Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1045: Mục 1046

TRANG 523# 2

> Chương 1045: Siêu độ Quỷ Anh

>

>

>

>

>

>

> Hòa thượng béo gật đầu cười ha hả nói:

>

> “Đó là chuyện đương nhiên!”

>

> Bạch Tố Tố lập tức lắc đầu nói:

>

> “Không có khả năng, Cửu Tử Quỷ Mẫu tội nghiệt ngập trời, căn bản khó có thể siêu độ.”

>

> Hòa thượng béo cười ha hả nói:

>

> “Tiểu tăng chính là truyền nhân của Di Lặc Vị Lai Phật, bụng lớn có thể chứa chuyện thiên hạ, thường nở nụ cười độ thế nhân, kẻ hèn này muốn siêu độ mấy tiểu quỷ cũng không phải chuyện khó.”

>

> Trầm Hương do dự một chút nói:

>

> “Vậy thì mấy tiểu quỷ này liền giao cho ngươi, ta đi tìm Quỷ Mẫu. Không thể để hắn chạy thoát được.”

>

> Hòa thượng béo cười ha hả nói:

>

> “Thí chủ không cần nhọc lòng nữa. Vừa nãy tiểu tăng thấy động tĩnh bên này nên mới chạy đến, hơn nữa còn ngẫu nhiên phát hiện Quỷ Mẫu lẩn tránh ở bên trong một sơn động, nó đã bị tiểu tăng thu phục.”

>

> Trầm Hương kinh ngạc nói:

>

> “Quỷ Mẫu bị ngươi bắt được rồi sao?”

>

> Hòa thượng béo cười tủm tỉm gật gật đầu, vươn cánh tay nhỏ mũm mĩm ra, một viên ngọc hiện lên ở trong lòng bàn tay. Lúc này, bên trong viên ngọc một con quỷ đang gào thét va chạm.

>

> Nhận thấy được con quỷ này có một mối liên hệ mật thiết với chín con quỷ nhỏ đang run rẩy trong ngọn lửa kia, Trầm Hương kinh ngạc nói:

>

> “Thật đúng là Quỷ Mẫu.”

>

> Theo bản năng, hắn đưa mắt, đánh giá hòa thượng béo vài lần, kẻ này có thể bắt lấy Quỷ Mẫu, có chút lợi hại đó!

>

> Hòa thượng béo thu hồi viên ngọc, híp mắt nói:

>

> “Thí chủ, vậy bây giờ cậu có thể nương tay, để tiểu tăng độ hóa chín quỷ tử này hay không?”

>

> Trầm Hương nói:

>

> “Tốt!”

>

> Nói xong hắn vung tay lên, bên ngoài quả cầu lửa thật lớn đang bay lơ lửng trên không trung, lập tức xuất hiện một khe hở.

>

> Thấy thế, chín con quỷ nhỏ ở bên trong hét lên một tiếng hóa thành chín luồng khói đen lao ra phía ngoài.

>

> Hòa thượng béo chắp tay trước ngực thì thầm:

>

> “Nam mô Di Lặc Vị Lai Phật Tôn Giả ~”

>

> Một đạo Phật ấn đột nhiên xuất hiện ở chỗ lỗ hổng, tản ra phật quang nhàn nhạt.

>

> Chín con quỷ nhỏ hóa thành khói đen đánh vào phía trên Phật ấn, lập tức phát ra tiếng kêu thê lương, thảm thiết, từng luồng khói đen bốc lên.

>

> Hòa thượng béo ngồi xếp bằng ở trên không trung, cúi đầu nỉ non thì thầm:

>

> “Lễ kính tam bảo lễ kính Di Lặc Vị Lai Phật người thắng

>

> Lấy ma chọc nạp đạt nhã nha lấy ma ba dát oa đến……”

>

> Trầm Hương nhỏ giọng hỏi Bạch Tố Tố nói:

>

> “Tố Tố, muội biết hắn đang niệm cái gì hay không?”

>

> Bạch Tố Tố thấp giọng nói:

>

> “Đây là Phạn văn, ta cũng không hiểu! Hẳn là kinh Phật.”

>

> Trầm Hương gật gật đầu, tiếp tục nhìn.

>

> Một đoạn tâm chú hóa thành từng miếng Phạn văn từ trong miệng hòa thượng béo bay ra, ở trong đêm tối tản ra quang mang lộng lẫy, Phạn văn dễ dàng xuyên qua Phật ấn phong tỏa tiến vào bên trong biển lửa, quay chung quanh chín luồng khí đen.

>

> Chín luồng khí đen biến hóa lại thành chín con quỷ nhỏ hung lệ, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng kêu thê lương, thảm thiết.

>

> Mỗi lần kinh văn xoay tròn lại có từng luồng khói đen từ trên người những con quỷ nhỏ này bay ra và được tinh lọc hóa thành linh khí thuần khiết.

