TRANG 493# 1
> Chương 984: Nữ Oa Nương Nương ban thưởng
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Tiểu sư thúc, vừa rồi, lão Tôn ta đi gặp mẫu . . . Mẫu thân.”
>
> Khi nói hai chữ mẫu thân, Tôn Ngộ Không vẫn còn có chút lắp bắp, có chút không được tự nhiên.
>
> Ngọc Đế động tác trì trệ, nói:
>
> “Ngươi đã gặp Nữ Oa sư tỷ rồi sao?”
>
> Mặt lộ nụ cười trên mặt nói:
>
> “Tốt! Rất tốt.”
>
> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, cười nói:
>
> “Mẫu thân nói với ta, muốn ta thu Trầm Hương làm đồ đệ, ngài nhìn xem liệu có thể đặc xá tội lỗi cho Trầm Hương hay không?”
>
> Ngọc Đế hơi kinh ngạc rồi ông nhanh chóng hiểu ra, xem ra Nữ Oa Nương Nương cũng không có nói hết ngọn nguồn mọi chuyện cho Tôn Ngộ Không biết. Cũng đúng! Bởi vì vấn đề thân phận cho nên bây giờ lập trường của Tôn Ngộ Không vẫn không rõ, vẫn không nên cho hắn biết quá nhiều thì tốt hơn.
>
> Ngọc Đế lạnh nhạt nói:
>
> “Thiên có thiên quy, quốc có quốc pháp, thiên điều có lệnh, tiên phàm không được kết hợp, Dương Thiền sinh hạ Bán Thần, đây là đại tội.”
>
> Nhưng giữa thiên địa vẫn còn có một chút hi vọng sống, thiên điều cũng không đuổi tận giết tuyệt, trong hai người mẹ và con phải phạt một, Dương Thiền đã bị phạt, Trầm Hương thì vô tội.”
>
> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, cười hì hì nói:
>
> “Lão Tôn ta minh bạch! Đa tạ sư thúc, lão Tôn ta đi!”
>
> Tôn Ngộ Không bay ra cung điện, lộn nhào một cái biến mất không còn tăm tích, đã bay xuống Hạ giới.
>
> Ngọc Đế ngồi ở bên trong Ngự Thú Giám, mở miệng nói:
>
> “Dương Tiễn!”
>
> Không gian bên người Ngọc Đế xuất hiện gợn sóng, Dương Tiễn mặc toàn thân áo đen từ bên trong gợn sóng đi tới, ôm quyền nói:
>
> “Cậu”
>
> Ngọc Đế nói:
>
> “Con truyền tin cho Ngao Thốn Tâm, bảo nàng mang Trầm Hương đi tìm Tôn Ngộ Không bái sư đi!”
>
> Dương Tiễn kinh ngạc nói:
>
> “Sớm như vậy sao? Tôn Ngộ Không vẫn còn đang trên đường đi Tây Thiên lấy kinh, mà Trầm Hương cũng còn nhỏ.”
>
> Ngọc Đế thở ra một hơi dài, trịnh trọng nói:
>
> “Cũng không còn nhiều thời gian nữa. Hai mươi năm dưới trần gian cũng chỉ là hai mươi ngày trên Thiên Đình mà thôi, chớp mắt là qua.”
>
> “Để Trầm Hương đi tìm Tôn Ngộ Không đi! Sớm tu luyện một ngày thì đến thời điểm kia cũng có thể có thêm một chút thực lực để tự vệ.”
>
> Dương Tiễn cúi đầu nói:
>
> “Vâng!”
>
> . . .
>
> Trên Thiên Môn Sơn, sau khi bị Tôn Ngộ Không dập máy điện thoại, Trương Minh Hiên tức giận, thở phì phò, đi về gian phòng của mình. Con khỉ kia thật đúng là không biết tốt xấu.
>
> Trương Minh Hiên trở lại trong phòng, nằm ở trên giường, cắm đầu liền ngủ, qua một hồi lâu mới bất đắc dĩ mở to mắt, giống như là bản thân đã bị mất ngủ thì phải?
>
> Trương Minh Hiên bắt đầu đếm cừu.
>
> Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu . .. ba ngàn con cừu, ba ngàn không trăm linh một con cừu, . . . một vạn con cừu, một vạn linh một con cừu, …
>
> Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, bầy cừu đang nhảy nhót trong đầu Trương Minh Hiên đột nhiên đều biến thành Nữ Oa Nương Nương. Hàng ngàn hàng vạn Nữ Oa Nương Nương cười gằn với hắn rồi thả ra vô số Tạo Hóa Thần Lực.
