Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 980: Mục 981

TRANG 491# 1

> Chương 980: ‹Đại Thánh trở về› (2)

>

>

>

>

>

>

> Trước điện thoại, vừa nãy còn đang cười đùa, chỉ trong một cái nháy mắt, mọi người đều trì trệ, nụ cười trên mặt biến mất, ánh mắt ngưng trọng nhìn màn ảnh, Sơn Yêu đồ sát, mẹ con đáng lo.

>

> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng niệm một câu Phật hiệu rồi cúi đầu, tựa hồ không đành lòng nhìn thấy cảnh tượng thê thảm chuẩn bị diễn ra.

>

> Sau một khắc, Trư Bát Giới hô to một tiếng kinh hãi.

>

> “A.”

>

> Đường Tam Tạng vội vàng ngẩng đầu lên, hỏi:

>

> “Ngộ Năng, chuyện thế nào?”

>

> Trư Bát Giới nói:

>

> “Sư phó, bọn họ nhảy núi.”

>

> Bên trong màn hình, một lão hòa thượng mặc trang phục ăn mày, rửa mặt bên bờ sông, bỗng nhiên có tiếng trẻ con khóc nỉ non vang lên.

>

> Lão hòa thượng nhìn quanh và phát hiện, đứa bé trong chiếc nôi đang trôi sông liền tranh thủ nhảy xuống vớt lên, nói:

>

> “Đứa trẻ đáng thương! A Di Đà Phật.”

>

> Rồi ông ôm đứa trẻ đi xa.

>

> Về sau lão hòa thượng ôm trẻ con đi qua trăm núi ngàn sông, vượt qua Xuân Hạ Thu Đông, đứa trẻ cũng lớn lên từ lúc ê a gọi bậy đến lúc chạy nhảy.

>

> Kịch bản chính thức bắt đầu, từ một đoạn kịch đèn chiếu bắt đầu, tiểu hòa thượng hiện ra một mặt nghịch ngợm của hắn, không ngừng gây phiền phức, cuối cùng đều nhờ sư phó của mình giải quyết.

>

> Lão hòa thượng bất mãn nói:

>

> “Lưu nhi, con lại làm gì vậy?”

>

> Tiểu hòa thượng chột dạ nói:

>

> “Ta đang hoá duyên.”

>

> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng trừng mắt nhìn tiểu hòa thượng ăn mày kia. Mẹ kiếp. đứa bé này sẽ không phải tên là Giang Lưu Nhi chứ? Lúc nhỏ, bần tăng nào có tinh nghịch như thế đâu?

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ngây ngô nói:

>

> “Không phải nói là cố sự của đại sư huynh hay sao? Làm sao mãi vẫn chỉ luôn chiếu về tiểu hòa thượng này? Chẳng lẽ về sau hắn sẽ là đồ đệ của đại sư huynh hay sao? Hay hắn là đại sư huynh chuyển thế?

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn về phía Sa Ngộ Tịnh, nói:

>

> “Ngộ Tịnh, con không có cảm thấy tiểu hòa thượng này rất đáng yêu sao?”

>

> Sa Ngộ Tịnh gật đầu cười ngây ngô nói:

>

> “Thoạt nhìn thì rất ngon miệng!”

>

> Sau đó, giống như nhận ra điều gì đó, hắn vội vàng khoát tay nói:

>

> “Không, không phải, ta nói chính là đáng yêu!”

>

> Đường Tam Tạng vô ý thức cúi đầu nhìn về phía tràng hạt gồm chín cái đầu lâu treo trên cổ Sa Ngộ Tịnh, không kìm lòng được rùng mình một cái. Quả nhiên! Đồ đệ của bần tăng không có một người tốt.

>

> Tiếp xuống tới, Sơn Yêu tập kích thành trì, bắt trẻ con, Giang Lưu Nhi thừa cơ cứu một nữ hài. Ở dưới sự đuổi bắt của Sơn Yêu, hai người chỉ biết chạy đào mệnh, một đường đào vong đến bên trong một cái sơn động đen kịt. Trong sơn động này, bọn họ nhìn thấy bảy, tám cái xiềng xích to lớn giam cầm một bức tượng đá khổng lồ.

>

> Giang Lưu Nhi hiếu kì dùng tay đè lên lòng bàn tay của bức tượng đá này, máu tươi nhiễm lên bên trên bức tượng đá, một tiếng nổ ầm vang lên, bức tượng đá chậm rãi vỡ ra.

