Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 988: Mục 989

TRANG 495# 1

> Chương 988: Nhện tinh

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng khuyên bảo:

>

> “Ngộ Năng, con đi xác minh lại con đường, chúng ta cũng có thể đi đường nhanh một chút, sớm ngày thỉnh kinh trở về, con cũng có thể đi bồi tiếp con gái của mình, khỏi chịu nỗi khổ xa vợ, xa con.”

>

> Trư Bát Giới suy nghĩ một chút cũng thấy có đạo lý, vác Cửu Xỉ Đinh Ba lên trên vai rồi kêu lên:

>

> “Tốt ~ lão Trư ta đi dò đường, gặp rừng mở đường, gặp sông bắc cầu, các ngươi chớ có mất dấu.”

>

> Trư Bát Giới nhanh chân đi vào bên trong núi rừng, trên đường đi gặp đá phá đá, phá cây mở đường, ở bên trong rừng rậm mở một con đường mòn.

>

> Không biết đã đi được bao lâu, tiếng nước chảy róc rách từ đằng xa truyền đến, bên trong tiếng nước chảy còn kèm theo thanh âm mấy nữ tử đang vui cười.

>

> Trư Bát Giới dẫm chân xuống, con mắt gian giảo xoay chuyển, vung tay thi triển pháp quyết. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành một con mãng xà mập mạp bơi về hướng thanh âm truyền đến, mãng xà xuyên qua một chỗ rừng rậm, từ bên trong đám dây leo duỗi đầu rắn ra.

>

> Trư Bát Giới biến thành mãng xà, con mắt đột nhiên lớn hơn một vòng, chỉ thấy phía trước cách đó không xa có một chỗ suối nước nóng, khí nóng bốc lên, từng nữ tử uyển chuyển mặc yếm nghịch nước đùa giỡn ở bên trong hơi nóng, thân hình như ẩn như hiện.

>

> Trư Bát Giới biến thành mãng xà há hốc miệng, lưỡi rắn nối liền thành một đường từ miệng rắn thẳng xuống dưới. Nhìn một hồi lâu Trư Bát Giới lấy lại tinh thần, không chịu nổi tâm tình đang xao động của mình, đánh giá bốn phía một chút, vụng trộm từ trong góc lặng yên không tiếng động bơi vào bên trong suối nước nóng, trong nháy mắt đã biến thành một con cá trạch.

>

> Bên trong suối nước nóng, một nữ tử cười nói:

>

> “Nhị tỷ, tỷ sờ ta làm cái gì?”

>

> Ở bên cạnh, một nữ tử nghi hoặc nói:

>

> “Ta không có sờ muội mà!”

>

> Một nữ tử khác đột nhiên đỏ mặt, kêu lên:

>

> “Ai nha ~ Tứ muội thật đáng ghét, lại dám trêu ta!”

>

> Rồi tay nhấc lên, vung nước suối vào nữ tử ở bên cạnh.

>

> Nữ tử ở bên cạnh vui cười nói:

>

> “Tỷ mới đáng ghét!”

>

> Một đám người lại tiếp tục đùa giỡn, tiếng nói cười không ngừng vang lên.

>

> Đột nhiên một nữ tử biến sắc, kêu lên:

>

> “Không đúng! Nơi này có người ngoài, cút ra đây cho ta ~~ “

>

> Bàn tay của nữ tử này đập mạnh vào bên trong suối nước nóng, một vầng sáng màu trắng từ lòng bàn tay lan tràn ra ngoài, chỉ trong nháy mắt đã hình thành một mạng nhện to lớn bao phủ lại toàn bộ mặt ngoài suối nước nóng, mỗi một sợi tơ nhện đều trong suốt như ngọc, lập loè phát sáng.

>

> Thấy thế, những nữ tử còn lại cũng đều biến sắc, vội vàng bay lên không trung, quần áo bên bờ sông cũng nhanh chóng bay lên chỗ bọn họ, tất cả nữ tử xoay người ở trên không trung một cái là đã mặc quần áo chỉnh tề, từng ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống suối nước nóng ở phía dưới.

>

> Một nữ tử hỏi:

>

> “Đại tỷ, tỷ xác định có người ngoài hay sao?”

