Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 985: Mục 986

TRANG 493# 2

> Chương 985: Trầm Hương bái sư

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng chống quải trượng đi ở bên trong núi rừng, hơi không chú ý, xoạt một tiếng tăng y liền bị bụi gai xé rách.

>

> Đường Tam Tạng lau mồ hôi trên mặt, nói:

>

> “Các đồ đệ! Đường ra Kinh Cức (bụi gai) Lĩnh này còn xa lắm không?”

>

> Tôn Ngộ Không đứng ở trên ngọn cây, cười hì hì nói:

>

> “Sắp tới rồi. Chỉ cần vượt qua hai đỉnh núi nữa là đi được ra ngoài.”

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh lẩm bẩm nói:

>

> “Sư phó, hôm qua trong đêm, người cùng nữ yêu kia đàm tình ngâm thơ không phải rất sung sướng sao? Làm sao hôm nay lại vội vàng muốn rời đi rồi?”

>

> Đường Tam Tạng lập tức răn dạy:

>

> “Ngộ Năng, chớ có nói bậy, bần tăng chính là bị bọn họ bắt đi.”

>

> Mấy người vừa đi vừa nói chuyện.

>

> Đột nhiên, Bạch Long Mã ngẩng đầu nhìn về phía phương xa, trong mắt mang theo một tia nghi hoặc:

>

> “Tứ muội sao lại tới đây?”

>

> Một vầng sáng màu trắng đột nhiên xuất hiện và nhanh chóng bao phủ quanh người Bạch Long Mã. Chỉ trong nháy mắt, từ một con ngựa trắng, Bạch Long Mã đã biến thành một thiếu niên đẹp trai, phong thần tuấn lãng.

>

> Mấy người Đường Tam Tạng nghi ngờ nhìn về phía Bạch Long Mã, làm sao thằng này lại biến thành hình người vậy?

>

> “Sư phó ~ sư phó ~”

>

> Đột nhiên có một tiếng kêu từ đằng xa truyền đến, một đứa bé trai linh hoạt xuyên qua trong rừng, nện bước chân ngắn, nhanh chóng chạy về phía mấy người Đường Tam Tạng.

>

> Nhìn thấy đứa bé trai đang chạy tới, Đường Tam Tạng vô ý thức lui lại một bước, cả kinh kêu lên:

>

> “Ngộ Không, có yêu quái!”

>

> Tôn Ngộ Không lập tức nhảy từ trên cây xuống, không cao hứng nói:

>

> “Hòa thượng nhà ngươi từ lúc nào mà có thể nhận biết yêu quái rồi?”

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói:

>

> “Chỗ này là ở bên trong rừng sâu núi thẳm, mười dặm không có người, đứa bé trai này có thể đến từ chỗ nào? Tất nhiên là sơn tinh dã quái.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ha ha nói:

>

> “Sư phó hiện tại cũng có thể nhận biết yêu quái rồi.”

>

> Tiểu Trầm Hương chạy đến trước mặt mấy người rồi bỗng nhiên bịch một tiếng quỳ xuống với Tôn Ngộ Không, dập đầu ba cái, hưng phấn nói:

>

> “Đệ tử bái kiến sư phó!”

>

> Nghe được câu nói này của Trầm Hương, con mắt của Đường Tam Tạng bỗng nhiên trừng lớn. Đây là đệ tử của Ngộ Không hay sao? Ngộ Không thu đệ tử lúc nào? Ta làm sao lại không biết?

>

> Lúc này, ánh mắt của Tôn Ngộ Không lóe lên một tia tinh quang, cúi đầu nhìn tiểu Trầm Hương, vui cười nói:

>

> “Ngươi muốn bái lão Tôn ta làm thầy ư?”

>

> Tiểu Trầm Hương ngẩng đầu, chờ đợi nhìn Tôn Ngộ Không, liên tục gật đầu.

>

> Tôn Ngộ Không hỏi:

>

> “Ngươi tại sao phải bái lão Tôn ta làm thầy?”

>

> Trầm Hương nắm chặt bàn tay nhỏ của mình lại, cắn răng nói:

>

> “Ta muốn làm được như Đại Thánh, đại náo Thiên cung, đánh bại Dương Tiễn, cứu mẫu thân của ta ra.”

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh nhắc nhở:

>

> “Uy ~ nhóc con, năm trăm năm trước, con khỉ này là bị Dương Tiễn đánh bại mà.”