>

> “…… So trát mã chọc mã chọc gia mã vừa mới tát Maya đậu đề đậu đề mã ha đậu đề toa ha”

>

> Sau khi một thanh âm cuối cùng vang lên, tất cả nghiệt lực trên người chín con quỷ nhỏ đều bị tinh lọc, sư hung lệ đã biến mất, chúng biến thành chín linh hồn thuần tịnh có hình dạng trẻ nhỏ, ngồi phía trên chín đài sen nhỏ, phát ra tiếng cười hồn nhiên, khanh khách.

>

> Hòa thượng béo mở to mắt, cười nói:

>

> “Thí chủ, mau thu hồi biển lửa đi! Bọn họ đã không còn nguy hiểm nữa rồi.”

>

> Nghe hòa thượng béo kia nói vậy, Trầm Hương khẽ gật đầu rồi giơ Bảo Liên Đăng lên, quả cầu lửa trên không trung hóa thành một tia lửa rồi bay vào bên trong Bảo Liên Đăng. Lúc này, trên không trung chỉ còn lại có chín đài sen nhỏ nâng chín linh hồn thuần tịnh có hình dạng trẻ nhỏ kia.

>

> Bạch Tố Tố nỉ non nói:

>

> “Thật sự có thể tinh lọc được sao?”

>

> Hòa thượng béo thì thầm:

>

> “Nam mô Di Lặc Vị Lai Phật Tôn Giả ~”

>

> Màn đêm ở phía dưới đột nhiên xuất hiện một cái lốc xoáy đen tuyền, chín linh hồn thuần tịnh có hình dạng trẻ nhỏ kia cưỡi đài sen bay vào bên trong lốc xoáy. Sau đó, lốc xoáy thu nhỏ dần và biến mất.

>

> Hòa thượng béo cười nói với Trầm Hương:

>

> “Bọn họ đã đi chuyển thế rồi, bởi vì một đời này nhận hết khổ sở, kiếp sau chắc chắn sẽ đại phú đại quý.”

>

> Trầm Hương bay đến gần hòa thượng béo, tò mò hỏi:

>

> “Sao ngươi lại làm được như vậy?”

>

> Hòa thượng béo cười nói:

>

> “Tại đây gặp nhau cũng có duyên, chúng ta đi xuống nói chuyện một phen được không?”

>

> Trầm Hương liên tục gật đầu cười nói:

>

> “Tốt!”

>

> Ba người bay xuống thành trì phía dưới, dừng chân ở phía trước một khách sạn, chưởng quầy vội vàng kinh sợ chạy ra đón tiếp.

>

> Trầm Hương tiện tay ném ra một thỏi vàng về phía chưởng quầy rồi thản nhiên nói:

>

> “Chuẩn bị ba gian phòng thượng hạng cho ta.”

>

> Chưởng quầy vội vàng tiếp lấy thỏi vàng nhưng sau đó như nghĩ đến điều gì lại chắp tay cung kính đưa lại rồi thi lễ, sợ hãi nói:

>

> “Ba vị thượng tiên quang lâm bổn tiệm là vinh hạnh của tiểu lão nhân, tiểu nhân không dám thu tiền tài của thượng tiên.”

>

> Trầm Hương tùy ý nói:

>

> “Cho ngươi cầm thì ngươi cứ cầm, lề mà lề mề làm cái gì. Mau đi chuẩn bị.”

>

> Chưởng quầy thấy thượng tiên có vẻ không kiên nhẫn nữa rồi liền vội vàng nói:

>

> “Dạ ~ mời thượng tiên đi theo ta.”

>

> Rồi hắn xoay người khom lưng dẫn bọn họ nhanh chóng đi lên trên lầu.

>

> Nhưng có vẻ là vẫn chưa hết hồi hộp, lúc lên cầu thang, dưới chân chưởng quầy lảo đảo, thân hình va vào lan can, thiếu chút nữa ngã lăn xuống, vẫn là Trầm Hương nhanh tay đỡ lấy mới không rơi.

>

> Chưởng quầy vội vàng kinh hoảng kêu lên:

>

> “Đa tạ thượng tiên, đa tạ thượng tiên ~”

>

> Nghe thấy động tĩnh lạ, những người đang ở trong khách sạn cũng đều vụng trộm mở hé cửa, đánh giá ba người, không dám có động tác mạnh nào. Từ cảnh tượng ba vị tiên trưởng hàng yêu trừ ma vừa rồi thì có vẻ như họ là tiên nhân tốt, nhưng cho dù có là tiên nhân tốt thì đó cũng là tiên nhân, không phải là tồn tại chính mình có thể lôi kéo làm quen, cho nên không có một người nào dám mở cửa phòng đi ra.

>

> Chưởng quầy dẫn ba người Trầm Hương lên lầu ba rồi cung kính nói:

>

> “Khách quan, phòng ở tầng này đều là phòng thượng hạng, mời các vị tùy ý lựa chọn.”

