Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 982: Mục 983

TRANG 492# 1

> Chương 982: Hộ Pháp của Nhân tộc

>

>

>

>

>

>

> Trên đường Tây Du, bên trong khách sạn, Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, biểu lộ trên mặt giống như là đại triệt đại ngộ, hắn thì thầm:

>

> “A Di Đà Phật!”

>

> Trư Bát Giới hiếu kì hỏi:

>

> “Sư phó, nếu như cho ngài một cơ hội trở thành Giang Lưu Nhi bên trong Anime kia, ngài sẽ liều mạng vì cứu những đứa trẻ kia hay sao?”

>

> Đường Tam Tạng tươi cười nói:

>

> “Giang Lưu Nhi không có chết ~ “

>

> Trư Bát Giới nói:

>

> “Rõ ràng là Giang Lưu Nhi đã chết. Theo ta thấy, giọng nói cuối cùng kia chính là ảo giác của Tôn Ngộ Không mà thôi.”

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu cười nói:

>

> “Không có! Bởi vì Giang Lưu Nhi lấy hành động của bản thân chứng minh được như thế nào là Phật? Hắn thành Phật.”

>

> Tôn Ngộ Không đột nhiên đứng lên, nhanh chân đi ra ngoài.

>

> Đường Tam Tạng lập tức thoát khỏi bọ dạng cao tăng đắc đạo vừa nãy, vội vàng kêu lên:

>

> “Ngộ Không, con định đi đâu?”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Lão Tôn ta có chút việc.”

>

> Nói xong, hắn đi ra cửa phòng, bay lên không trung, biến mất ở trong màn đêm.

>

> Trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đang nói nói cười cười cùng mấy người Lý Thanh Tuyền thì bỗng nhiên chuông điện thoại di động vang lên. Mọi người đều ngừng trò chuyện, quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua rồi ngẩng đầu nói:

>

> “Là Tôn Ngộ Không gọi tới, ta đi nói mấy câu với huynh ấy.”

>

> “Ừm!”

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ và nhẹ nhàng gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy đi ra ngoài, lấp lóe mấy cái đã đi ra khỏi Huyền Không Đảo, xuất hiện ở phía trên một đỉnh núi, bên người là mây trắng lững lờ trôi, ngẩng đầu là sao đầy trời, chung quanh yên tĩnh giống như hư không, không có một bóng người.

>

> Trương Minh Hiên ngồi ở trên tảng đá, kết nối video trò chuyện, Tôn Ngộ Không xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Hầu ca, huynh đã minh bạch chưa?”

>

> Tôn Ngộ Không có chút bực bội nói:

>

> “Minh bạch cái gì?”

>

> Trương Minh Hiên muốn làm một thầy giáo tâm lý tốt nên cố gắng trầm giọng, kiên nhẫn nói:

>

> “Hầu ca, danh hiệu Tề Thiên Đại Thánh không có quan hệ với thực lực, đó là một loại tinh thần, tựa như bên trong ‹Đại Thánh trở về› vậy. Cho dù Tôn Ngộ Không không có chút pháp lực nào, nhưng hắn vẫn là Tề Thiên Đại Thánh, có thể mang đến hi vọng cho Giang Lưu Nhi.”

>

> Tôn Ngộ Không trầm mặc một chút rồi nói:

>

> “Nếu như hắn có thực lực, Giang Lưu Nhi sẽ không chết.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:

>

> “Không sai! Cho dù ở bên trong ‹Đại Thánh trở về›, Tề Thiên Đại Thánh cũng vẫn luôn khao khát sức mạnh.

>

> Từ lúc bắt đầu, khi đi ra khỏi sơn động đã phong ấn hắn, hờ hững với Giang Lưu Nhi, đến khi tiếp nhận Giang Lưu Nhi cùng một chỗ đạp lên con đường đi trở về, mãi cho đến lúc xông xáo động phủ của Sơn Yêu, Tề Thiên Đại Thánh vẫn từng bước một thuế biến, ban đầu hắn khao khát sức mạnh là vì mình, sau đó hắn khao khát sức mạnh là vì bảo hộ Giang Lưu Nhi, cuối cùng hắn sáng tỏ thủ hộ chi tâm của mình, đạo tâm của hắn thuế biến nên mới có thể hoàn toàn phá vỡ gông xiềng trên Như Lai, để cho Tề Thiên Đại Thánh trở về. Mà Hầu ca, huynh thì sao đây?”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi ở trên ngọn cây, miệng nhai một cọng cỏ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen nhánh, nói:

>

> “Ta làm sao? Ta thì thế nào?”

