi dễ chúng ta chính là Trư Bát Giới cùng Tôn Ngộ Không.”
>
> Ánh mắt của lão đạo lóe tinh quang, hắn kinh hỉ kêu lên:
>
> “Chính là đám người Đường Tam Tạng kia sao? Mấy muội sẽ không nhìn lầm chứ?”
>
> Ở bên cạnh, một nữ yêu liên tục gật đầu, kiên định nói: :
>
> “Không có sai, khẳng định chính là bọn hắn! Ta từng nhìn qua Đường Tam Tạng livestream trực tiếp, tuyệt đối sẽ không nhận sai.”
>
> Lão đạo vỗ tay cười ha ha nói:
>
> “Tạo hóa ~ tạo hóa đến rồi!”
>
> Nhện tinh đại tỷ nghi hoặc hỏi:
>
> “Đại huynh, tạo hóa từ đâu tới?”
>
> Lão đạo giải thích nói:
>
> “Đường Tam Tạng kia chính là Kim Thiền tử chuyển thế, bên trong nhục thể của hắn có Đại La đạo quả từ kiếp trước, nếu như ta có thể ăn Đường Tam Tạng thì có thể mượn nhờ Đại La đạo quả của hắn, nhất cử đột phá đến Đại La chi cảnh.”
>
> Một cái nhện con tinh do dự nói:
>
> “Đại huynh, Tôn Ngộ Không kia rất là lợi hại, chúng ta chỉ sợ không phải là đối thủ của hắn.”
>
> Lão đạo cười lạnh nói:
>
> “Bọn hắn đi Tây Thiên thỉnh chân kinh tất nhiên sẽ đi ngang qua đạo quán này của ta. Đến thời điểm đó, chỉ cần ta cho bọn hắn ăn mấy quả táo đỏ, cho dù bọn họ có lợi hại hơn nữa thì cũng không lật nổi sóng gió gì.”
>
> Nhện tinh đại tỷ lo lắng nói:
>
> “Đại huynh, coi như huynh ăn được Đường Tam Tạng thì huynh định ứng đối Phật giáo thế nào?”
>
> Lão đạo kiên quyết nói:
>
> “Cân nhắc không được nhiều như vậy, đại đạo tranh phong, không chết thì sinh, cơ duyên như thế bày ở trước mặt không thể không lấy.”
>
> . . .
>
> Mấy ngày sau, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi vào Hoàng Hoa Quan, lão đạo thân thiết chiêu đãi, một đám người trò chuyện vui vẻ.
>
> Cuối cùng lão đạo mời mấy thầy trò Đường Tam Tạng ăn trà táo đỏ, Trư Bát Giới cùng Đường Tam Tạng tham ăn trúng chiêu, uống trà xong thì lập tức kêu thảm một tiếng, ngã lộn nhào xuống đất, Tôn Ngộ Không cùng Sa Ngộ Tịnh cẩn thận hơn nên cũng không có trúng độc.
>
> Uỳnh
>
> Khí tức cuồng bạo từ bên trong Thiên Điện khuếch tánn ra ngoài, toàn bộ đại điện lập tức vỡ nát, mảnh vỡ bay tứ tán, lão đạo chật vật bay rớt ra ngoài, hai chân cày trên mặt đất tạo thành hai rãng sâu, mãi mới đứng vững thân hình.
>
> Tôn Ngộ Không tay cầm Kim Cô Bổng ngăn ở trước mấy người Đường Tam Tạng, sắc mặt phẫn nộ nói:
>
> “Yêu quái thật can đảm, dám giở trò ở trước mặt Tôn gia gia của ngươi.”
>
> Trong tay Lão đạo xuất hiện hai thanh đoản đao, hắn cười lạnh nói:
>
> “Tề Thiên Đại Thánh cái gì? Lão đạo ta nghe nói, trên đường đi Tây Thiên này, ngươi khi thắng khi bại, thậm chí bại nhiều hơn thắng.”
>
> Tôn Ngộ Không phẫn nộ quát:
>
> “Yêu quái, muốn ăn đòn!”
>
> Xong hắn bay lên không trung, một gậy đánh tới lão đạo, kình phong gào thét.
>
> Lão đạo vội vàng đưa song đao lên, ngăn ở trên đỉnh đầu.
>
> Keng
>
> Hoa lửa văng khắp nơi, lão đạo bịch một tiếng nửa quỳ xuống, mặt đất vỡ nát xuất hiện một cái hố sâu to lớn, giống như bị thiên thạch va chạm, lão đạo chính đang nửa quỳ ở bên trong hố sâu, cật lực giơ song đao.
>
> Một tiếng kêu khẽ từ bên cạnh truyền đến:
>
> “Đại huynh, chúng ta tới giúp ngươi.”
>
> Bảy tia sáng màu trắng bắn tới, giống như những con rắn linh hoạt quấn quanh người Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không lóe lên một cái đã biến mất, sau đó hắn xuất hiện ở phía trên bảy tia sáng màu trắng, giơ cao Kim Cô Bổng phẫn nộ quát:
>
> “Nát cho ta!”
>
> Ầm
>
> Ở phía dưới Kim Cô Bổng, bảy tia sáng màu trắng lập tức vỡ nát, hóa thành vô số điểm điểm sáng bay phiêu tán, sắc mặt của bảy con nhện tinh đột nhiên tái nhợt.
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nó với Sa Ngộ Tịnh:
>
> “Sa sư đệ, hãy dẫn sư phó với Bát Giới đi trước.”
>
> Sa Ngộ Tịnh nhẹ nhàng gật đầu, một tay đỡ lấy Đường Tam Tạng, một tay đỡ lấy Trư Bát Giới bước nhanh đi ra phía ngoài, Đường Tam Tạng cùng Trư Bát Giới còn ôm bụng, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
>
>
>
>