>
> “Đừng mà”
>
> Trương Minh Hiên hô lên một tiếng kinh hãi, mở choàng mắt, vội vàng dò xét trên người mình rồi vuốt mồ hôi lạnh một cái, may mắn nói:
>
> “Hù chết ta! Thật sự là suýt hù chết ta rồi! Làm sao lại mơ tới Nữ Oa Nương Nương cơ chứ? Còn mơ đến Tạo Hóa Thần Lực nữa!”
>
> Trương Minh Hiên thở phào một hơi, bật cười nói:
>
> “Chỉ có khi mình phạm sai lầm hoặc là lười biếng thì Nữ Oa Nương Nương mới có thể dùng Tạo Hóa Thần Lực trừng phạt mình, ‹Đại Thánh trở về› lại không tính phạm sai lầm, mà hiệu quả hẳn là còn không kém, chắc chắn sẽ không bị trừng phạt chứ.”
>
> Thí Thần Thương ho khan một cái nói:
>
> “Vừa nãy đột nhiên có một luồng Tạo Hóa Thần Lực xuất hiện ở trên người chủ nhân nhưng bị ta thu lấy.”
>
> Nghe được câu nói này của Thí Thần Thương, nụ cười trên mặt Trương Minh Hiên dần dần ngưng kết, hắn trầm mặc thật lâu rồi ngẩng đầu, khóc không ra nước mắt kêu lên:
>
> “Nương Nương ~ người không thể làm như vậy được, trừng phạt là Tạo Hóa Thần Lực, ban thưởng cũng là Tạo Hóa Thần Lực, còn có thể để chúng ta vui sướng chơi đùa hay không đây?”
>
> Hắn gào thét thật lâu nhưng cũng không có giọng nói của Nữ Oa Nương Nương truyền đến, hiển nhiên ứng với câu danh ngôn qua sông đoạn cầu, bắn được chim thì bẻ cung, bắt được thỏ thì giết chó săn, Trương Minh Hiên chính là cây cầu kia, cái cung kia, con chó săn kia.
>
> Trương Minh Hiên khóc lóc kể lể kêu oan cũng không có tác dụng gì, Nữ Oa Nương Nương không để ý hắn, hắn cũng chỉ có thể chán nản mà chấp nhận.
>
> . . .
>
> Mấy ngày sau, bên trong một thôn nhỏ vắng vẻ ở Nam Chiêm Bộ Châu, Ngao Thốn Tâm đang dẫn tiểu Trầm Hương dọc theo đường đất đi ra ngoài, bên cạnh đường đất là cỏ dại hoa dại mọc thành bụi.
>
> Bỗng nhiên, từ phía đối diện có một người thanh niên mặc vải thô áo ngắn đi tới.Nhìn thấy Ngao Thốn Tâm, ánh mắt của người thanh niên kia lập tức sáng lên, hắn ân cần nói:
>
> “Thốn Tâm cô nương muốn đi nơi nào vậy?”
>
> Ngao Thốn Tâm cười khẽ nói:
>
> “Trong nhà tìm được một lão sư cho Trầm Hương, ta dẫn hắn tiến đến bái sư.”
>
> Thanh niên nâng tay lên, cánh tay khẽ cong, hiển lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, cười ha ha nói:
>
> “Thốn Tâm cô nương cần gì đi xa, cứ để bái ta làm thầy là được, ta chính là thợ săn giỏi nhất ở khắp mười dặm tám thôn quanh đây, bái ta làm thầy, về sau sẽ được ngoạm miếng thịt lớn uống chén rượu to, sinh hoạt vui vẻ, hơn nữa còn dễ dàng tìm vợ nữa.”
>
> Trầm Hương thốt ra:
>
> “Vậy làm sao mà hiện giờ huynh vẫn còn không có lấy vợ vậy?”
>
> Người trẻ tuổi u oán nhìn Ngao Thốn Tâm, ta cũng muốn kết hôn nhưng mà nàng không nguyện ý thì biết làm sao đây!
>
> Ngao Thốn Tâm áy náy nói:
>
> “Trầm Hương không thích hợp học tập đi săn, ta dự định để hắn học tập bản lĩnh khác.”
>
> Người thanh niên cười ngượng ngùng nói:
>
> “Học văn sao? Làm một người đọc sách cũng rất tốt.”
>
> Ngao Thốn Tâm gật đầu cười rồi mang theo Trầm Hương đi xa.
