Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 981: Mục 982

TRANG 491# 2

> Chương 981: ‹Đại Thánh trở về› (3)

>

>

>

>

>

>

> Trong đầu của Tôn Ngộ Không lại một lần nữa hiển hiện hình tượng của Giang Lưu Nhi, khi hắn đứng ở trên tảng đá hưng phấn thì thầm:

>

> “Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không.~ thân như huyền thiết, Hỏa Nhãn Kim Tinh.~ trường sinh bất lão còn có bảy mươi hai phép biến hóa, dưới chân là Cân Đẩu Vân, nhún chân một cái là có thể ba xa mười vạn tám nghìn dặm.”

>

> Đột nhiên, giống như đã quyết đinh điều gì, từ trong hồ nước, Tôn Ngộ Không chui ra ngoài, nắm chặt con rối gỗ trong tay, cắn răng nói:

>

> “Lão Trư.”

>

> Lúc này, Trư Bát Giới mới quay đầu, ngạc nhiên nhìn Tôn Ngộ Không đang ướt sũng.

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Theo ta, chúng ta đi làm thịt đám Sơn Yêu khốn khiếp kia.”

>

> Trư Bát Giới hưng phấn kêu lên:

>

> “Vâng.”

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, trong rất nhiều người xem trước điện thoại, không ít người đều cảm thấy hốc mắt ướt át, nhao nhao nói to.

>

> “Tốt!”

>

> Ba người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Giang Lưu Nhi cải trang cách ăn mặc rồi tìm cách trà trộn vào bên trong động phủ của Sơn Yêu, ở chỗ này bọn họ còn gặp được sư phó của Giang Lưu Nhi nữa.

>

> Nhưng bởi vì không cẩn thân, mấy người bị yêu quái phát hiện, một trận đại chiến bắt đầu.

>

> Mặc dù pháp lực đã bị mất hết nhưng Tôn Ngộ Không lại vẫn có thể dây dưa, kiềm chế với Yêu Vương kia một lúc lâu, để mấy người Giang Lưu Nhi có thể cứu được vô số hài đồng trong động phủ của Sơn Yêu. Cuối cùng, Trư Bát Giới, Tiểu Bạch Long chạy đến giúp sức, ba người đánh Yêu Vương rơi xuống vực sâu vô biên.

>

> Mọi người cứ tưởng đã xong nhưng không ngờ Yêu Vương rơi xuống vực lại không chết, hắn hiện ra chân thân khổng lồ, bò lên khỏi vực sâu, dùng một cây gậy bằng đá to lớn đánh bay Trư Bát Giới và Tiểu Bạch Long, cuối cùng ép nửa bên thân thể của Tôn Ngộ Không vào trên vách núi đá, Giang Lưu Nhi đã chạy trốn vì đi cứu Tôn Ngộ Không quay người chạy về, dẫn Yêu Vương đi.

>

> Tôn Ngộ Không dốc hết toàn lực, đánh nát cây gậy đá vây khốn mình, điên cuồng đuổi theo hướng Giang Lưu Nhi chạy đi, vừa chạy bên cạnh hét lớn:

>

> “Giang Lưu Nhi. Giang Lưu Nhi. Giang Lưu Nhi. Đồ ngốc! Đồ ngốc!”

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, vách núi sụp đổ. Cuối cùng, Tôn Ngộ Không vẫn chậm một bước, tận mắt nhìn thấy Giang Lưu Nhi bị một quyền của Yêu Vương kia đánh trúng, thân thể bị vô số tảng đá lớn đè lên.

>

> Ở bên ngoài đống đá kia, Tôn Ngộ Không phát hiện con rối gỗ hình Tề Thiên Đại Thánh đang nằm chỏng chơ. Hắn điên cuồng gào thét, hất văng đống đá kia lên, cuối cùng nhìn thấy Giang Lưu Nhi người đầy máu.

>

> “A.”

>

> Tôn Ngộ Không vô lực quỳ xuống, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm thét điên cuồng phẫn nộ rồi hắn cúi đầu xuống, nước mắt không ngừng nhỏ xuống con rối gỗ hình Tề Thiên Đại Thánh, sau đó hắn để rối gỗ vào trong tay Giang Lưu Nhi và nắm chặt bàn tay Giang Lưu Nhi lại!

>

> Trước điện thoại, rất nhiều nữ tử cảm tính đều đang khóc lóc, Giang Lưu Nhi làm sao lại chết? Hắn rõ ràng đáng yêu như thế mà!

>

> Trên đường Tây Du, bên trong khách sạn, mấy thầy trò Đường Tam Tạng hoàn toàn yên tĩnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, không ai nói câu nào.

