TRANG 494# 1
> Chương 986: Trầm Hương bái sư thành công
>
>
>
>
>
>
> Sau khi ăn uống no đủ, Tôn Ngộ Không ngồi trên tảng đá xỉa răng, con mắt vụng trộm nhìn qua Trầm Hương.
>
> Tiểu Trầm Hương bịch một tiếng lần nữa quỳ xuống với Tôn Ngộ Không, dập đầu nói:
>
> “Cầu sư phó thu ta làm đồ đệ!”
>
> Ánh mắt của Tôn Ngộ Không lóe lên, hắn mỉm cười, lần nữa nghiêm túc hỏi:
>
> “Tại sao ngươi lại phải bái ta làm thầy?”
>
> Tiểu Trầm Hương chớp mắt, ngẩng đầu hùng hồn nói:
>
> “Bởi vì ta muốn trảm yêu trừ ma, giữ gìn chính nghĩa cùng hòa bình cho thiên hạ.”
>
> “A Di Đà Phật ~”
>
> Đường Tam Tạng mừng rỡ nhìn tiểu Trầm Hương, tuổi còn nhỏ mà đã có chí nguyện lớn như thế, thật sự là bất phàm.
>
> Tôn Ngộ Không vác Kim Cô Bổng lên trên vai rồi nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, chúng ta đi thôi!”
>
> Ở bên trong ánh mắt đờ đẫn của tiểu Trầm Hương, mấy thầy trò Đường Tam Tạng lại lần nữa đi xa.
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn thoáng qua tiểu Trầm Hương vẫn đang quỳ gối ở chỗ cũ, có chút không đành lòng nói:
>
> “Ngộ Không, vừa rồi hắn nói rất hay mà!”
>
> Tôn Ngộ Không uể oải nói:
>
> “Nhưng lão Tôn ta không có hứng thú đối với những chuyện kia.”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Hầu ca, ta cảm thấy đứa nhỏ này rất tốt, biết hiếu kính sư phó. Huynh có muốn hay không, nhưng lão Trư ta muốn thu đồ rồi đó.”
>
> Tôn Ngộ Không quát lên chói tai:
>
> “Thằng ngốc kia, ngươi dám!”
>
> Trư Bát Giới hắc hắc nói:
>
> “Xem đi! Chỉ thử một lần là đã thử ra tới.”
>
> Tôn Ngộ Không đưa tay, vặn lỗ tai của Trư Bát Giới, kêu lên:
>
> “Thằng ngốc nhà ngươi được lắm, ngay cả lão Tôn ta cũng dám trêu đùa?”
>
> Trư Bát Giới che lỗ tai, đau đến nhe răng nhếch miệng, nói:
>
> “Buông tay! Mau buông tay! Con khỉ khốn khiếp nhà ngươi, đứt tai lão Trư rồi, buông tay nhanh lên.”
>
> Đường Tam Tạng cười nói:
>
> “Ngộ Không, con thật sự muốn thu hắn làm đồ đệ hay sao?”
>
> Tôn Ngộ Không ừ một tiếng, tùy ý nói:
>
> “Lão Tôn ta nhìn hắn hữu duyên cùng Phật giáo.”
>
> Đường Tam Tạng hài lòng nói:
>
> “A Di Đà Phật! Ngộ Không cũng có thể xem phật tính trong lòng người khác rồi.”
>
> “Đã muốn thu đồ đệ thì chớ có lười biếng.”
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu nói:
>
> “Lão Tôn ta biết!”
>
> Lúc này, ở chỗ tảng đá kia, từ sau lưng Trầm Hương có tiếng bước chân vang lên, là Ngao Thốn Tâm đang chậm rãi đi tới.
>
> Tiểu Trầm Hương ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Thốn Tâm, bi thương nói:
>
> “Di nương ~ ta lại bái sư thất bại.”
>
> Ngao Thốn Tâm xoay người đỡ tiểu Trầm Hương lên, ôn nhu nói:
>
> “Vậy bây giờ con chuẩn bị làm thế nào?”
>
> Tiểu Trầm Hương đưa tay lau nước mũi, kiên quyết nói:
>
> “Ta còn muốn đi bái sư, ta tin tưởng mình nhất định sẽ thành công.”
