Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1043: Mục 1044

TRANG 522# 2

> Chương 1043: Yêu tộc tính toán, Phật giáo động tác

>

>

>

>

>

>

> Thấy thế, khóe miệng của Lý Thanh Nhã hơi nhếch lên, nàng ra vẻ lạnh nhạt nói:

>

> “Để trên bàn đi!”

>

> “Ồ ~”

>

> Nha Nha vội vàng đặt đĩa thịt ve sầu lên trên bàn ở bên cạnh, sau đó ngoan ngoãn đứng ở tại chỗ, đôi mắt to, tròn, long lanh nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Nhã, con rất ngoan mà ~

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói:

>

> “Đi chơi đi! Về sau không thể nói dối nữa, có biết không?”

>

> Nha Nha cao hứng kêu lên:

>

> “Dạ vâng, con biết rồi, mẫu thân!”

>

> Rồi nàng xoay người chạy ra ngoài.

>

> Lý Thanh Nhã tự nói:

>

> “Thôi, cứ để cho bọn họ hiểu lầm một thời gian đi! Chờ Trương Minh Hiên xuất quan, lời đồn tự nhiên sẽ tiêu tán.”

>

> ……

>

> Đông Thắng Thần Châu, bên trong một chỗ núi sâu hẻo lánh, thiếu niên lang Trầm Hương đang cùng Bạch Tố Tố nhàn nhã tự tại đi tới.

>

> Trầm Hương quay đầu nhìn về phía Bạch Tố Tố nói:

>

> “Tố Tố, trên mạng có tin đồn nói rằng Trương Minh Hiên đã ngã xuống, muội cảm thấy là thật vậy chăng?”

>

> Bạch Tố Tố theo bản năng lắc đầu nói:

>

> “Không có khả năng.”

>

> Trầm Hương nghi hoặc hỏi:

>

> “Vì cái gì?”

>

> Bạch Tố Tố thở phì phì nói:

>

> “Người bình thường có câu nói gọi là người tốt không sống lâu, tai họa lại thọ ngàn năm, tên Trương Minh Hiên vô lại kia sao có thể dễ dàng ngã xuống như vậy được?”

>

> Trầm Hương liên tục gật đầu, tán đồng nói:

>

> “Tố Tố, muội với ta có cùng chung suy nghĩ.”

>

> Rồi hắn cắn răng nói:

>

> “Đây nhất định lại là âm mưu quỷ kế của ma đầu tà ác Trương Minh Hiên, cũng không biết lần này hắn định đối phó với người nào? Đáng giận! Một ngày nào đó ta sẽ đánh lên Thiên Môn Sơn, vì thiên hạ diệt trừ ma đầu này.”

>

> Nghe được lời nói hùng hồn này của Trầm Hương, khóe miệng của Bạch Tố Tố khẽ giật giật, chuyện này ta thật đúng là không nghĩ huynh sẽ làm được.

>

> Nghĩ đến đây, Bạch Tố Tố muốn đổi sang chủ đề khác, vì vậy, nàng hỏi:

>

> “Trầm Hương, hiện tại chúng ta đi nơi nào?”

>

> Trầm Hương sửng sốt một chút, trong lòng mặc niệm hệ thống, một cái giao diện xuất hiện ở trước mắt, khu nhiệm vụ đã có thêm một cái nhiệm vụ mới, đi đến chỗ giao giới của Tây Ngưu Hạ Châu cùng Bắc Câu Lô Châu, diệt trừ Cửu Tử Quỷ Mẫu làm hại nhân gian, phần thưởng rìu bổ củi của Thái Thượng Lão Quân, trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại mạt sát!

>

> Trầm Hương bĩu môi, hệ thống càng ngày càng keo kiệt, hiện tại ngay cả rìu bổ củi cũng đã trở thành phần thưởng rồi.

>

> Trầm Hương mở miệng cười nói:

>

> “Tố Tố, chúng ta đi Bắc Câu Lô Châu chơi nhé?”

>

> Bạch Tố Tố kinh ngạc nói:

>

> “Bắc Câu Lô Châu sao? Nhưng đó chính là địa bàn của Yêu tộc mà!”

>

> Trầm Hương vỗ bộ ngực bảo đảm nói:

>

> “Yên tâm, có ta bảo hộ muội mà!”

>

> Hai người bay về hướng Bắc Câu Lô Châu.

>

> Cùng lúc đó, Bắc Câu Lô Châu, chỗ sâu bên trong Yêu Hoàng cung đang có một cuộc cãi vã.

>

> Yêu Sư Côn Bằng ngồi trên chủ vị, phía dưới hai bên trái phải là Phi Liêm Yêu Thánh, Bạch Trạch Yêu Thánh.