>

> Tôn Ngộ Không tức giận trừng mắt với Trư Bát Giới rồi kêu lên:

>

> “Bát Giới, ngươi muốn ăn đòn hả?”

>

> Trầm Hương chờ mong nhìn Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Cầu sư phó thu ta làm đồ đệ, dạy ta bản lĩnh.”

>

> Tôn Ngộ Không uể oải nói:

>

> “Lão Tôn ta sẽ không thu đồ đệ đệ, cũng không hứng thú mang thằng nhóc như ngươi đi đại náo Thiên cung, ngươi vẫn nên trở về nhà cho sớm một chút đi! Tiểu hòa thượng, chúng ta đi!”

>

> Ở bên trong ánh mắt mờ mịt của tiểu Trầm Hương, Tôn Ngộ Không mang theo mấy người Đường Tam Tạng nghênh ngang rời đi.

>

> Tiểu Trầm Hương quỳ trên mặt đất, nhìn bóng lưng của Tôn Ngộ Không đi xa, kém chút nữa là muốn khóc.

>

> Ngao Thốn Tâm vô thanh vô tức (không có động tĩnh gì) xuất hiện ở bên người Trầm Hương.

>

> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn Ngao Thốn Tâm, trong mắt hiện ra nước mắt, nói:

>

> “Di nương ~ sư phó, sư phó không quan tâm ta.”

>

> Ngao Thốn Tâm cười nói:

>

> “Vậy thì lại đi cầu thêm một lần nữa, bái sư phải có nghị lực.”

>

> Trầm Hương kiên định gật đầu.

>

> Ở nơi xa, Đường Tam Tạng do dự một chút rồi nói với Tôn Ngộ Không:

>

> “Ngộ Không, vừa rồi, con có phải là quá tuyệt tình hay không? Hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ con.”

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói:

>

> “Trẻ con, trẻ con thì thế nào? Lúc trước, khi đi bái sư Lão Tôn ta còn chèo thuyền vượt qua Đông Hải, viếng thăm không biết bao nhiêu danh sơn thành lớn, bái sư nào có dễ dàng như thế?”

>

> Lúc này, Tiểu Bạch Long đã hóa thành công tử văn nhã hiển nhiên cũng không có tinh thần, thỉnh thoảng hắn quay đầu lại, nhìn về phía sau.

>

> Trư Bát Giới đến gần Tiểu Bạch Long, nhỏ giọng cười ngây ngô nói:

>

> “Làm sao? Sư đệ muốn thu đồ đệ rồi sao?”

>

> Tiểu Bạch Long do dự một chút nói:

>

> “Tứ muội của ta tới.”

>

> Trư Bát Giới giật mình nói:

>

> “Khó trách sư đệ sẽ hóa thành hình người.”

>

> Năm thầy trò Đường Tam Tạng lại đi thêm một đoạn đường, mặt trời đã lên gần chính giữa đỉnh đầu, bên trong rừng rậm âm u càng làm cho mấy người có cảm giác khô nóng không chịu nổi.

>

> Đường Tam Tạng dừng chân lại, ngồi dưới lên trên một tảng đá lớn dưới gốc cây to, thở hoone hển, nói:

>

> “Các đồ đệ! Chúng ta nghỉ ngơi một lúc đi ~ Tiện thể ăn cơm trưa luôn.”

>

> Trư Bát Giới cũng ngồi ở trên tảng đá, đặt Cửu Xỉ Đinh Ba ở bên cạnh, phàn nàn nói:

>

> “Thật sự là mệt chết lão Trư ta rồi! Như Lai cũng thật là khó hiểu, sao không chuyển chân kinh Phật giáo lên mạng để cho chúng ta tải xuống luôn đi. Cần gì phải bắt chúng ta chịu vô số khổ cực chạy đến tận Tây Thiên đâu?”

>

> Đường Tam Tạng sờ tay vào ngực, lấy ra một lá phù, trầm giọng nói:

>

> “Ngộ Năng, cần biết pháp không thể khinh truyền.”

>

> “Chúng ta từ Đông Thổ Đại Đường xa xôi đi mấy trăm nghìn dặm đến Tây Thiên cầu chân kinh, như vậy mới có thể biểu hiện ra sự thành tâm của chúng ta. Ngộ Tịnh, con lấy chậu gỗ ra.”