>
> Trong mắt của Ngao Thốn Tâm lộ ra vẻ tán thưởng, nàng hỏi:
>
> “Vậy con có biết, mình thất bại ở điểm nào hay không?”
>
> Tiểu Trầm Hương nhẹ nhàng gật đầu, nói:
>
> “Ta biết!”
>
> “Ồ! Vậy con nói đi!”
>
> Tiểu Trầm Hương hùng hồn nói:
>
> “Bởi vì ta không có mang theo quả đào.”
>
> Nghe được câu trả lời của Trầm Hương, Ngao Thốn Tâm đen mặt, nàng đưa tay gõ đầu tiểu Trầm Hương một cái, không cao hứng nói:
>
> “Tề Thiên Đại Thánh sao lại ham quả đào của con cơ chứ?”
>
> Tiểu Trầm Hương xoa đầu, vẻ mặt đau khổ nói:
>
> “Rõ ràng những con khỉ ở phía sau núi của chúng ta đều thích ăn quả đào! Di nương ~ nếu không phải thì đó là bởi vì nguyên nhân gì?”
>
> Ngao Thốn Tâm không cao hứng nói:
>
> “Cái gì là trảm yêu trừ ma, giữ gìn chính nghĩa cùng hòa bình cho thiên hạ, tất cả đều chỉ là lời nói dối. Tề Thiên Đại Thánh tự nhiên sẽ không thu một đứa trẻ nói dối.”
>
> Tiểu Trầm Hương cúi đầu, xấu hổ nói:
>
> “Ta . . . Ta biết.”
>
> . . .
>
> Mấy người Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không tiếp tục đi về phía trước, vượt qua một ngọn núi nhỏ, cây cối bụi gai thiếu đi rất nhiều, mắt thấy liền có thể đi ra khỏi Kinh Cức Lĩnh này.
>
> Phía trước, một bóng người nho nhỏ quỳ trên mặt đất, đầu hướng về phía mấy người đang đi đến.
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Đứa nhỏ này thật sự là có nghị lực.”
>
> Một đám người đi tới.
>
> Tiểu Trầm Hương cúi đầu, nói với Tôn Ngộ Không:
>
> “Cầu sư phó thu ta làm đồ đệ ~ “
>
> Tôn Ngộ Không lần nữa uể oải hỏi:
>
> “Ngươi vì sao muốn bái ta làm thầy?”
>
> Tiểu Trầm Hương ngẩng đầu, mắt lộ ra phẫn hận nói:
>
> “Ta muốn đánh lên Thiên Môn Sơn, tìm tới Trương Minh Hiên, báo thù cho mẹ ta.”
>
> Ta còn muốn đánh bại Dương Tiễn, cứu mẫu thân của ta từ dưới đáy Hoa Sơn ra.”
>
> Tôn Ngộ Không cảm thấy hứng thú nói:
>
> “Ngươi muốn đánh lên Thiên Môn Sơn hay sao?”
>
> Tiểu Trầm Hương kiên định gật đầu.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:
>
> “Tốt ~ tốt ~ tốt ~ Chỉ bởi vì câu nói này của ngươi, tên đồ đệ này ta thu.”
>
> Trầm Hương kinh hỉ cúi đầu nói:
>
> “Đa tạ sư phó!”
>
> Đường Tam Tạng nhịn không được nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ Trương công tử chính là người tốt, tiểu thí chủ vì sao oán hận hắn như thế?”
>
> Tiểu Trầm Hương cả giận nói:
>
> “Trương Minh Hiên hoàn toàn không phải là người tốt! Bởi vì Tử Vi Đại Đế làm mất lòng hắn, hắn liền châm ngòi Tử Vi Đại Đế lợi dụng mẹ ta làm cớ để mưu phản, cuối cùng liên lụy mẹ ta bị Nhị Lang thần vô tình trấn áp. Trương Minh Hiên kia chính là một kẻ tiểu nhân âm hiểm hèn hạ vô sỉ. Ta nhất định phải tìm tới hắn, báo thù cho mẹ ta.”
>
> Vừa nói xong, hốc mắt của tiểu Trầm Hương phiếm hồng, hai hàng lệ thương tâm chảy xuống.
>
> bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên ngồi dưới tàng cây, thưởng thức trà do Lý Thanh Nhã pha.
