Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 983: Mục 984

TRANG 492# 2

> Chương 983: Tôn Ngộ Không thấy Ngọc Đế

>

>

>

>

>

>

> Nhưng giờ phút này Tôn Ngộ Không cũng không có phát giác được biến hóa phát sinh trên người mình, trong đầu chỉ có một câu nói đang một mực quanh quẩn:

>

> “Mẫu thân ~”

>

> “Mẫu thân ~”

>

> “Mẫu thân ~”

>

> “Mẫu thân ~”

>

> . . .

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói:

>

> “Ngộ Không, nếu như tại Phật giáo, có kẻ nào muốn cản trở con thì cứ lấy thân phận Tề Thiên Đại Thánh ra, bọn hắn sẽ không dám khó xử con nữa.”

>

> Tôn Ngộ Không lấy lại tinh thần, bịch một tiếng dập đầu xuống, cảm động nói:

>

> “Đa tạ Nương Nương!”

>

> Nữ Oa Nương Nương không vui nói:

>

> “Còn gọi Nương Nương sao?”

>

> Tôn Ngộ Không cười ngây ngô nói:

>

> “Đa . . . Đa tạ mẫu thân!”

>

> Nữ Oa Nương Nương nhẹ nhàng gật đầu, nở nụ cười tươi, nói:

>

> “Con đi thôi! Đi dạo quanh Oa Hoàng cung một vòng cho biết.”

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu, nói:

>

> “Hôm nay coi như xong, con còn phải trở về bảo hộ tiểu hòa thượng kia, chờ đến khi thỉnh kinh kết thúc, con sẽ lại đến thưởng thức cảnh đẹp tráng lệ trong Oa Hoàng cung.”

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói:

>

> “Cũng được! Tùy ý con. Hiện tại, ta nơi này còn có một chuyện, muốn con đi làm.”

>

> Tôn Ngộ Không hiếu kì hỏi:

>

> “Mẫu thân, có chuyện gì vậy?”

>

> Nữ Oa Nương Nương nói:

>

> “Thiên Đình Tam Thánh Mẫu Dương Thiền chống lại thiên điều, sinh hạ Bán Thần Trầm Hương, ta muốn con thu Trầm Hương làm đồ đệ.”

>

> Tôn Ngộ Không giật mình nói:

>

> “Trầm Hương sao? Con cũng có nghe về chuyện này.”

>

> “Nghe nói tên mặt lạnh Dương Tiễn kia không nhớ tình thân, trấn áp em gái ruột của mình dưới Hoa Sơn, chỉ để lại Trầm Hương còn đang chạy đào mệnh. Còn có lời đồn rằng tất cả bọn họ cũng đều là bị Trương Minh Hiên tính toán. Thật là quá thê thảm.”

>

> Sau đó, Tôn Ngộ Không tức giận nói:

>

> “Trương Minh Hiên này thật sự không phải là người tốt, lúc trước còn muốn tính toán lão Tôn ta, may mắn mà lão Tôn ta sớm phát giác được.”

>

> Khóe miệng của Nữ Oa Nương Nương co giật hai lần, ánh mắt có chút quỷ dị.

>

> Tôn Ngộ Không vỗ bộ ngực cam đoan nói:

>

> “Mẫu thân, người cứ yên tâm đi! Chuyện này giao cho con là được.”

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói:

>

> “Như thế rất tốt! Dương Thiền chính là đệ tử của ta, cũng coi như là đồng môn của con, không phải là người ngoài. Cho nên con cần tận tâm dạy bảo tiểu Trầm Hương.”

>

> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, vui vẻ nói:

>

> “Con biết! Con biết ~ Con tất nhiên sẽ dốc túi truyền thụ cho tiểu Trầm Hương một thân bản sự, để hắn có thực lực hành hungtên mặt lạnh Dương Tiễn kia.”

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nhìn Tôn Ngộ Không rồi nói:

>

> “Ngộ Không, trong chuyện này còn có nội tình nhưng hiện tại ta còn không thể nói rõ cho con được, con chỉ cần chú ý dạy bảo Trầm Hương cho tốt là được.”

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, vô ý thức muốn đến khu video coi lại Thần Đăng Truyện, chẳng lẽ Dương Tiễn cũng đang bồi dưỡng Trầm Hương như năm xưa hay sao? !

>

> Nhưng bên ngoài hắn vẫn liên tục gật đầu nói:

>

> “Con biết.”