>

> Trương Minh Hiên bi ai nói:

>

> “Hầu ca! Bây giờ, huynh vẫn là Tề Thiên Đại Thánh hay sao?”

>

> Nghe được câu hỏi của Trương Minh Hiên, động tác nhai cỏ của Tôn Ngộ Không lập tức trì trệ, hắn ngây ngố, ngồi yên tại chỗ.

>

> Trương Minh Hiên nói tiếp:

>

> “Như Lai không có giam cầm sức mạnh của huynh, nhưng lại đặt một tầng giam cầm ở trong lòng của huynh. Chẳng biết từ lúc nào, huynh đã bắt đầu không tin tưởng chính mình, huynh bắt đầu coi danh hiệu Tề Thiên Đại Thánh như một loại vũ nhục.”

>

> “Bây giờ, huynh không có ý chí chiến thiên đấu địa, không có phong mang không sợ hãi, huynh cảm thấy mình vẫn còn là Tề Thiên Đại Thánh hay sao?”

>

> Tôn Ngộ Không đột nhiên cúi đầu trừng mắt Trương Minh Hiên bên trong màn hình, con mắt đỏ lên, gầm thét kêu lên:

>

> “Ngươi ngậm miệng!”

>

> Trương Minh Hiên phối hợp nói:

>

> “Có lỗi có thể sửa, huynh cho rằng đại náo Thiên cung là sai thì có thể đi tìm Ngọc Đế để xin lỗi. Nếu luận bối phận thì Ngọc Đế vẫn là Tiểu sư thúc của chúng ta, ông ấy sẽ không so đo với huynh.”

>

> “Không đánh lại yêu quái cũng không có gì đáng xấu hổ, tiếp tục cố gắng tu luyện là được, chỉ sợ huynh phủ định mình, cam chịu, vậy thì Tề Thiên Đại Thánh chắc chắn sẽ không về được.”

>

> Sắc đỏ trong mắt Tôn Ngộ Không tán đi, hắn ngồi ở trên ngọn cây há mồm thở dốc, biểu hiện trong lòng cũng không bình tĩnh.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Tôn Ngộ Không, mong đợi nói:

>

> “Hầu ca, trở về đi! Ta hi vọng nhìn thấy chính là Tề Thiên Đại Thánh người mặc Chiến Giáp, đầu đội Tử Kim Quan, mà không phải là Tôn Hành Giả mặc tăng y.”

>

> Bộp một tiếng.

>

> Tôn Ngộ Không đã dập máy.

>

> Trương Minh Hiên ngồi ở trên đỉnh núi, mờ mịt nói:

>

> “Hầu tử lại dám dập máy cuộc gọi của ta? Chẳng lẽ ta nói không đúng hay sao?”

>

> “A ~~~”

>

> Tôn Ngộ Không giật tóc, gào lớn một tiếng, lộn nhào một cái biến mất ở chân trời, tốc độ của hắn nhanh đến nối tạo ra cuồng phong làm cho cây cối chung quanh bị thổi ngã rạp.

>

> Cuồng phong thổi cửa sổ của khách sạn đập bình bịch. Trư Bát Giới quay đầu nhìn ra phía ngoài, nói thầm:

>

> “Con khỉ này lại nổi điên vì chuyện gì đây?”

>

> Đường Tam Tạng tùy ý nói:

>

> “Có thể là cãi nhau với Bạch Tinh Tinh đi!”

>

> Sau đó, hắn tươi cười nói:

>

> “Các đồ đệ, hiện tại cùng vi sư tổ đội tiến Hư Hoang giới một chuyến, ta nghe nói bên trong Vẫn Phượng Sơn Mạch có một con thần điểu Tất Phương mới tới, tai họa một phương, Huyền Hoang Thành đã treo thưởng nhiệm vụ tiêu diệt nó, các ngươi lập tổ đội, giúp vi sư đi siêu độ nó.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ngây ngô nói:

>

> “Dạ vâng sư phó!”

>

> Trư Bát Giới lấy điện thoại ra hưng phấn nói:

>

> “Sư phó, vậy còn chờ gì nữa, chúng ta làm thôi!”

>

> . . .