>

> Nữ tử vừa ra tay trước đó lạnh lùng nói:

>

> “Không biết tên đăng đồ tử ( ) nào dám đến Bàn Tơ Lĩnh làm càn, thu cho ta ~ “

>

> Mạng nhện đang bao phủ suối nước nóng đột nhiên lặn xuống dưới, đụng đến đáy thì dần dần thu lại, có thể thấy được một con cá chạch to lớn đang bơi loạn bên trong mạng nhện.

>

> Một nữ tử thở phào một hơi, cười nói:

>

> “Nguyên lai chỉ là một con cá! Dọa ta sợ một hồi.”

>

> Những nữ tử còn lại cũng đều thở phào nhẹ nhõm.

>

> Nhưng vị đại tỷ kia lại âm trầm nói:

>

> “Nơi này chính là suối nước nóng tắm rửa của chúng ta, vì sao lại có tôm cá sinh tồn?”

>

> Nghe được lời nói của nàng, những nữ tử còn lại đều là biến sắc, xấu hổ giận dữ nhìn con cá chạch đang giãy dụa trong lưới.

>

> Trư Bát Giới thấy không che giấu được nữa liền lập tức biến trở về, hai tay xé mạng nhện ra, cười ngây ngô nói:

>

> “Các ngươi cũng ở nơi này tắm rửa sao? Thật sự là đúng dịp!”

>

> Một nữ tử xúc động phẫn nộ kêu lên:

>

> “A... ~ ta muốn giết ngươi!”

>

> Nói xong, nàng cầm kiếm đánh tới Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới tùy ý tránh thoát đòn công kích của nữ tử này, cười ngây ngô nói:

>

> “Nữ thí chủ, vừa gặp mặt liền nhiệt tình như vậy không tốt lắm đâu!”

>

> Vị đại tỷ đột nhiên quát:

>

> “Tiểu Thất trở về!”

>

> Nữ tử gọi là Tiểu Thất kia tức giận nhìn Trư Bát Giới, giậm chân một cái rồi bay về phía tỷ muội cuả mình.

>

> Trư Bát Giới cầm Cửu Xỉ Đinh Ba, cười ngây ngô nói:

>

> “Lão Trư ta đã tắm rửa sạch sẽ, mấy vị nữ thí chủ cứ việc tiếp tục.”

>

> Nói xong, hắn lập tức quay người, chạy về nơi xa.

>

> Vị đại tỷ kia đột nhiên vén áo lên, lộ ra bụng nhỏ, ánh mắt của những nữ tử còn lại sáng lên, tất cả cũng đều vén áo lên lộ ra bụng nhỏ.

>

> Nghe được có âm thanh, Trư Bát Giới nghiêng đầu sang chỗ khác rồi hiếu kì nhìn lại, lập tức bị bảy cái bụng trắng như tuyết làm hoa mắt, nước bọt ào ào chảy xuống.

>

> Vị đại tỷ kia quát to:

>

> “Giam cầm!”

>

> Chỉ trong nháy mắt, từ trong mấy cái rốn cuả bảy cái nữ yêu, bảy tia sáng màu trắng bắn ra, những tia sáng này giống như bảy con rắn linh hoạt quấn vào nhau và bắn tới Trư Bát Giới.

>

> Chỉ trong nháy mắt, Trư Bát Giới đã hoàn hồn lại, kinh hô một câu:

>

> “Không được!”

>

> Cửu Xỉ Đinh Ba rời khỏi tay, đón bảy tia sáng màu trắng đang đánh tới.

>

> Ầm ầm.

>

> Cửu Xỉ Đinh Ba cùng bảy tia sáng màu trắng đụng vào nhau, bảy tia sáng màu trắng giống như bảy con rắn linh hoạt nhanh chóng leo lên phía trên Cửu Xỉ Đinh Ba, tạo thành một cái kén dài.

>

> Bộp một tiếng.

>

> Cái kén dài này rơi xuống bên trong suối nước nóng.

>

> Trư Bát Giới kinh hãi kêu lên:

>

> “Vậy mà có thể giam cầm pháp bảo, đây là loại thần thông gì?”