>

> Tôn Ngộ Không do dự một chút nói:

>

> “Mẫu . . . Mẫu thân, người cũng phải cẩn thận tên Trương Minh Hiên kia. Hắn nổi danh với chuyện tính toán không có chỗ sơ hở, cẩn thận đừng bị hắn tính kế.”

>

> Nghe được lời nói của Tôn Ngộ Không, thần sắc trên mặt Nữ Oa Nương Nương cực kỳ quỷ dị, nàng cười nói:

>

> “Ta ngược lại là hi vọng hắn dám tính toán ta.”

>

> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:

>

> “Mẫu thân thần thông vô lượng, tự nhiên không sợ tên xấu bụng kia.”

>

> Rồi hắn hỏi:

>

> “Nhưng mà con đi nơi nào để tìm Trầm Hương kia đây?”

>

> Nữ Oa Nương Nương nói:

>

> “Con không cần đi tìm hắn, hắn tự sẽ đi tìm con.”

>

> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, vò đầu bứt tai vui cười nói:

>

> “Nương, lão Tôn ta đã đi thật lâu rồi, cũng nên trở về thôi.”

>

> Nữ Oa Nương Nương mỉm cười vung tay lên, Tôn Ngộ Không lập tức chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng rồi bản thân đã lần nữa xuất hiện ở bên trong Nữ Oa miếu trong tầng trời thứ 33.

>

> Tôn Ngộ Không từ dưới đất đứng lên, mọi chuyện thoáng qua như một giấc chiêm bao, hắn nhìn về phía pho tượng Nữ Oa Nương Nương khổng lồ, thì thầm nói:

>

> “Nương ~”

>

> Rồi hắn nở nụ cười kích động, vung vẩy tay chân, cười to vài tiếng rồi quay người đi ra ngoài.

>

> Tôn Ngộ Không đi ra Nữ Oa miếu, rời khỏi tầng trời thứ ba mươi ba, trên người hiển hiện một thân áo giáp, thân hình hóa thành một vệt sáng màu vàng xẹt qua vô số Tiên Điện Thần Cung, đáp xuống trước cửa Lăng Tiêu Bảo Điện.

>

> Một vị Thần Tướng đột nhiên xuất hiện, đưa tay ngăn ở trước mặt Tôn Ngộ Không rồi quát to:

>

> “Nôi này là Lăng Tiêu Bảo Điện, người nào dám tự ý xông vào?”

>

> Tôn Ngộ Không thở dài, cười ha hả nói:

>

> “Nguyên lai là Vương Linh Quan, là lão Tôn ta đây!”

>

> Vương Linh Quan kinh ngạc kêu lên:

>

> “Tề Thiên Đại Thánh sao? !”

>

> Tôn Ngộ Không nháy mắt, cười hì hì nói:

>

> “Không sai! Chính là lão Tôn ta. Ta hỏi ông, Ngọc Đế ở nơi nào?”

>

> Vương Linh Quan chần chờ một chút, nói:

>

> “Bệ hạ đang ở Ngự Thú Giám cho thú ăn!”

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng nói:

>

> “Ngự Thú Giám đây chẳng phải là không sai biệt lắm với Ngự Mã Giám của lão Tôn ta hay sao?”

>

> Một khi tâm kết đã diệt hết thì cái gì là Ngự Mã Giám, cái gì là Bật Mã Ôn, Tôn Ngộ Không cũng hoàn toàn không để ở trong lòng.

>

> Tôn Ngộ Không chắp tay cười nói:

>

> “Vương Linh Quan, đa tạ! Lần sau, lão Tôn ta sẽ mời ông uống rượu.”

>

> Rồi hắn lộn nhào một cái và bay lên bầu trời.

>

> Vương Linh Quan gãi gãi cái đầu to của mình, nghi hoặc nói:

>

> “Làm sao cảm giác Tôn Ngộ Không này có chút khác biệt vậy nhỉ?”

>

> Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái xẹt qua bầu trời, đáp xuống trước một chỗ thần điện khổng lồ bên cạnh Thiên Hà. Vào lúc này, chỗ cửa lớn của thần điện có hai đội Thiên Binh đang đứng thủ vệ.

>

> Những tiếng kêu thảm thiết từ trong nội viện liên tiếp truyền đến, Tôn Ngộ Không nghi hoặc đi vào, không phải Vương Linh Quan nói Ngọc Đế cho thú ăn hay sao? Những tiếng kêu thảm thiết này từ đâu mà tới?

