TRANG 524# 1
> Chương 1046: Trầm Hương học kinh
>
>
>
>
>
>
> “Ồ ~ không biết tôn giá là vị Phật Đà nào?”
>
> Hòa thượng béo tò mò hỏi.
>
> Trầm Hương tự hào nói:
>
> “Sư phụ ta chính là Đấu Chiến Thắng Phật ~ một vị Phật Đà mới được phong chức.”
>
> Hòa thượng béo nghiêm túc nói:
>
> “Nguyên lai các hạ là đệ tử của Đấu Chiến Thắng Phật, thất kính thất kính ~”
>
> Trầm Hương cười hì hì nói:
>
> “Dễ nói ~ dễ nói ~ tiểu hòa thượng, huynh xem chúng ta cũng không phải là người ngoài, ta cũng coi như là nửa đệ tử Phật môn, vậy bộ tâm chú này huynh có thể dạy cho ta hay không?”
>
> Hòa thượng béo nhìn vẻ mặt chờ mong của Trầm Hương, trong lòng không biết nên nói cái gì, ngươi nghĩ kinh văn là cái gì? Chân pháp há có thể dễ dàng truyền thụ như vậy? Đường Tam Tạng vì cầu mấy quyển kinh văn phàm tục cũng phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, đi bộ vượt xa ngàn vạn dặm, ngươi định dùng một câu không phải người ngoài mà muốn lấy chân truyền của ta sao? Trên đời nào có chuyện tốt như vậy?
>
> Hòa thượng béo mở miệng cười nói:
>
> “Cũng được!”
>
> Thôi được rồi, dù sao Phật Tổ cũng bảo ta tìm cách tiếp cận, giao hảo với Trầm Hương, đây coi như đầu tư giai đoạn trước đi.
>
> Trầm Hương cao hứng nói:
>
> “Đa tạ tiểu sư phó!”
>
> Chưa chi đã đổi giọng xưng hô rồi.
>
> Hòa thượng béo mở miệng nói:
>
> “Vậy Trầm huynh hãy nghe cho kỹ! Lễ kính tam bảo lễ kính Di Lặc Vị Lai Phật người thắng lấy ma chọc nạp đạt nhã nha…… Khi tụng chân ngôn, trong đầu nên quan tưởng Pháp Tướng Di Lặc Vị Lai Phật. Chỉ cần huynh toàn tâm toàn ý, tự nhiên có thể được Di Lặc Vị Lai Phật ban pháp.”
>
> Trầm Hương suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc nói:
>
> “Xin sư huynh nói lại một lần.”
>
> Hòa thượng béo gật đầu cười nói:
>
> “Tốt, Trầm huynh nghe cho cẩn thận. Lễ kính tam bảo lễ kính Di Lặc Vị Lai Phật người thắng lấy ma chọc nạp đạt nhã nha……”
>
> Tiếp tục, hắn lại nói một lần.
>
> Trầm Hương trầm ngâm một lát, thì thầm:
>
> “Lễ kính tam bảo lễ kính Di Lặc Vị Lai Phật người thắng lấy ma chọc nạp đạt nhã nha……”
>
> Một luồng sức mạnh vô hình giáng lâm, mang theo ý cảnh tinh lọc cứu rỗi thế nhân siêu thoát bỉ ngạn.
>
> Trầm Hương lập tức câm miệng, luồng sức mạnh vô hình kia cũng theo đó tan đi.
>
> Trầm Hương cao hứng nói:
>
> “Ta đã học xong.”
>
> Nghe được câu nói này của Trầm Hương, hòa thượng béo kia lập tức ngây người, đây là ngộ tính cấp bậc gì vậy? Cho dù là mấy vị Bồ Tát của Phật môn muốn học được đoạn tâm kinh này cũng không dễ dàng như vậy đâu! Thằng này sao có thể nghe hai lần là biết được rồi.
>
> Sau đó, hòa thượng béo lập tức cảm nhận được khí vận của mình đã liên kết với Trầm Hương, hắn vừa lòng cười, cảm thán:
>
> “A Di Đà Phật, thí chủ quả là người có duyên với Phật môn ta.”
>
> Trầm Hương nhìn thoáng qua Bạch Tố Tố, vội vàng xua tay nói:
>
> “Không có duyên, không có duyên ~”
>
> Phanh phanh phanh.
>
> Đột nhiên, một vài tiếng đập cửa vang lên, giọng nói nịnh nọt của chưởng quầy từ bên ngoài truyền vào:
>
> “Ba vị thượng tiên, đồ ăn đã chuẩn bị tốt.”
>
> Hòa thượng béo mở miệng nói:
>
> “Vào đi!”
>
> Chưởng quầy nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, mang theo một đội đầu bếp ăn mặc sạch sẽ ngăn nắp bưng đồ ăn đi vào, sau khi bày biện đồ ăn ở trên bàn, bọn họ cung kính lui đi ra ngoài.
>
> Bạch Tố Tố đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Trầm Hương, các huynh chậm rãi nói chuyện, ta đi nghỉ ngơi trước.”
>
> Trầm Hương nhìn về phía Bạch Tố Tố, ngữ khí nói chuyện cũng ôn nhu thêm vài phần:
>
> “Cùng ta chạy một ngày, chắc muội cũng mệt mỏi rồi! Mau đi nghỉ ngơi đi!”
>
> Bạch Tố Tố do dự một chút nói:
>
> “Huynh có thể đưa Bảo Liên Đăng cho muội mượn một đêm sao? Muội muốn nghiên cứu một chút.”
>
> Trầm Hương hào phóng cười nói:
>
> “Tự nhiên là có thể!”
