Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1044: Mục 1045

TRANG 523# 1

> Chương 1044: Dương Tiễn giao nhiệm vụ

>

>

>

>

>

>

> Trầm Hương vừa mới đi, liền có một đạo thần quang từ trên trời giáng xuống, dừng ở bên người Bạch Tố Tố, hóa thành bộ dáng của Dương Tiễn.

>

> Vừa trông thấy hắn, Bạch Tố Tố vội vàng thi lễ nói:

>

> “Chân Quân!”

>

> Dương Tiễn nhàn nhạt nói:

>

> “Cô rời khỏi hắn đi!”

>

> Bạch Tố Tố đột nhiên ngẩng đầu, kinh hoảng kêu lên:

>

> “Chân Quân! Ta…… Ta……”

>

> Nhị Lang Thần tiếp tục nói:

>

> “Hắn quá mức ỷ lại vào Bảo Liên Đăng, cô hãy lấy cắp Bảo Liên Đăng, sau đó rời khỏi hắn, về sau đường hãy để chính hắn đi.”

>

> Nghe được lời giải thích của Dương Tiễn, trong lòng của Bạch Tố Tố khẽ buông lỏng, nàng thấp thỏm nói:

>

> “Nhưng làm vậy hắn sẽ hận chết ta.”

>

> Nhị Lang Thần nghiêm túc nói:

>

> “Mọi chuyện đều là vì giúp hắn trưởng thành. Quá mức ỷ lại Bảo Liên Đăng cũng không tốt, có thủ đoạn vô địch lại không có tâm cảnh của cường giả, một khi mất đi Bảo Liên Đăng hắn sẽ không chịu nổi một kích.”

>

> Bạch Tố Tố gật gật đầu, trong mắt hiện lên một tia kiên định, nói:

>

> “Ta hiểu được!”

>

> Nhị Lang Thần tươi cười nói:

>

> “Lấy Bảo Liên Đăng xong thì hãy tới Thiên Đình Tư Pháp Thần Điện, chuyện về sau còn cần cô trợ lực.”

>

> Bạch Tố Tố cười gật đầu nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Dương Tiễn nói:

>

> “Đây là pháp môn khống chế Bảo Liên Đăng, cô chú ý nghe cho cẩn thận.”

>

> Chỉ thấy Dương Tiễn môi mấp máy lại không có một chút thanh âm nào vang lên, Bạch Tố Tố cung kính lắng nghe, thường thường gật đầu.

>

> Dương Tiễn hỏi:

>

> “Cô đã hiểu rõ chưa?”

>

> Bạch Tố Tố cười khẽ nói:

>

> “Minh bạch.”

>

> Dương Tiễn ‘ ừ ’ một tiếng, thân hình nhạt dần rồi biến mất.

>

> Một lát sau, Trầm Hương khệ nệ, mang theo một đống đồ, từ nơi xa bay tới, cao hứng kêu lên:

>

> “Tố Tố Tố Tố muội xem ta kiếm cái gì này?”

>

> Nghe được tiếng gọi của Trầm Hương, Bạch Tố Tố lập tức bừng tỉnh, cười nhìn Trầm Hương, nói:

>

> “Cái gì mà khiến huynh vui vậy? Chẳng lẽ có thể là thịt rồng hay sao?”

>

> Trầm Hương sửng sốt, hào khí vạn trượng nói:

>

> “Tố Tố muốn ăn thịt rồng, lần sau ta sẽ làm thịt một con nghiệt long cho muội ăn.”

>

> Bạch Tố Tố trợn trắng mắt, tức giận nói:

>

> “Huynh chỉ biết chém gió thôi, Long tộc đâu có dễ chọc như vậy!”

>

> Trầm Hương duỗi tay ra, một luồng sáng màu xanh lóe lên.

>

> Sau đó, một cây đèn màu xanh ngọc hiện lên trong lòng bàn tay Trầm Hương.

>

> Trầm Hương đắc ý nói:

>

> “Có Bảo Liên Đăng nơi tay, chúng ta không cần phải sợ Long tộc.”

>

> Nhìn thấy Bảo Liên Đăng, ánh mắt của Bạch Tố Tố sáng lên, nàng vui vẻ nói:

>

> “Có thể cho muội xem qua hay không?”

>

> “Đây, muội cứ tùy ý!”

>

> Trầm Hương hào phóng đưa Bảo Liên Đăng cho Bạch Tố Tố.

>

> Bạch Tố Tố sửng sốt, cười đùa:

>

> “Huynh tin tưởng ta như vậy hay sao?”

>

> Trầm Hương cười sáng lạn và nói:

>

> “Đúng vậy!”

>

> Nghe được câu trả lời của Trầm Hương, Bạch Tố Tố cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy qua trong lòng của mình.