>

> Hòa thượng béo cười nói:

>

> “Đa tạ chưởng quầy, chúng ta còn muốn làm phiền chưởng quầy chuẩn bị một ít thức ăn.”

>

> Chưởng quầy liên tục gật đầu nói:

>

> “Dạ ~ hẳn là phải như thế.”

>

> Nói xong, ông ta lại lảo đảo chạy xuống dưới.

>

> Chưởng quầy chạy đến sau bếp rồi vội vàng hét lớn:

>

> “Tiểu Lục, Tiểu Lục, ngươi chạy đi đâu rồi?”

>

> Một người ăn mặc như tiểu nhị từ bên ngoài chạy vào, kêu lên:

>

> “Chưởng quầy ~”

>

> Chưởng quầy lập tức phân phó nói:

>

> “Tiểu Lục, nhanh gọi điện thoại, kêu đầu bếp trở về, cứ bảo ai không trở lại thì ngày mai nghỉ việc.”

>

> Tiểu Lục liên tục gật đầu nói:

>

> “Dạ ~”

>

> Chưởng quầy tiếp tục kêu lên:

>

> “LãoTiểu Bạch, tiểu Bạch ~”

>

> Một thiếu niên mặc áo gai như quản gia từ bên ngoài chạy vào, nói:

>

> “Cậu ~”

>

> Chưởng quầy phân phó nói:

>

> “Ngày mai, cháu đi qua chỗ lão Hà, làm một cái chiêu bài, không, hiện tại đi ngay luôn, sửa tên khách sạn của chúng ta thành khách sạn Tiên Lâm, ngày mai hãy khóa cửa căn phòng ba vị tiên nhân vừa ở lại, không chiêu đãi khách nhân.”

>

> Rồi chưởng quầy cởi quần áo ra, đưa cho thiếu niên kia và nói:

>

> “Còn có, đưa bộ quần áo này của ta lên bán đấu giá, đây chính là quần áo đã được tiên nhân sờ qua, có tiên nhân chúc phúc.”

>

> Tiểu Bạch liên tục gật đầu, cười nói:

>

> “Cậu, ngài cứ yên tâm đi!”

>

> Rồi hắn nhanh chóng chạy ra ngoài.

>

> Chuyện phát sinh ở phía dưới tự nhiên không thể gạt được ba người Trầm Hương ở trên lầu nhưng bọn họ cũng chỉ hơi hơi mỉm cười rồi không để ở trong lòng.

>

> Ba người ngồi ở trước một cái bàn, Trầm Hương tò mò hỏi:

>

> “Không biết vừa rồi, đại sư dùng thủ đoạn gì mà có thể siêu độ Chín con quỷ nhỏ kia vậy?”

>

> Hòa thượng béo cười nói:

>

> “Đoạn kinh văn ta vừa dùng kia gọi là Di Lặc Vị Lai Phật chân ngôn, nếu có người niệm tâm chú, vô luận niệm thành lời hay niệm trong lòng thì đều có tác dụng.

>

> Nếu như người nghe thấy chú âm này là kẻ đáng bị đánh vào 3 ác đạo (Tam ác đạo là gì? “Tam ác đạo hựu danh tam ác thú” (Ba đường ác còn gọi là tam ác thú), “thú” là thú hướng (趣向: hướng về, hướng đến). Thú và Đạo có ý nghĩa giống nhau. “Hựu danh tam đồ, vị nhất thiết chúng sanh tạo ác sở sanh chi xứ; cố danh ác đạo” (còn gọi là tam đồ, là chỗ sanh về của hết thảy chúng sanh tạo nghiệp, nên gọi là “ác đạo”), tại sao gọi là ác đạo? Hết thảy chúng sanh tạo ác sẽ sanh về chỗ ấy. Do các sự ác chiêu cảm, nên gọi là “ác thú”. Do các điều thiện chiêu cảm, nên gọi là “thiện thú”, đó là cõi trời. Cõi người là nơi thiện ác hỗn tạp, nửa ác, nửa thiện. Nếu tâm hạnh của chúng ta thiện nhiều, ác ít, sẽ sanh lên cõi trời. “Địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh tam đạo, danh tam ác đạo” (ba đường địa ngục, ngạ quỷ, và súc sanh gọi là tam ác đạo), Bồ Tát tất xuất hiện, ra tay diệt trừ.

>

> Còn nếu không thì người nghe thấy chú âm này cũng không nhập bào thai mà sẽ hóa sinh trong hoa sen. Trải qua một đại kiếp nạn này, bọn họ sẽ thu hoạch được Đạo Chủng công đức, vô lượng vô biên.”

>

> Trầm Hương tán thưởng nói:

>

> “Di Lặc Vị Lai Phật Tôn Giả thật sự là đại từ đại bi, có đại thần thông.”

>

> Mang theo một tia đắc ý nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, ngươi có khả năng không biết, sư phó của ta cũng một vị Phật Đà của Phật giáo, nói không chừng còn quen biết với Di Lặc Vị Lai Phật đó!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!