Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 987: Mục 988

TRANG 494# 2

> Chương 987: Sắc Tà báo thù

>

>

>

>

>

>

> Nghe được lời nói của Trầm Hương, khóe miệng của Ngao Thốn Tâm không khỏi khẽ co giật, tà ác ma vương Trương Minh Hiên hay sao? !

>

> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Thốn Tâm, nghĩa chính ngôn từ nói:

>

> “Di nương ~ Trương Minh Hiên thật sự là quá xấu xa, ngay cả Tề Thiên Đại Thánh cũng ghét hắn.”

>

> “Người có biết hay không? Lúc đầu, Tề Thiên Đại Thánh cũng không muốn thu ta làm đồ đệ, nhưng mà vừa nghe nói ta muốn tìm Trương Minh Hiên báo thù thì lập tức đáp ứng dạy ta bản lĩnh.”

>

> “Trương Minh Hiên kia quả nhiên là tồn tại tà ác, bại hoại nhất thiên hạ. Ta nhất định sẽ tu luyện thật tốt, diệt trừ Trương Minh Hiên để cho thế giới an toàn, hòa bình hơn.”

>

> Lời thề kiên định vang lên, thân hình nho nhỏ của Trầm Hương ở dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống giống như toàn thân đang tỏa ra quang mang thần thánh.

>

> Ngao Thốn Tâm đưa tay, gõ đầu Trầm Hương một cái, không cao hứng nói:

>

> “Con còn gọi ông ấy là Tề Thiên Đại Thánh nữa hay sao? Phải gọi là sư phó.”

>

> Tiểu Trầm Hương vội vàng che đầu, thấp giọng nói:

>

> “A ~ biết.”

>

> Thời gian như nước chảy mây trôi, thoáng cái thời gian đã trôi qua được hai năm. Trong hai năm này, Trương Minh Hiên không tiếp tục phát triển tác phẩm mới, vô luận là tiểu thuyết, phim truyền hình, phim điện ảnh hay là âm nhạc đều đã đi lên chính đồ, có một nhóm lại một nhóm người đã công bố tác phẩm của mình, trong đó không thiếu tinh phẩm, đã không phải là thời điểm trước kia cần Trương Minh Hiên một người chống cả hệ thống nữa.

>

> Hiện tại, Trương Minh Hiên có thể thoải mái, mỗi ngày chơi đùa với Nha Nha, hoặc uống trà đi ngủ, tháng ngày cực kỳ nhàn nhã, đây mới là hưởng thụ giống như thần tiên.

>

> Ngày này, Trương Minh Hiên đang ngồi ở bên vách núi phía sau núi của Thục Sơn phái mới, nghe Tề Linh Vân đánh đàn ca hát, gật gù đắc ý trầm mê trong đó.

>

> Âm phù cuối cùng rơi xuống, Trương Minh Hiên mở to mắt, vỗ tay cười nói:

>

> “Hay ~ Êm tai ~ thật sự là quá êm tai, thật không hổ là đại minh tinh của chúng ta.”

>

> Tề Linh Vân cười khẽ nói:

>

> “Ngài cũng đừng giễu cợt ta, ta tính là đại minh tinh gì chứ!”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Ta nào có giễu cợt muội, ai chẳng biết Linh Vân chính là đại minh tinh đứng đầu của Thiên Môn Sơn chúng ta.”

>

> “Vậy lúc nào thì Tiêu Dao Thần Quân chịu cưới đại minh tinh vào cửa đây? Đại minh tinh đứng đầu của Thiên Môn Sơn đó, Thục Sơn phái nho nhỏ của chúng ta không nuôi nổi nữa rồi.”

>

> Chu Khinh Vân từ đằng xa bay tới, không cao hứng nói.

>

> Trương Minh Hiên lập tức trì trệ.

>

> Tề Linh Vân đỏ mặt lên, oán trách nói:

>

> “Khinh Vân, ta nhìn muội lại ngứa da rồi.”

>

> Trương Minh Hiên đồng ý nói:

>

> “Đánh! Hung hăng đánh nàng đi!”

>

> Chu Khinh Vân vội vàng nói:

>

> “Tốt ~ ta đầu hàng!”