>

> Đúng lúc này, Sơn Yêu cũng đuổi vào, một con yêu hầu từ bên trong phế tích leo ra.

>

> Tất cả người xem trước điện thoại đều cảm thấy tinh thần chấn động, đây là Tề Thiên Đại Thánh? Hắn đã được thả ra rồi hay sao? Tề Thiên Đại Thánh quả nhiên không có cô phụ sự chờ mong của mọi người, coi như bị xích sắt trói buộc, hắn cũng đánh bại mấy con Sơn Yêu kia một cách dễ như trở bàn tay, nhưng cũng không hề mạnh như bên trong tưởng tượng của mọi người!

>

> Sau khi xem tiếp, mọi người mới minh bạch vì cái gì mà Tề Thiên Đại Thánh sẽ biểu hiện yếu đuối như vậy, mặc dù Tề Thiên Đại Thánh ra được khỏi sơn động nhưng lại vẫn bị cầm giữ pháp lực, đồng thời còn muốn bảo vệ Giang Lưu Nhi.

>

> Trong quá trình Giang Lưu Nhi truy đuổi Tề Thiên Đại Thánh, hai người triển khai một đoạn đối thoại thú vị trong núi rừng.

>

> Giang Lưu Nhi:

>

> “Đại Thánh, ngài nhất định đã từng gặp qua Phật Tổ phải không?”

>

> Rồi hắn xoắn xuýt hỏi:

>

> “Ngài nói xem khi ta niệm kinh, Phật Tổ có thể nghe thấy hay sao?”

>

> Tôn Ngộ Không ngậm một cọng cỏ, tùy ý nói:

>

> “Nghe thấy, nhất định có thể nghe thấy, lão trọc kia thích nhất là việc lo chuyện bao đồng.”

>

> Giang Lưu Nhi hưng phấn hỏi:

>

> “Đại Thánh, ngài nhất định biết nhiều pháp thuật phải không?”

>

> Không đợi Tôn Ngộ Không trả lời, Giang Lưu Nhi thật hưng phấn nói:

>

> “Ta biết!”

>

> Rồi hắn nhảy lên trên một tảng đá lớn, tay chống hông, ngửa mặt lên trời nói:

>

> “Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không.~ thân như huyền thiết, Hỏa Nhãn Kim Tinh.~ trường sinh bất lão còn có bảy mươi hai phép biến hóa, dưới chân là Cân Đẩu Vân, nhún chân một cái là có thể ba xa mười vạn tám nghìn dặm.”

>

> Trên đường Tây Du, bên trong khách sạn, Tôn Ngộ Không nhìn Anime có chút xuất thần, khi Giang Lưu Nhi hưng phấn nêu lên từng cái bản lĩnh, Tôn Ngộ Không cũng cảm thấy trong lòng mình dâng lên cảm xúc tự hào.

>

> Bên trong bộ Anime, Sơn Thần đột kích, vì bị giam cầm tu vi, Tề Thiên Đại Thánh không phải là đối thủ của hắn, cuối cùng là Giang Lưu Nhi bóc pháp chỉ, mới có thể ở lúc tối hậu quan đầu đánh bại Sơn Thần.

>

> Tôn Ngộ Không cũng dần dần tiếp nhận Giang Lưu Nhi, cuối cùng còn làm quen Trư Bát Giới, bọn họ cùng nhau hộ tống nha đầu ngốc kia về nhà.

>

> Trên đường Tây Du, bên trong khách sạn, Sa Ngộ Tịnh không nhịn nổi nữa, đánh bạo hỏi:

>

> “Sư phó, Giang Lưu Nhi kia hẳn là người đi?”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu, cười nói:

>

> “Lúc trước, bần tăng bị thả trôi sông, được sư phó trong chùa cứu, cho nên sư phó lấy cho ta nhũ danh là Giang Lưu Nhi (đứa bé trôi trên sông).”

>

> Sa Ngộ Tịnh phiền muộn nói:

>

> “Có sư phó, có đại sư huynh còn có Nhị sư huynh, vì cái gì lại không có ta vậy?”

>

> Trư Bát Giới đắc ý cười nói:

>

> “Sa sư đệ, kỳ thật bị quay chụp cũng không phải chuyện gì tốt, ta vẫn không thích bị quay chụp, sau khi nổi danh cũng có nhiều chuyện khó chịu lắm đó.”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu cười nói:

>

> “Lời nói của Ngộ Năng rất đúng, người xuất gia chúng ta phải nhớ điệu thấp làm chủ, danh khí quá lớn cũng không phải là việc tốt.”