>

> Từ bên trong rừng cây, Tôn Ngộ Không đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía xa.

>

> Đường Tam Tạng nghi hoặc hỏi:

>

> “Ngộ Không, có chuyện gì vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không vui cười nói:

>

> “Bát Giới gặp phải yêu quái.”

>

> Đường Tam Tạng kinh hãi kêu lên:

>

> “Cái gì?”

>

> Rồi ông sốt ruột nói:

>

> “Trước đó ta đã cảm thấy vùng núi này có chút kỳ quái, bên trong quả nhiên có yêu quái. Ngộ Không, con nhanh đi cứu Bát Giới.”

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu vui cười nói:

>

> “Mấy con tiểu yêu Vương mà thôi, Bát Giới có thể ứng phó, còn không đấu lại được thì cũng có thể trốn về đây.”

>

> . . .

>

> Giờ phút này, bảy con nhện tinh khiêng hai cái kén to lớn đi đến nơi xa, còn Trư Bát Giới đã không thấy đâu nữa.

>

> Lại qua rất lâu, mấy người Đường Tam Tạng dọc theo con đường Trư Bát Giới mở ra, đi đến phụ cận suối nước nóng, nhưng trên đường đi không có nhìn thấy tung tích của Trư Bát Giới.

>

> Sa Ngộ Tịnh nói:

>

> “Sư phó, phía trước không có đường, cũng không có nhìn thấy Nhị sư huynh.”

>

> Đường Tam Tạng trầm giọng nói:

>

> “Ngộ Không, vừa rồi, ta bảo con tới cứu Bát Giới, con không chịu đi, hiện tại Bát Giới đã biến mất không thấy tung tích, chúng ta phải làm như thế nào đây?”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng lo lắng nói:

>

> “Đại sư huynh, yêu quái ở đây chỉ sợ có chút thủ đoạn, Nhị sư huynh chỉ sợ đã trúng độc thủ của bọn họ.”

>

> Tôn Ngộ Không cũng không nghĩ tới mình vậy mà phán đoán sai, xấu hổ nói:

>

> “Các ngươi lại nhìn thủ đoạn của ta, ở đây chờ ta một chút, lão Tôn ta đi cứu con lợn kia ra.”

>

> Rồi hắn gõ Kim Cô Bổng xuống đất, một luồng khói trắng từ dưới đất dâng lên, một lão giả xoay một vòng từ bên trong khói trắng hiển hiện.

>

> Lão giả cúi đầu, cung kính nói:

>

> “Tiểu thần xin chào Đại Thánh.”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Thổ địa, ta hỏi ông, nơi này là chỗ nào? Có yêu quái gì?”

>

> Thổ địa cung kính nói:

>

> “Bẩm Đại Thánh, nơi đây gọi là Bàn Tơ Lĩnh, trong lĩnh có động gọi là Động Bàn Tơ, trong động có bảy con yêu tinh nhiện.”

>

> Tôn Ngộ Không nói thầm:

>

> “Vừa rồi có bảy luồng yêu khí phát ra đối kháng với Trư Bát Giới, xem ra hẳn là các nàng đã bắt được thằng ngốc kia rồi.”

>

> Xong hắn lại hỏi:

>

> “Bàn Tơ Lĩnh ở hướng nào?”

>

> Thổ địa chỉ về phía Nam một cái rồi nói:

>

> “Đại Thánh, phía trước cách đó không xa chính là Bàn Tơ Lĩnh.”

>

> Tôn Ngộ Không gật đầu nói nói:

>

> “Lão Tôn ta biết rồi, ngươi trở về đi thôi!”

>

> Thổ địa cung kính cúi đầu, nói:

>

> “Vâng!”

>

> Nói rồi ông hóa thành một luồng khói trắng, chui xuống dưới đất.

>

> Sa Ngộ Tịnh nói thầm:

>

> “Đại sư huynh, Động Bàn Tơ này có phải là Động Bàn Tơ bên trong Đại Thoại Tây Du hay không? Ở nơi này, liệu huynh có gặp được Tử Hà tiên tử hay không? Sau đó nàng lại châm ba cái nốt ruồi dưới chân huynh nữa.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!