>

> Tôn Ngộ Không đi vào trong nội viện, tiên khí vờn quanh, thụy khí bốc lên, mấy con linh thú đang đậu trên cây nhìn xuống phía dưới.

>

> Trong sân, trước đại điện, Ngọc Đế đang ngồi sau bàn tiệc, tự rót rượu tự uống, một người trung niên mặc đế bào màu tím, người đầy máu tươi lơ lửng ở trên không trung. Trên mặt đất còn có mấy con hung thú đang tranh đoạt mấy miếng thịt còn đầy máu, phát ra thần quang.

>

> Tôn Ngộ Không vừa đi vào đến, mấy con hung thú lập tức ngẩng đầu, nhe răng, nhìn chằm chằm về phía Tôn Ngộ Không, trong đôi mắt hung tàn chỉ có một ý, lại có thêm một kẻ tới đoạt thịt!

>

> Ngọc Đế không vui dùng ngón tay gõ bàn mấy cái, toàn thân của mấy con hung thú run lên, cúi đầu gặm bên miếng thịt.

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn về phía người trung niên này một chút, phi thân đáp xuống bên người Ngọc Đế, cười hì hì nói:

>

> “Nghe Trương Minh Hiên nói, ngài chính là Tiểu sư thúc của ta sao?”

>

> Ngọc Đế nhìn Tôn Ngộ Không một chút, không vui nói:

>

> “Nếu không ngươi nghĩ rằng tại sao ta lại giao Bàn Đào Viên (vườn trồng Bàn Đào) cho ngươi quản lý? Chỉ có điều con khỉ nhà ngươi cũng quá tham lam.”

>

> Tôn Ngộ Không cười ngượng ngùng liên tục, duỗi tay khỉ ra, cầm lấy bầu rượu, rót một chén rượu cho Ngọc Đế, nói:

>

> “Tiểu sư thúc, trước đó là lão Tôn ta trẻ người non dạ, không hiểu chuyện! Ngài đại nhân đại lượng tha thứ cho ta đi!”

>

> Ngọc Đế kinh ngạc nhìn về phía Tôn Ngộ Không, cười nói:

>

> “Con khỉ này hôm nay thật biết nói chuyện. Nếu như ta thật sự so đo với ngươi thì sao lại đợi đến Như Lai xuất thủ?”

>

> Tôn Ngộ Không lập tức cười tươi như hoa, hưng phấn vò đầu bứt tai, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía người trung niên mặc long bào đang bị giam cầm ở trên trời, nghi hoặc nói:

>

> “Ngọc Đế, hắn là người phương nào?”

>

> Ngọc Đế uống một chén rượu, nhàn nhạt nói:

>

> “Tử Vi Đại Đế!”

>

> Tôn Ngộ Không kinh ngạc kêu lên:

>

> “Chính là thằng ngốc bị Trương Minh Hiên tính toán kia ư?”

>

> Nghe được ba chữ Trương Minh Hiên, Tử Vi Đại Đế lập tức ngẩng đầu, nổi giận gầm lên một tiếng:

>

> “Trương Minh Hiên, ta nguyền rủa ngươi, *&%$##(câu chửi của Trung Quốc)”

>

> Ngọc Đế tiện tay vạch một cái.

>

> Phốc ~ một tiếng.

>

> Trên bầu trời, Tử Vi Đại Đế không có dấu hiệu nào đột nhiên tách thành hai nửa, bịch một tiếng rơi xuống trên mặt đất, bị một đám hung thú thôn phệ.

>

> Tôn Ngộ Không nhìn về phía đám hung thú đang chém giết giành ăn ở phía dưới, tinh quang trong mắt lóe lên, nói:

>

> “Cổ quái! Cổ quái! Những hung thú này rõ ràng có tu vi không thấp, vì sao lại không có nửa điểm linh trí?”

>

> Ngọc Đế tự rót tự uống nói:

>

> “Bọn chúng đều là Yêu Vương ở dưới Hạ giới, tất cả đều là bởi vì làm hại một phương, cho nên bị Thiên Đình bắt giữ. Sau khi xét xử, xác định tội ác thì chúng bị đánh tan Nguyên Thần chỉ lưu bản năng nuôi ở nơi đây, các loại thịt mà Thiên Đình cần khi tổ chức yến hội đều lấy từ trên người bọn chúng.”

>

> Tôn Ngộ Không nhẹ nhàng gật đầu. Nguyên bản, hắn còn có chút lòng trắc ẩn đối với mấy con hung thú này, hiện tại tự nhiên cũng không còn chút thương hại nào.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!