>

> Rồi nàng nhỏ giọng lẩm bẩm:

>

> “Phụ xướng phu tùy (chồng hát vợ khen hay), hai người các ngươi chỉ biết khi dễ người ngoài như ta.”

>

> Thanh âm tuy nhỏ, nhưng ở đây, người nào không phải là tồn tại cấp cao trong hàng ngũ Tiên Thần, tiếng nói thầm cũng giống như là tiếng chuông vang vọng ở bên tai vậy.

>

> Tề Linh Vân xấu hổ đến đỏ mặt, vụng trộm nhìn Trương Minh Hiên một cái, thấy đối phương đang ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt không khỏi hiện lên một tia ai oán, lập tức không cao hứng nói:

>

> “Nói đi! Có chuyện gì tìm ta?”

>

> Chu Khinh Vân nói:

>

> “Không phải tìm ngươi.”

>

> Rồi nàng nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:

>

> “Thần Quân, Sắc Tà cô nương ở bên ngoài tìm ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên phảng phất mới lấy lại tinh thần, nói thầm:

>

> “Sắc Tà? Nàng tới tìm ta làm cái gì?”

>

> Rồi hắn đứng dậy nói:

>

> “Linh Vân, ta đi ra xem nàng có chuyện gì?”

>

> “Ừm!”

>

> Tề Linh Vân nhẹ nhàng gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên vừa đi, Chu Khinh Vân liền phi thân bay đến bên người Tề Linh Vân, chớp mắt nhỏ giọng hỏi:

>

> “Hai người các ngươi thế nào rồi?”

>

> Tề Linh Vân ngượng ngùng nói:

>

> “Cái gì thế nào?”

>

> Chu Khinh Vân truy vấn:

>

> “Chính là quan hệ của các ngươi đó! Đến một bước nào rồi? Có từng tiếp xúc da thịt hay chưa?”

>

> Tề Linh Vân u oán nói:

>

> “Muội chớ nói nhảm! Ta cùng Trương công tử là bạn bè bình thường thôi.”

>

> Chu Khinh Vân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, không cao hứng nói:

>

> “Linh Vân, không phải ta nói tỷ nhưng mà thích một người thì nên cố gắng tranh thủ. Trương Minh Hiên nhìn qua là đã biết hắn chính là một thằng ngốc không hiểu nhân tình, tỷ cứ thận trọng như thế thì quan hệ giữa các ngươi sẽ vĩnh viễn không thể nào tiến bộ.”

>

> Nghe được lời nói của Chu Khinh Vân, trên mặt Tề Linh Vân lộ vẻ u sầu, nàng nói:

>

> “Vạn nhất hắn cự tuyệt ta thì chẳng phải là ngay cả bạn bè bình thường cũng không làm được hay sao?”

>

> Chu Khinh Vân cổ động nói:

>

> “Vạn nhất thành công thì sao? Các ngươi chẳng phải là liền có thể ở bên nhau, làm một đôi thần tiên quyến lữ rồi?”

>

> Tề Linh Vân vuốt ve dây đàn, trầm mặc không nói.

>

> Chu Khinh Vân lắc đầu nói:

>

> “Tỷ suy nghĩ thật kỹ đi! Nghĩ rõ ràng rồi quyết định làm thế nào.”

>

> Nói rồi, nàng quay người phiêu nhiên rời đi.

>

> Tranh ~ tiếng đàn vang lên ở phía sau núi của Thục Sơn phái, bên trong tiếng đàn mang theo âm thanh réo rắt thảm thiết, hối tiếc, mê mang.

>

> Trước đại điện của Thục Sơn phái, bọ cạp tinh Sắc Tà đang nhìn chung quanh, đây còn là lần đầu tiên nàng tới Thục Sơn phái mới này.

>

> Trương Minh Hiên từ sau núi bay tới, cười ha hả nói:

>

> “Sắc Tà, cô tìm ta có chuyện gì đó?”

>

> Sắc Tà vội vàng cung kính cúi đầu, nghiêm túc nói:

>

> “Bái kiến tiểu lão gia, xin tiểu lão gia cho phép ta đi báo thù.”

>

> Trương Minh Hiên mờ mịt nói:

>

> “Báo thù gì? Báo thù ai?”