>
> “Hắt xì ~ hắt xì ~”
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên liên tục hắt hơi mấy tiếng, sờ lên cái mũi của mình, có chút nghi hoặc, chuyện gì xảy ra? Có người đang mắng ta hay sao?
>
> Trương Minh Hiên nghĩ một lát, tiếp tục ngẩng đầu nhìn về nơi xa, Lý Thanh Nhã đang xem sách, thật là dễ nhìn! !
>
> . . .
>
> Bên trong Kinh Cức Lĩnh, Đường Tam Tạng do dự nói:
>
> “Tiểu thí chủ có phải đã hiểu lầm gì hay không? Theo bần tăng thấy, Trương Minh Hiên thành thật thủ tín trọng tình trọng nghĩa chính là quân tử hiếm có ở trên đời này. Sao Trương công tử lại làm loại chuyện bỉ ổi này?”
>
> Tiểu Trầm Hương lau nước mắt, nước mũi, nói:
>
> “Không có hiểu lầm, chuyện này đã truyền khắp trên mạng rồi.”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới, Trư Bát Giới nhẹ nhàng gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng lại không cam lòng nhìn về phía Sa Ngộ Tịnh, Sa Ngộ Tịnh cũng nhẹ nhàng gật đầu.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Đứng lên đi! Chỉ bằng thân phận kẻ thù của ngươi cùng Trương Minh Hiên, lão Tôn ta cũng phải dạy ngươi bản lĩnh.”
>
> Tiểu Trầm Hương bịch một tiếng đập một cái khấu đầu, nói:
>
> “Đệ tử bái kiến sư phó!”
>
> Sau đó hắn từ dưới đất bò dậy, trên lỗ mũi vẫn có treo bong bóng do nước mũi tạo thành
>
> Đường Tam Tạng xoắn xuýt nói:
>
> “Ngộ Không, chúng ta còn muốn đi Tây Thiên thỉnh chân kinh, ngươi mang một tiểu đồ đệ cũng không tiện lắm chứ?”
>
> Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Tiểu tử, ngươi đến từ nơi nào thì về lại nơi đó.”
>
> A ~ Trầm Hương ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt, sau đó bối rối nói:
>
> “Sư phó, ta muốn đi theo người học bản lĩnh.”
>
> Tôn Ngộ Không khoát tay áo nói:
>
> “Cứ đi về đi! Cứ đi về đi! Lão Tôn ta sẽ thông qua Hư Hoang giới, dạy dỗ cậu, cậu có điện thoại chứ?”
>
> Trầm Hương liên tục gật đầu, lấy điện thoại của mình ra.
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Vậy chúng ta thêm bạn tốt. Về sau ta sẽ thông qua Hư Hoang giới để dạy dỗ cậu, còn cậu cứ luyện tập, không hiểu chỗ nào thì nhắn tin hỏi lão Tôn ta là được.”
>
> Trầm Hương cùng Tôn Ngộ Không thêm bạn tốt rồi kinh hỉ kêu lên:
>
> “Đa tạ sư phó!”
>
> Trầm Hương đưa mắt nhìn mấy người Tôn Ngộ Không, Đường Tam Tạng tiếp tục đi về phía Tây.
>
> Ngao Thốn Tâm xuất hiện ở bên người tiểu Trầm Hương, cười nói:
>
> “Hiện tại con đã hài lòng chưa?”
>
> Tiểu Trầm Hương liên tục gật đầu, kích động nói:
>
> “Đa tạ di nương!”
>
> Ngao Thốn Tâm ôn nhu nói:
>
> “Chúng ta cũng về nhà thôi!”
>
> Tiểu Trầm Hương nói:
>
> “Vâng!”
>
> Một đám mây năm màu ngưng tụ ở dưới chân hai người, nâng hai người bay lên không trung.
>
> Ngao Thốn Tâm dặn dò:
>
> “Trầm Hương, sau khi bái sư thì phải nghe lời sư phó, chớ có lười biếng tu luyện.”
>
> Trầm Hương kiên quyết nói:
>
> “Di nương yên tâm, ta sẽ không lười biếng, ta còn muốn đánh bại Tư Pháp Thiên Thần, còn có xông vào yêu quật đánh bại tà ác ma vương Trương Minh Hiên.”
>
>
>
>