>

> Yêu Sư Côn Bằng mở miệng nói:

>

> “Trên mạng có tin đồn nói rằng Tiêu Dao Thần Quân đã chết, các ngươi nghĩ như thế nào?”

>

> Phi Liêm Yêu Thánh tùy tiện nói:

>

> “Tất cả mọi người trên mạng đều đang nói như vậy, thế thì hắn khẳng định là đã chết.”

>

> Bạch Trạch Yêu Thánh lắc lắc đầu nói:

>

> “Trương Minh Hiên này là người âm hiểm xảo trá, ta thấy khả năng rất lớn là hắn đang giả chết, bố cục mưu đồ khác!”

>

> Yêu Sư Côn Bằng ‘ ồ ’ một tiếng, hỏi:

>

> “Bạch Trạch Yêu Thánh cảm thấy hắn có mưu đồ gì?”

>

> Bạch Trạch Yêu Thánh ngừng lại, chua xót nói:

>

> “Tiêu Dao Thần Quân hành sự vô cùng kín kẽ, không hề có dấu vết để lần ra. Trước khi kế hoạch của hắn diễn ra, ta sợ là mình không nhìn ra được.”

>

> Phi Liêm Yêu Thánh tùy ý nói:

>

> “Thực ra mà nói thì chuyện hắn có chết hay không cũng có quan hệ gì với Yêu tộc chúng ta đâu?”

>

> Bạch Trạch nghiêm túc nói:

>

> “Không! Hoàn toàn ngược lại là chuyện này có quan hệ với chúng ta hơn nữa còn rất lớn nữa là đằng khác!”

>

> Phi Liêm tò mò nói:

>

> “Quan hệ gì?”

>

> Bạch Trạch giải thích nói:

>

> “Nếu như Tiêu Dao Thần Quân thật sự đã chết, vậy thì Thần Khí di động kia sẽ thành vật vô chủ, Thần Khí vô chủ người có đức sẽ chiếm được.”

>

> “Nếu chúng ta có thể lấy được quyền sở hữu Thần Khí, thứ nhất có thể thông qua di động giám thị các thế lực trên Hồng Hoang. Thứ hai chúng ta có thể thông qua di động thu phí dụng kiếm lấy một lượng lớn tài nguyên. Thứ ba, chúng ta còn có thể thông qua di động giao hảo các thế lực lớn trên Hồng Hoang, giúp cho Yêu tộc ta phát triển.”

>

> Rồi hắn không kìm lòng được cảm thán:

>

> “Di động loại Thần Khí này nằm ở trong tay Tiêu Dao Thần Quân chính là một loại lãng phí.”

>

> Yêu Sư Côn Bằng gật đầu nói:

>

> “Lời Bạch Trạch Yêu Thánh nói không sai! Nếu Trương Minh Hiên thật sự đã chết, những thế lực khác phỏng chừng cũng đều ngo ngoe rục rịch.”

>

> Nghe Côn Bằng nói vậy, Phi Liêm lập tức đứng lên, hưng phấn hét lớn:

>

> “Di động có nhiều điểm tốt như vậy hay sao? Vậy thì chúng ta còn chờ gì nữa, nhanh cướp đoạt đi thôi! Ta nguyện làm tiên phong.”

>

> Bạch Trạch Yêu Thánh lắc đầu nói:

>

> “Hiện tại, chúng ta còn không xác nhận được chuyện Tiêu Dao Thần Quân ngã xuống có thật sự hay không. Căn cứ tin tức của thám tử ở Thiên Môn Sơn truyền về thì Tiêu Dao Thần Quân đã không hiện thân trong một đoạn thời gian rồi nhưng chuyện này cũng không thể nói lên được điều gì cả. Yêu Sư, chuyện này còn cần ngài quyết định.”

>

> Côn Bằng trầm ngâm một lát nói:

>

> “Chúng ta cứ tạm thời chờ đợi, nhìn động tĩnh của các thế lực khác.”

>

> Bạch Trạch gật đầu nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> ……

>

> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Như Lai ngồi xếp bằng phía trên đài sen.

>

> Phật quang tỏa ra ở trên không trung, bên trong Phật quang, Phật Di Lặc miệng cười ha hả hiện ra.

>

> Phật Di Lặc chắp tay trước ngực bái một cái, nói:

>

> “Phật Tổ, ngài gọi ta đến có gì phân phó?”

>

> Như Lai mở miệng nhàn nhạt nói:

>

> “Trên mạng có tin đồn nói rằng, Trương Minh Hiên đã ngã xuống.”

>

> Phật Di Lặc cười ha hả nói:

>

> “Phật Tổ, ngài tin sao?”

>

> Như Lai lắc đầu nói:

>

> “Tự nhiên không tin, kẻ âm hiểm, xảo trá như Trương Minh Hiên, sao lại ngã xuống dễ dàng như thế được?”