>

> Trư Bát Giới gật đầu, cười ha hả tiếp tục khuyên bảo ra:

>

> “Sa sư đệ, đệ không thấy rằng Tiểu Bạch Long này cũng không có bị quay chụp hay sao? Loại chuyện này không cần thương tâm.”

>

> Nghe được lời nói này của Trư Bát Giới, tâm tình của Sa Ngộ Tịnh mới tốt hơn một chút. Đúng vậy! Tiểu Bạch Long này cũng không có được quay chụp mà! Không phải là chỉ có một mình ta.

>

> Nhưng một lát sau, bên trong màn hình, một con rồng trắng từ bên trong khe núi phóng lên tận trời.

>

> “Ngang.”

>

> Con rồng trắng này gầm lên mấy tiếng làm cho mây mù vần vũ phong vân biến sắc. Từ bên trong mây mù, cái đầu to lớn nhìn chằm chằm mấy người Tôn Ngộ Không.

>

> Bên trong khách sạn, Sa Ngộ Tịnh lại một lần nữa nhìn về phía Đường Tam Tạng cùng Trư Bát Giới, hiện tại chỉ còn có một mình ta mà thôi. T-T

>

> Đường Tam Tạng cùng Trư Bát Giới đều mắt không chớp nhìn màn ảnh, tựa hồ không có phát hiện ra ánh mắt của Sa Ngộ Tịnh , không biết còn tưởng rằng bọn họ đang nhìn video do quốc vương của Dạ Lang Quốc quay chứ!

>

> Sơn Yêu lại một lần nữa đánh tới, đồng thời tới còn có Sơn Yêu Vương, dù cho Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới dốc hết toàn lực đánh lại nhưng cuối cùng bọn họ cũng không thể bảo vệ được tiểu nữ hài kia, cuối cùng vẫn bị Sơn Yêu bắt đi.

>

> Đến tận lúc này, Tôn Ngộ Không mới cảm thấy mình bất lực thế nào?

>

> Hắn trắng trợn phát tiết sự phẫn nộ của mình ở bên trong núi rừng, hắn liên tục đánh vào Như Lai Pháp ấn trên cổ tay mình, cho đến kiệt lực rơi xuống bên trong hồ nước, chậm rãi chìm xuống.

>

> Thanh âm nóng nảy của Giang Lưu Nhi từ bên trên mặt hồ truyền đến:

>

> “Đại Thánh. Đại Thánh chúng ta nhanh đi mau, phải cứu nha đầu ngốc trước khi nàng bị đám Sơn Yêu kia làm hại!”

>

> “Chuyện này.

>

> Ở dưới đáy hồ, Tôn Ngộ Không ôm đầu, thống khổ giãy dụa kêu lên:

>

> “Ta không quản được. ta không quản được.”

>

> “Đại Thánh. Đại Thánh.”

>

> Tôn Ngộ Không mở to mắt nhìn lại.

>

> Bóng người của Giang Lưu Nhi xuất hiện ở trên mặt hồ, cầm trong tay một con rối gỗ hình Tề Thiên Đại Thánh, nói:

>

> “Ngài nhìn xem! Ở nơi này ta còn có một Tề Thiên Đại Thánh. Ta tặng cho ngài có được hay không?”

>

> Con rối gỗ rơi xuống trong hồ nước và chậm rãi chìm xuống, Tề Thiên Đại Thánh đưa tay nắm chặt con rối gỗ này, trong đầu không kìm lòng được nhớ lại hình tượng trước kia, Giang Lưu Nhi cầm con rối gỗ hình Tề Thiên Đại Thánh, đùa với nha đầu ngốc nói:

>

> “Có Đại Thánh bảo hộ muội rồi thì còn cái gì phải sợ nữa!”

>

> Sắc mặt của Tôn Ngộ Không càng ngày càng thống khổ, tức giận vì mình bất lực.

>

> Trư Bát Giới nằm bên bờ hồ, kêu lên:

>

> “Hầu tử. hầu tử. Huynh còn sống hay không? Còn sống hay chết thì cũng nói một câu gì đi chứ?”

>

> Rồi hắn thở dài một hơi nói:

>

> “Ai. Ta biết trong lòng của huynh không thoải mái, nhưng huynh cũng đừng quên, mình chính là Tề Thiên Đại Thánh đó!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!