>

> Đường Tam Tạng nhìn Giang Lưu Nhi, yên lặng lưu lại một giọt nước mắt. Tôn Ngộ Không thì ngực kịch liệt chập trùng, kiềm chế cảm giác phẫn nộ tràn ngập lồng ngực.

>

> Bên trong màn hình, Tôn Ngộ Không chậm rãi đứng lên, một cơn gió lốc xuất hiện, xoay quanh hắn, Như Lai pháp ấn lập tức phát ra ánh sáng màu vàng.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Tôn Ngộ Không nửa quỳ nằm rạp trên mặt đất, sau đó giãy dụa đứng lên, từng bước một đi về phía trước, vách núi chung quanh bắt đầu sụp đổ, từng tảng đá to lớn lơ lửng bay lên.

>

> Tôn Ngộ Không đi đến bên bờ vực rồi bước ra một bước, phát ra một tiếng rống đầy phẫn nộ, Bịch một tiếng.

>

> Như Lai Pháp ấn phát ra ánh sáng màu vàng đột nhiên vỡ nát, một quần sáng màu vàng ở trên không trung nhanh chóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

>

> Những tảng đá đang lơ lửng trên bầu trời đột nhiên bốc cháy hừng hực, ở bên trong ngọn lửa, chúng biến thành từng khối giáp trụ.

>

> Phanh phanh phanh.

>

> Những khối giáp trụ liên tiếp bắn đến, không ngừng dán ở trên người Tôn Ngộ Không.

>

> Sau khi ánh lửa biến mất, giáp trụ màu đen nhánh đã biến thành màu bạc sáng chói.

>

> Tôn Ngộ Không vung tay ra phía sau lưng, một ngọn lửa cháy bừng lên ở trên không trung rồi chỉ trong một cái nháy mắt, ngọn lửa ngưng kết hình thành một cái áo choàng thật dài, luyện đá làm giáp, vung lửa thành bào!

>

> Người xem điện thoại cùng nhau kích động kêu một tiếng tốt!

>

> Trường An, bên trong Trình phủ.

>

> Trình Xử Lượng hưng phấn kêu lên:

>

> “Mẹ kiếp, quá nhiệt huyết, khiến cho ta rất muốn tham gia với Tôn Ngộ Không, đánh Sơn Yêu Vương một trận.”

>

> Trình Xử Mặc cũng gật đầu liên tục, nói:

>

> “Ta cũng vậy!”

>

> Cả hai liếc nhìn nhau, ý chí chiến đấu dày đặc bốc lên, nhiệt độ trong phòng giống như đang lên cao.

>

> Trình Xử Lượng vội vàng nói:

>

> “Đại ca, Nhị ca, chúng ta vẫn nên xem hết Anime đã! Sắp xong rồi.”

>

> Trình Xử Mặc, Trình Xử Lượng lập tức quay đầu nhìn lại về phía màn hình di động.

>

> Tiếp xuống tới chính là cảnh tượng Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không đại chiến với Sơn Yêu Vương, không có chuyện đại chiến ba trăm hiệp, cũng không có chuyện ngươi tới ta đi, mà chỉ là Tề Thiên Đại Thánh đang hành hạ Sơn Yêu Vương, chiêu thứ nhất chặt cụt tay, chiêu thứ hai đánh thủng bụng, chiêu thứ ba Tôn Ngộ Không giống như là một vệt sáng bay quanh Sơn Yêu Vương, cuối cùng hình thành một cái vòi rồng to lớn, triệt để đánh nát Sơn Yêu Vương.

>

> Người xem điện thoại nhao nhao kích động gọi tốt, quá hưng phấn, bọn họ muốn nhìn chính là cảnh báo thù nhẹ nhàng, vui vẻ, lâm ly như vậy.

>

> Trên đường Tây Du, bên trong khách sạn, trong mắt Tôn Ngộ Không cũng hiện lên sự sảng khoái, giết tốt!

>

> Sau cùng, Tôn Ngộ Không mặc chiến giáp màu bạc, đứng ở trên đỉnh núi, phía sau là tấm áo choàng thật dài đang tung bay, cảnh tượng này giống như là lúc vừa mới bắt đầu phim, nhưng từ bóng người của Tôn Ngộ Không, người xem đều có thể nhìn ra hắn cô đơn.

>

> Đột nhiên, giọng nói của Giang Lưu Nhi vang lên:

>

> “Đại Thánh.”

>

> Tôn Ngộ Không kinh hỉ quay đầu, trên màn hình xuất hiện một dòng chữ lớn: Hết phim!

>

> Trong lòng mọi người đang xem đều cảm thấy cực kỳ khó chịu, Giang Lưu Nhi đến cùng là có sống hay không? Chẳng lẽ không thể cho kết quả rõ ràng sao?