>

> Phật Di Lặc gật đầu cười ha hả nói:

>

> “Phật Tổ có tính toán gì không?”

>

> “Mặc kệ mọi chuyện phát triển, Phật môn ta cứ yên lặng quan sát là được rồi.”

>

> Phật Di Lặc gật gật đầu.

>

> Như Lai Phật Tổ lập tức chuyển đề tài nói:

>

> “Dương Thiền có một đứa con trai, Phật Di Lặc có biết hay không?”

>

> Phật Di Lặc gật đầu nói:

>

> “Biết!”

>

> “Người này có duyên với Phật môn ta, đã bái Tôn Ngộ Không làm sư phụ, hơn nữa kẻ này có đại khí vận gia thân, ngày sau có thể sẽ trở thành một vị Phật Tổ của Phật giáo ta.”

>

> “Phật Tổ, ý của ngài là?”

>

> “Bởi vì chuyện của Kim Thiền Tử, quan hệ giữaTôn Ngộ Không cùng Phật giáo ta đã không còn tốt đẹp như trước, Phật Di Lặc hãy đi mượn sức người này, ngày sau cũng có thể thông qua hắn ảnh hưởng Tôn Ngộ Không.”

>

> Phật Di Lặc gật đầu cười ha hả nói:

>

> “Bổn tọa minh bạch!”

>

> Như Lai tiếp tục nói:

>

> “Còn có một chuyện nữa.”

>

> Phật Di Lặc cung kính nói:

>

> “Phật Tổ thỉnh phân phó.”

>

> Như Lai nói:

>

> “Người này là cháu trai của Dương Tiễn, hoàng tộc của Thiên Đình nhưng lại bị Ngọc Đế lưu đày hạ giới rồi hắn còn phái Tứ Đại Thiên Vương, Hao Thiên Khuyển từ từ đuổi giết, thật sự rất là kỳ quặc. Nếu có thể, Phật Di Lặc hãy tìm hiểu ẩn tình trong đó.”

>

> Phật Di Lặc cung kính nói:

>

> “Tôn pháp chỉ ~”

>

> Nói xong, thân hình của hắn nhạt dần rồi biến mất.

>

> ……

>

> Mà lúc này, trải qua trăm cay ngàn đắng, Trầm Hương cùng Bạch Tố Tố rốt cục đã chạy tới chỗ giao giới của Bắc Câu Lô Châu cùng Tây Ngưu Hạ Châu, trong đó có vài lần còn bị Hao Thiên Khuyển đuổi theo kịp, nhưng nhờ vào Bảo Liên Đăng trong tay, Trầm Hương không chỉ trốn thoát còn mấy lần đánh bọn họ tơi bời.

>

> Bạch Tố Tố cùng Trầm Hương đứng ở trên một đỉnh núi, nhìn thành trì ở phía dưới. Một lúc sau, Bạch Tố Tố nghi hoặc hỏi:

>

> “Trầm Hương, chúng ta tới nơi này làm cái gì?”

>

> Trầm Hương cười ha hả nói:

>

> “Ta nghe nói nơi này có một Cửu Tử Quỷ Mẫu chuyên làm chuyện ác, cho nên đặc biệt chạy tới trảm yêu trừ ma, giúp đỡ thiên địa chính khí.”

>

> Bạch Tố Tố trợn trắng mắt nói:

>

> “Như thế nào lại là huynh nghe nói? Ta và huynh đi cùng nhau bao lâu nay, sao huynh nghe được mà ta lại không nghe được mấy tin tức này?”

>

> Trầm Hương ngượng ngùng cười gượng, đôi mắt chuyển loạn vòng vòng, không biết nên giải thích như thế nào, chẳng lẽ muốn nói ta có hệ thống do Thiên Đạo sinh thành, có thể biết được mọi việc hay sao? Nàng có thể cho rằng ta bị điên hay không?

>

> Bạch Tố Tố ngồi xếp bằng trên mặt đất, hờn dỗi nói:

>

> “Huynh còn chờ cái gì, chuẩn bị cơm chiều cho ta đi!”

>

> Trầm Hương lấy di động ra, vội vàng nói:

>

> “Vậy muội muốn ăn gì, ta sẽ đặt cho.”

>

> Bạch Tố Tố nở nụ cười sáng lạn, vui vẻ nói:

>

> “Ta không cần cơm hộp, ta muốn ăn đồ do huynh làm cơ.”

>

> Trầm Hương sửng sốt rồi gật đầu nói:

>

> “Được rồi, nghe theo ý muội! Muội chờ một lát, ta vào trong thành chuẩn bị các thứ.”

>

> Rồi hắn tung người, bay xuống thành bay ở bên dưới.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!