>

> Trong mắt Sắc Tà lộ ra sự thù hận, nàng nghiến răng nghiến lợi nói:

>

> “Ban đầu ở Linh Sơn, Bì Lam Bà luyện ta thành cổ, khiến cho ta nhận hết tra tấn. Bây giờ ta may mắn được tiểu lão gia cứu trợ, thoát khốn mà ra, nhưng đại thù không thể không báo, xin tiểu lão gia đáp ứng.”

>

> Trương Minh Hiên ngưng trọng hỏi:

>

> “Cô dự định làm thế nào để báo thù?”

>

> Sắc Tà nói:

>

> “Lục Nhĩ vừa rồi nghe được Bì Lam Bà rời đi Linh Sơn, bay về hướng Đông, mục tiêu tựa hồ là mấy người Đường Tam Tạng.”

>

> Trương Minh Hiên sững sờ, giật mình nói:

>

> “Bì Lam Bà? Đường Tam Tạng? Tây Du? Nguyên lai đã đến một nạn này sao? Đi thôi! Ta cùng cô đi một chuyến, thanh toán nhân quả với Bì Lam Bà.”

>

> Sắc Tà lắc đầu nói:

>

> “Tiểu lão gia ngài chính là chưởng giáo của Tiệt giáo ta, địa vị cùng cấp với Phật Tổ Như Lai của Phật giáo, tự mình ra tay với Bì Lam Bà không khỏi quá đề cao nàng.”

>

> Trương Minh Hiên đánh giá Sắc Tà, hoài nghi nói:

>

> “Cô đánh thắng được Bì Lam Bà sao?”

>

> Sắc Tà trầm mặc một lát, nói:

>

> “Ta không rõ ràng về tu vi cụ thể của Bì Lam Bà, chỉ biết là rất lợi hại, phi thường lợi hại. Ta cũng không có nắm chắc chiến thắng, cho nên cần mời Vô Chi Kỳ sư huynh lược trận cho ta.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:

>

> “Cũng được!”

>

> Sắc Tà kinh hỉ nói:

>

> “Đa tạ tiểu lão gia!”

>

> Sắc Tà quay người rời đi.

>

> Trương Minh Hiên nói thầm:

>

> “Đã đến kiếp nạn Bàn Tơ động rồi sao? Xem ra Tây Du cũng sắp kết thúc rồi.”

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kêu lên:

>

> “Linh Vân, ta đi về trước.”

>

> Giọng nói thanh thúy của Tề Linh Vân từ sau núi truyền đến:

>

> “Công tử đi thong thả!”

>

> Trương Minh Hiên phi thân bay lên trên Huyền Không Đảo.

>

> . . .

>

> Trên đường Tây Du, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi ở bên trong sơn lĩnh, trên nhánh cây, bên trong khe núi, khắp nơi đều có mạng nhện, có vô số loại nhện leo ra từ bên trong khe hở, chúng lít nha lít nhít nối thành một mảnh, nhìn qua rất là đáng sợ.

>

> Đường Tam Tạng chống thiền trượng, thận trọng nói:

>

> “Ngộ Không, con có biết nơi này là chỗ nào hay không? Vì sao lại có nhiều nhện như vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng mở đường, vui cười nói:

>

> “Hòa thượng nhà ngươi hỏi hay thật! Bên trong núi rừng có nhiều rắn rết rất lạ hay sao?”

>

> Đường Tam Tạng ưu sầu nói:

>

> “Rắn kiến, côn trùng thì vi sư không có nhìn thấy, nhưng con nhện này cũng quá nhiều, chỉ sợ sẽ có yêu quái.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng cười ha hả nói:

>

> “Đại sư huynh, sư phó nói không sai! Núi này xác thực có chút cổ quái.”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Bát Giới, đệ đi dò thám đường.”

>

> Trư Bát Giới bất mãn nói:

>

> “Vì cái gì lại là ta?”

>

> Tôn Ngộ Không vui cười nói:

>

> “Gặp phải yêu quái thì một thân thịt mỡ của đệ cũng đủ cho yêu quái ăn no, để cho mấy người chúng ta có thời gian chạy trốn.”

>

> Trư Bát Giới lắc đầu nói:

>

> “Không đi! Không đi! Muốn đi thì chính huynh đi.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!