>

> Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái đã xuyên qua tầng mây, tầng cương phong, từ Tây Thiên Môn đi thẳng vào Thiên Đình, nhanh chóng xuyên qua tầng tầng thiên giới tiến vào tầng trời thứ 33, sáu miếu thờ khổng lồ vẫn đứng sừng sững ở giữa hư không.

>

> Tôn Ngộ Không bay xuống trước cửa miếu Nữ Oa to lớn, cung kính nói:

>

> “Tôn Ngộ Không cầu kiến Nương Nương!”

>

> Hai tiếng hót thanh thúy vang lên, hình vẽ Thanh Loan Thải Phượng bên trên hai cánh cửa lớn giống như là đã sống lại, quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không, cửa lớn kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra, thần quang óng ánh sáng lên.

>

> Tôn Ngộ Không đi vào, pho tượng Nữ Oa Nương Nương khổng lồ đứng ở giữa thiên địa, giống như xa cuối chân trời, lại tựa hồ gần ngay trước mắt.

>

> Tôn Ngộ Không bịch một tiếng quỳ xuống, dập đầu nói:

>

> “Nương Nương! Hiện tại, con cảm thấy rất mê mang. Con phải làm gì đây?”

>

> Bỗng nhiên, trời đất quay cuồng, Tôn Ngộ Không xuất hiện ở bên trong Oa Hoàng cung.

>

> Nữ Oa Nương Nương ngồi xếp bằng bên trên giường mây, cúi đầu nhìn Tôn Ngộ Không, cười, ôn nhu nói:

>

> “Ngộ Không ~ ngẩng đầu lên.”

>

> Tôn Ngộ Không chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe mắt đỏ lên, hốc mắt ướt át.

>

> Nữ Oa Nương Nương hỏi:

>

> “Ngộ Không, con có bằng lòng làm Tề Thiên Đại Thánh vô câu vô thúc kia giống như trong ‹Đại Thánh trở về› hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không nhẹ nhàng gật đầu rồi lại lắc đầu, khàn khàn nói:

>

> “Con nguyện làm Tề Thiên Đại Thánh. Nhưng sư phụ đối với con giống như cha đẻ, dạy cho con một thân bản lĩnh, ông ấy muốn để con trở thành Chiến thần của Phật giáo. Sao con có thể phụ ông ấy đây? !”

>

> Nữ Oa Nương Nương nhẹ nhàng gật đầu, cười nói:

>

> “Ngô Không, con là người có tình có nghĩa. Vậy con còn muốn mạnh lên nữa hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không nhẹ nhàng gật đầu, kiên định nói:

>

> “Con muốn! Bởi vì chỉ có thực lực đầy đủ cường đại, mới có thể nắm giữ vận mệnh của bản thân, mới có thể đi bảo vệ những người mà mình muốn bảo vệ.”

>

> Nữ Oa Nương Nương hài lòng cười nói:

>

> “Tốt! Ngộ Không, con muốn báo công ơn dạy dỗ của Bồ Đề thì có thể đi làm Đấu Chiến Thắng Phật thân, mẹ sẽ không ngăn cản con.”

>

> Thân thể của Tôn Ngộ Không hơi chấn động. Mẹ sao? !

>

> Nữ Oa Nương Nương tiếp tục nói:

>

> “Nhưng bên trong Phật giáo, giới luật sâm nghiêm, cũng có đủ loại cản tay, để con khó mà tiêu dao. Cho nên hiện tại, ta sẽ cho con một cái thân phận khác!”

>

> Tôn Ngộ Không cung kính nói:

>

> “Đa tạ Nương Nương ~”

>

> Nữ Oa Nương Nương hơi nhíu cau mày nói:

>

> “Gọi nương hoặc là mẫu thân.”

>

> Tôn Ngộ Không lắp bắp nói:

>

> “Mẫu. . . Mẫu thân”

>

> Nữ Oa Nương Nương cười gật đầu nói:

>

> “Như thế mới đúng! Ta lấy danh nghĩa Thánh Mẫu của nhân tộc, phong con làm Hộ Pháp của Nhân tộc, xưng hào Tề Thiên Đại Thánh! Bảo hộ nhân tộc bình an!”

>

> Từ bên trong tối tăm có một luồng khí vận phủ lên người Tôn Ngộ Không. Tôn Ngộ Không chỉ cảm thấy đầu óc thanh minh, toàn thân thư thái.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!