>

> Nàng tiếp lấy Bảo Liên Đăng, quan sát kỹ lưỡng.

>

> Lúc này, Trầm Hương thả bao đồ lên trên mặt đất, ngồi xổm xuống, vừa sửa sang lại vừa cười nói:

>

> “Tuy rằng Trương Minh Hiên không phải là người tốt, nhưng đồ vật hắn phát minh đúng là không tồi, tỷ như món lẩu này chẳng hạn, ăn rất ngon.”

>

> Rồi hắn ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Tố Tố, nghiêm túc nói:

>

> “Từ những điểm này, ta phát hiện một vấn đề.”

>

> Bạch Tố Tố tò mò hỏi:

>

> “huynh phát hiện ra vấn đề gì vậy?”

>

> Trầm Hương nghiêm nghị nói:

>

> “Món lẩu, kem, bánh mì, các loại đồ uống, nước trái cây, thịt nướng thơm ngon, … Tất cả những thứ này đều là do Trương Minh Hiên khởi sướng, nhưng mục tiêu lại chỉ để thỏa mãn ham muốn ăn uống của chính mình, có thể thấy được hắn là người ham hưởng thụ, xa hoa dâm dật, vì thỏa mãn ham muốn ăn uống mà bức bách thủ hạ phát minh các loại mỹ thực cho hắn.”

>

> Rồi hắn tiếp tục cảm thán:

>

> “Có thể tưởng tượng đến, nếu những thủ hạ của hắn không có phát minh ra đồ ăn làm cho hắn vừa lòng thì chờ tới tất nhiên là cơn giận dữ lôi đình. Vì những loại mỹ thực này, Trương Minh Hiên không biết đã giết chết bao nhiêu thần bếp. Mỗi khi nghĩ như vậy, ta liền cảm thấy khó chịu, chỉ hận thực lực của chính mình không đủ, không thể diệt trừ Trương Minh Hiên, giúp thiên địa bớt một tà ma.”

>

> Nghe được lời nói hùng hồn của Trầm Hương, khóe miệng của Bạch Tố Tố khẽ giật giật.

>

> Thiếu niên, ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi! Rõ ràng là Trương Minh Hiên bị mấy người Lý Thanh Tuyền, Nha Nha ép buộc, phải phát minh mỹ thực.

>

> Trầm Hương sắp xếp mọi thứ xong, vỗ vỗ tay đứng lên cười nói:

>

> “Tố Tố, muội chờ ở chỗ này nhé, ta đi kiếm thêm chút thịt thú rừngcho nồi lẩu thêm phong phú.”

>

> “Ừ ”

>

> Bạch Tố Tố gật gật đầu, ngoắc ngón tay. Từ nơi xa, một tảng đá xanh lăng không bay tới, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, Bạch Tố Tố chậm rãi ngồi ở phía trên tảng đá xanh, thưởng thức Bảo Liên Đăng, ánh mắt sâu kín, miệng thở dài một tiếng.

>

> Sau bữa cơm chiều, Bạch Tố Tố, Trầm Hương sóng vai ngồi ở đỉnh núi, ngẩng đầu nhìn những ngôi sao trên bầu trời.

>

> Trầm Hương nói:

>

> “Ở trong mắt người thường, những ngôi sao kia thật đẹp. Nhưng bọn họ không biết rằng kỳ thật chúng chẳng qua là hình chiếu của Tinh Quân mà thôi. Mà những thần linh của Thiên Đình thì sao? Đoạn tình tuyệt ái, giết hại người vô tội tàn nhẫn, không có một kẻ nào tốt.”

>

> Bạch Tố Tố mở miệng nói:

>

> “Huynh muốn là địch với bọn họ hay sao?”

>

> Trầm Hương đứng lên, chỉ lên bầu trời, hào khí vạn trượng nói:

>

> “Không sai, ta nhất định phải chém đứt bầu trời vô tình vô ái kia, đánh vỡ tất cả quy củ trói buộc!!”

>

> Bạch Tố Tố cười nói:

>

> “Ta sẽ giúp huynh!”

>

> Trầm Hương quay đầu nhìn về phía Bạch Tố Tố, cảm động nói:

>

> “Tố Tố, muội thật tốt!”

>

> Hai người bốn mắt nhìn nhau, một loại không khí ái muội lan tràn ra, sắc mặt của Bạch Tố Tố đỏ lên, nàng vội vàng xoay đầu, bỏ đi.

>

> Trầm Hương cũng cuống quít xoay người, có chút ngượng ngùng, ánh mắt đột nhiên co lại quát:

>

> “Tố Tố, nó tới!”