>

> Sa Ngộ Tịnh nói:

>

> “Dạ vâng”

>

> Nói xong, hắn để hành lý xuống dưới đất, từ bên trong lấy ra một cái chậu gỗ, đặt ở trước mặt Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng thì thầm:

>

> “Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Băng Thủy phù, sắc ~ “

>

> Nói xong, Đường Tam Tạng ném lá phù trong tay vào bên trong chậu gỗ, hoa một tiếng một dòng nước xuất hiện ở bên trong chậu gỗ, nước nhiều đến nỗi còn tràn cả ra bên ngoài, rơi xuống trên mặt đất.

>

> Dòng nước bên trong chậu gỗ không phải nước thường, một luồng khí lạnh bốc lên, mơ hồ có thể thấy được vô số khối băng nhỏ trôi nổi trong đó.

>

> Đường Tam Tạng để tay vào bên trong nước đá, híp mắt thở ra một hơi, hài lòng nói:

>

> “Thật thoải mái!”

>

> Rồi hắn lại dùng nước đá rửa mặt, cảm giác nóng bức lập tức bớt đi hơn phân nửa.

>

> Ngay khi mấy người Đường Tam Tạng đang nghỉ ngơi.

>

> “Sư phó ~ sư phó ~”

>

> Lại có tiếng kêu từ phía sau truyền đến.

>

> Mấy người quay đầu nhìn về phía, chỉ thấy đứa bé lúc trước đang ôm hai cái hộp đựng thức ăn lảo đảo chạy tới.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói:

>

> “Bát Giới, con nhanh đi giúp hắn một chút, cẩn thận làm rơi đồ.”

>

> Trư Bát Giới đứng dậy nói:

>

> “Dạ vâng ~”

>

> Nói rồi, hắn quay đầu, đi đến trước mặt Trầm Hương, tiện tay đỡ lấy hai cái hộp đựng thức ăn rồi mang theo Trầm Hương cùng nhau đi tới.

>

> Trầm Hương chạy đến trước mặt Tôn Ngộ Không, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hưng phấn nói:

>

> “Sư phó, đây là cơm trưa mà ta chuẩn bị cho ngài!”

>

> Trư Bát Giới mở hộp cơm ra, bên trong trưng bày đủ loại đồ ăn tinh xảo, mùi thơm đập vào mặt, khiến cho người ta có cảm giác thèm ăn, nhỏ dãi.

>

> Tôn Ngộ Không uể oải nói:

>

> “Tiểu tử, ngươi đừng tưởng rằng chỉ dựa vào chút đồ ấy là có thể bái sư.”

>

> Trầm Hương ủy khuất nói:

>

> “Ta chỉ là thấy sư phó đi đường quá vất vả, cố ý chuẩn bị đồ ăn cho ngài mà thôi.”

>

> Trư Bát Giới thèm nhỏ dãi nhìn đồ ăn bên trong hộp cơm, oán trách nói:

>

> “Hầu ca, người ta chỉ là một đứa bé, chuẩn bị đồ ăn cũng không dễ, nếu như ngươi lại từ chối cũng quá không có tình người rồi.”

>

> Nói rồi, hắn đưa tay, định chộp lấy đồ ăn.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng răn dạy:

>

> “Bát Giới!”

>

> Trư Bát Giới ngượng ngùng thu tay lại.

>

> Đường Tam Tạng đứng lên, cúi đầu, nói với tiểu Trầm Hương:

>

> “Đa tạ ý tốt của tiểu thí chủ nhưng chúng ta không thể hưởng dụng đồ ăn của cậu.”

>

> Trầm Hương ủy khuất nói:

>

> “Ta từ đằng xa đưa tới rất phiền phức. Thánh tăng, chẳng lẽ ngài còn muốn ta xách trở về hay sao?”

>

> “Chuyện này …”

>

> Đường Tam Tạng nhìn hai cái hộp đựng thức ăn to đùng kia, trong lòng thầm so sánh với thân hình bé nhỏ của tiểu Trầm Hương, có thể gánh tới xác thực rất vất vả.

>

> Đường Tam Tạng do dự một chút nói:

>

> “Như vậy đi! Bần tăng thay mặt Ngộ Không nhận hai hộp đồ ăn này, đợi chút nữa bần tăng chuyển tiền cho thí chủ.”

>

> Trầm Hương cười hì hì, nhẹ nhàng gật đầu.

>

> Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh bắt đầu lấy thức ăn, bày lên trên một tảng đá lớn. Một đám người vây quanh tảng đá bắt đầu ăn cơm.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!