>

> Trên mạng cũng sôi trào lên.

>

> Bạch Vân sơn nhân:

>

> “Vô Lượng Thiên Tôn. Bần tăng không nghĩ tới chỉ là một bộ Anime cũng sẽ hấp dẫn như vậy!”

>

> Thiết Trụ:

>

> “Quá hay, ta cũng phải rơi lệ mấy lần.”

>

> Hủ mộc khả điêu (gỗ mục nhưng có thể điêu khắc):

>

> “Các ngươi nói là cái gì? Anime gì vậy?”

>

> Điệp Anh:

>

> “Tiêu Dao Thần Quân ra Anime mới, vị huynh đài ở trên không biết sao?

>

> Hủ mộc khả điêu:

>

> “Ta không biết! Lần này tại sao không có quảng cáo? Chuyện này hoàn toàn không phải là tác phong của Tiêu Dao Thần Quân!

>

> Minh Linh (con tò vò)chi tử:

>

> “Ta cũng không thấy được quảng cáo nên không biết, thôi ta đi xem đã.”

>

> Trọc Phong (gió bẩn) lão đạo:

>

> “Không có chú ý. Vừa vặn đang nhìn Thanh Phong tiểu đạo đồng viết tiểu thuyết, còn thưởng một trăm, hành văn ưu mỹ, tình tiết động lòng người. Tác giả có tài còn rất đẹp trai, chậc chậc. Không biết để người khác sống thế nào đây!

>

> Cô Long (con rồng cô độc):

>

> “Lão Long ta xem ‹Đại Thánh trở về›, lá gan của Sơn Yêu Vương kia cũng quá lớn rồi, nếu như xuất hiện tại Hồng Hoang tuyệt đối sống không quá một tháng.”

>

> Cổ Nguyệt Mặc Hiên:

>

> “Tham kiến lão Long Vương! Không nghĩ tới lão Long Vương lại còn còn sống, thật sự là quá tốt, nghe nói nhà của lão đều bị san bằng rồi?”

>

> Cô Long:

>

> “Nói bậy, khi đó là ta dọn nhà.”

>

> Cảnh Hoàn:

>

> “Lại nói, mọi người cảm thấy Giang Lưu Nhi đã chết sao?”

>

> Cổ Nguyệt Mặc Hiên:

>

> “Phải chết đi! Hắn chỉ là một người bình thường, bị đá đè như thế khẳng định là không sống nổi nữa rồi. Ngoài ra, ta muốn hỏi bệnh đau mắt chữa thế nào? Ta là tiểu thi quỷ, gần đây con mắt đột nhiên đỏ lên.”

>

> Uyển Thanh:

>

> “Không biết, đề nghị móc xuống. Ta cảm thấy Giang Lưu Nhi không chết, cuối cùng không phải hắn còn nói chuyện hay sao?”

>

> Cô Long:

>

> “Nói chuyện gì chứ? Ta nghĩ đó có thể là ảo giác của Tôn Ngộ Không thôi. Cổ Nguyệt, huynh cảm thấy thế nào?”

>

> Cổ Nguyệt Mặc Hiên:

>

> “Tử nói: Trì hoãn không chỉ ra, đánh chết Trương Minh Hiên.”

>

> . ..

>

> Trên mạng kịch liệt triển khai thảo luận đối với chuyện Giang Lưu Nhi đến cùng là chết hay không, trong trang cá nhân của Trương Minh Hiên cũng có mấy người đến đây nhắn lại, đều là hỏi chuyện Giang Lưu Nhi đã chết hay còn sống.

>

> Trên Huyền Không Đảo, Lý Thanh Tuyền nhìn về phía Trương Minh Hiên hỏi:

>

> “Giang Lưu Nhi, đến cùng là đã chết hay vẫn là còn sống?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Cô cảm thấy hắn chết thì hắn chính là chết rồi. Cô cảm thấy hắn còn sống, vậy hắn chính là còn sống.”

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, bất mãn nói:

>

> “Qua loa!”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Đây là một cái kết cục có tính mở, mỗi người đều có thể có ý nghĩ, suy đoán của mình.”

>

> Nữ Oa (Tinh Vệ) hiếu kì hỏi:

>

> “Tôn Ngộ Không sẽ còn bị Như Lai trấn áp sao?”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:

>

> “Sẽ không, bởi vì đến lúc này Tôn Ngộ Không Không còn là Yêu Vương kiêu ngạo, vô lễ kia nữa. Hắn đã hiểu rỏ được tâm của mình, trở thành Chiến Thần Tề Thiên Đại Thánh, không còn ai có thể trấn áp hắn nữa.”

>

> Nữ Oa (Tinh Vệ) cao hứng nói:

>

> “Thật sự là quá tốt!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!