>
> Thanh niên nhìn theo bóng lưng của Ngao Thốn Tâm, trái tim như muốn vỡ vụn, nguyên lai nàng thích kiểu người đọc sách, vậy chẳng phải là muốn gả cho tên đầu to ở thôn bên cạnh hay sao?
>
> Thanh niên biệt khuất, phiền muộn, nước mắt đều nhanh chảy ra.
>
> Ngao Thốn Tâm mang theo Trầm Hương đi ra ngoài thôn, trên đường lại gặp được mấy người, nam thì đều ân cần chào hỏi, nữ tử cũng có mấy người tương đối hữu hảo thì cười một tiếng, còn có mấy người đề phòng nhìn Ngao Thốn Tâm, cúi đầu mắng một câu hồ ly tinh.
>
> Ngao Thốn Tâm cùng Trầm Hương đi ra khỏi thôn làng, đến một chỗ ẩn nấp, cưỡi mây bay lên trên trời.
>
> Trầm Hương sùng bái nhìn Ngao Thốn Tâm nói:
>
> “Di nương, người thật lợi hại!”
>
> Ngao Thốn Tâm cười nói:
>
> “Chỉ là một thủ đoạn nhỏ mà thôi, chờ con bái sư được thi rất nhanh cũng có thể cưỡi mây đạp gió, tiêu sái hơn ta nhiều.”
>
> Trầm Hương nhẹ nhàng gật đầu, chờ đợi nói:
>
> “Con muốn học bản lĩnh tốt, cứu mẫu thân ra.”
>
> Ngao Thốn Tâm gật đầu nói:
>
> “Ta tin tưởng con có thể.”
>
> Trầm Hương hiếu kì nhìn về phía Ngao Thốn Tâm nói:
>
> “Di nương ~ sư phó người tìm cho con là ai vậy?”
>
> Ngao Thốn Tâm cười nói:
>
> “Người ta tìm cho con có danh tiếng rất lớn đó, năm trăm năm trước, hắn từng đại náo Thiên cung một lần, người này chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không.”
>
> Nghe được lời nói của Ngao Thốn Tâm, ánh mắt của Trầm Hương không khỏi sáng lên rồi hắn hưng phấn kêu to:
>
> “Ta biết! Ta biết! Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, thân như huyền thiết Hỏa Nhãn Kim Tinh, trường sinh bất lão còn có bảy mươi hai phép biến hóa, Cân Đẩu Vân nhún một cái là có thể bay được 108 nghìn dặm.”
>
> Ngao Thốn Tâm gật đầu cười nói:
>
> “Không sai, chính là hắn.”
>
> Trầm Hương chờ mong hỏi:
>
> “Di nương ~ di nương ~ Tôn Ngộ Không có thể giúp ta cứu mẫu thân ra sao?”
>
> Ngao Thốn Tâm gật đầu nói:
>
> “Có thể, nhưng hắn còn có chuyện khác phải làm.”
>
> Tiểu Trầm Hương như có điều suy nghĩ nói:
>
> “Chuyện khác phải làm sap? Chẳng lẽ mẫu thân của Tôn Ngộ Không cũng bị người trấn áp sao?”
>
> Ngao Thốn Tâm lập tức gõ đầu của Trầm Hươngmột cái, không cao hứng nói:
>
> “Chớ có nói bậy!”
>
> Trầm Hương “Ai u” kêu một tiếng, ôm đầu của mình.
>
> Ngao Thốn Tâm dặn dò nói:
>
> “Trầm Hương, chờ sau khi bái sư, con nhất định phải cố gắng tu hành, chờ đến khi con tu hành có thành tựu là có thể đánh bại Dương Tiễn, cứu mẫu thân của con ra ngòai rồi.”
>
> “Ừm ~”
>
> Trầm Hương kiên định gật đầu, ta chẳng những muốn đánh bại Dương Tiễn, còn muốn đánh chết Trương Minh Hiên.
>
> Đám mây nhanh chóng lướt đi trên bầu trời.
>
> Ngao Thốn Tâm mang theo Trầm Hương bay nửa tháng, trong lúc đó cũng không ít lần phải sử dụng thủ đoạn xuyên toa không gian vượt qua hư không, mới có thể từ Nam Chiêm Bộ Châu bay đến Tây Ngưu Hạ Châu.
>
> Bên trong một dãy núi đầy bụi gai, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đang chậm rãi tiến lên, xe ngựa cũng bị thu hồi, Bạch Long Mã được Trư Bát Giới dắt theo.
>
>
>
>