>

> Bạch Tố Tố cũng vội vàng đứng lên, nhìn về phía thành trì, chỉ thấy chín luồng khói đen gào thét, lượn quanh ở phía trên thành trì, bên trong khói đen có mang theo huyết khí và sát khí nồng đậm.

>

> Thân hình của Trầm Hương chợt lóe lên rồi đã xuất hiện ở phía trên chín luồng khói đen, Bảo Liên Đăng trong nháy mắt đã xuất hiện ở trong tay. Trầm Hương giơ Bảo Liên Đăng lên cao rồi quát to:

>

> “Yêu ma lớn mật!”

>

> Được Trầm Hương thúc giục, Bảo Liên Đăng phóng ra một luồng sáng màu xanh da trời, chiếu sáng toàn bộ bầu trời đêm. Cảm nhận được luồng sáng này, vô số bá tánh bên trong thành trì vội vàng mở cửa sổ, sợ hãi, tò mò nhìn ra bên ngoài.

>

> Ở bên trong ánh sáng màu xanh da trời, chín luồng khí đen gào thét xuyên qua, phát ra từng tiếng huýt gió chói tai rồi chúng nhanh chóng chuyển hướng, đánh tới Trầm Hương.

>

> Trầm Hương miệt thị cười, Bảo Liên Đăng trong tay hơi dịch chuyển, ánh sáng màu xanh da trời nhanh chóng biến thành một ngọn lửa màu xanh da trời, ngọn lửa thổi quét trên không trung, chín luồng khói đen đồng thời phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thê lương.

>

> Bá tánh trong thành ở phía dưới đều nghe được tiếng thét chói tai này, trong đầu không kìm lòng được hiện ra một con quỷ có hình dáng trẻ con đang gào thét, thất khiếu đổ máu, bên trong thành lập tức vang lên những tiếng kêu sợ hãi, tiếng khóc, loạn thành một đoàn.

>

> Trầm Hương trừng mắt tức giận quát:

>

> “Thật can đảm! Hợp!”

>

> Biển lửa co rút lại, tạo thành một quả cầu lửa bao vây Cửu Tử Quỷ Anh ở trong đó, quỷ khí bị ngọn lửa màu xanh lá thiêu đốt đến bốc hơi, Cửu Tử Quỷ Anh cũng khó có thể bảo tồn hình thái khói đen, biến hóa thành chín đứa trẻ con ôm nhau run bần bật.

>

> Nhìn Cửu Tử Quỷ Anh đang run rẩy bên trong quả cầu lửa, trong lúc nhất thời, Trầm Hương cũng không hạ thủ được, rõ ràng hắn chỉ cần một ý niệm là có thể diệt sát mấy ma đầu này, nhưng mà nhìn hình tượng trẻ con cuả bọn chúng, hắn lại không thể hạ thủ được.

>

> Bạch Tố Tố bay đến bên người Trầm Hương, trầm giọng nói:

>

> “Bọn họ đã không thể cứu được nữa rồi, tiêu diệt bọn họ có khi cũng là giải thoát cho bọn họ.”

>

> Trầm Hương gật đầu nói:

>

> “Ta biết!”

>

> Mặc dù trong mắt lộ ra một tia không đành lòng, nhưng hắn vẫn chậm rãi nâng lên tay.

>

> “Thủ hạ lưu tình Xin thí chủ thủ hạ lưu tình!”

>

> Một hòa thượng béo từ nơi xa cuống quít bay tới.

>

> Động tác đưa tay của Trầm Hương lập tức ngừng lại, bàn tay dừng ở trên không trung.

>

> Hòa thượng béo kia bay đến trước mặt Trầm Hương và Bạch Tố Tố, thở ra một hơi dài, vỗ vỗ ngực, tỏ vẻ may mắn nói:

>

> “Còn may là đuổi kịp.”

>

> Rồi hắn sửa sang lại tăng y một chút bái Trầm Hương và Bạch Tố Tố một cái, cười ha hả nói:

>

> “A Di Đà Phật, ngã phật từ bi! Mong thí chủ buông tha cho mấy tiểu quỷ này, giao bọn họ cho bần tăng siêu độ.”

>

> Nghe được lời nói của hòa thượng béo, ánh mắt của Trầm Hương sáng lên, hắn vui mừng nói:

>

> “Ngươi có thể siêu độ bọn họ hay sao?”

>

> Hòa thượng béo gật gật đầu, tự tin nói:

>

> “Tự nhiên là có thể!”

>

> Trầm Hương cường điệu nói:

>

> “Ta nói siêu độ cũng không phải là độ hóa, biến thành một linh hồn ngây dại chỉ biết niệm kinh. Mà là muốn rửa sạch tội nghiệt trên người bọn họ, giúp bọn họ được Luân Hồi chuyển thế.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!