>
> Rồi hắn vung tay lên, Bảo Liên Đăng xuất hiện ở trên không trung, bị Trầm Hương chộp vào trong tay.
>
> Trầm Hương đưa Bảo Liên Đăng cho Bạch Tố Tố nói:
>
> “Cho muội ~”
>
> Bạch Tố Tố nhận lấy Bảo Liên Đăng, do dự một chút rồi nói:
>
> “Trầm Hương, về sau huynh phải chú ý an toàn, không cần lỗ mãng giống như hôm nay vậy.”
>
> Trầm Hương ha ha cười nói:
>
> “Tố Tố, muội cứ yên tâm đi! Trong lòng ta hiểu rõ, có Bảo Liên Đăng nơi tay, mấy tiểu quỷ kia sao lại là đối thủ của ta được?”
>
> Bạch Tố Tố cười nói:
>
> “Ừ, muội cũng chỉ nói như thế mà thôi! Tóm lại huynh phải chú ý an toàn của bản thân.”
>
> Nói xong, nàng xoay người, mở cửa phòng ra, đi ra ngoài, tiến vào trong căn phòng bên cạnh.
>
> Trầm Hương quay đầu nhìn về phía hòa thượng béo, cười nói:
>
> “Đúng rồi, ta còn không biết tiểu sư phó tên gì nhỉ?”
>
> Hòa thượng béo chắp tay trước ngực, cười nói:
>
> “Bần tăng A Dật Đa.”
>
> Trầm Hương cười ha hả nói:
>
> “Cái tên này của tiểu sư phó thật là lạ.”
>
> Hòa thượng béo cười nói:
>
> “Bần tăng là người Thiên Trúc, cho nên tên có chút bất đồng với phong cách của Đông Thổ.”
>
> Trầm Hương tò mò hỏi:
>
> “Tiểu sư phó là đệ tử của Di Lặc Vị Lai Phật sao?”
>
> A Dật Đa cung kính nói:
>
> “Ta từng được ngồi xuống nghe Phật Tổ giảng kinh, nhưng lại không dám tự xưng là đệ tử của Phật Tổ.”
>
> Trầm Hương nhịn không được nói:
>
> “Còn may mà tiểu sư phó không phải là đệ tử của Di Lặc Vị Lai Phật, còn có cơ hội thay đổi địa vị.”
>
> Nghe được câu nói của Trầm Hương, trong lòng A Dật Đa không khỏi giật thót, hắn nhịn không được nói:
>
> “Thí chủ, người có phải là có hiểu lầm với Di Lặc Vị Lai Phật hay không?”
>
> Trầm Hương lắc đầu nói:
>
> “Không có hiểu lầm, ta rất tôn trọng Di Lặc Vị Lai Phật.”
>
> A Dật Đa tiếp tục nói:
>
> “Vậy vì sao vừa rồi thí chủ lại nói những lời kia?”
>
> Trầm Hương suy nghĩ một chút, muốn nói lại thôi, sau đó nói:
>
> “Thôi! Hôm nay, tiểu sư phó đã giúp ta một lần, vậy nên ta cũng giúp huynh một lần.”
>
> Rồi hắn thấp giọng nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật có phải là Tương lai Phật cuả Phật giáo hay không?”
>
> A Dật Đa gật đầu cười nói:
>
> “Tự nhiên là vậy.”
>
> Trầm Hương thương hại nói:
>
> “Vậy mới đáng thương! Như Lai Phật Tổ là cường giả có một không hai trên Hồng Hoang, cùng thiên địa đồng thọ, chỉ sợ cho dù chờ đến vô lượng Lượng kiếp, Di Lặc Vị Lai Phật cũng không có cơ hội ngồi lên vị trí Vạn Phật chi tổ.”
>
> Nghe được câu nói của Trầm Hương, khóe miệng của A Dật Đa khẽ giật giật rồi hắn lắc đầu cười nói:
>
> “Cũng không phải là như thế, ngã phật từ bi chú ý chúng sinh bình đẳng, Phật Tổ cũng không phân cao thấp với người bình thường, thế cho nên có thể nói Di Lặc Vị Lai Phật cùng cấp với Phật Tổ.”
>
> Trầm Hương vẫn nhìn A Dật Đa với ánh mắt thương hại rồi nói:
>
> “Chẳng lẽ tiểu sư phó thật sự tin tưởng câu nói đó hay sao? Ta hỏi huynh, nếu như chúng sinh bình đẳng vì sao chư Phật lạicao cao tại thượng? Nếu chúng Phật bình đẳng cần gì phải phân chia Phật Đà, Bồ Tát, La Hán?”
>
> A Dật Đa cười nói:
>
> “Phục thứ, cần bồ đề. Là pháp bình đẳng không có cao thấp. Là danh a nậu nhiều la tam miểu tam bồ đề (Phiên âm chữ anuttarā-saṃyak-saṃbodhi từ tiếng Phạn. Có nghĩa là Giác ngộ chân chính cao tột. Anuttarā có nghĩa là »sao tột, không có gì vượt qua được«. Saṃyak có nghĩa là »chân chính«. Saṃbodhi có nghĩa là »giác ngộ«. Hán dịch là Vô thượng chính đẳng giác, Vô thượng chính chân đạo, Vô thượng chính biến trí).
>
> “Đối với vạn vật trên thế gian này, hết thảy đều là bình đẳng, một giọt nước, một ngọn núi, thậm chí tiên thần Phật Đà, đối với thiên địa mà nói đều là bình đẳng, là pháp bình đẳng, không hiện ở bên ngoài.”
>
> Trầm Hương tức giận nói:
>
> “Đây đều là những lý lẽ lừa dối người, vậy ta hỏi một câu, huynh muốn làm nước hay là muốn làm núi?”
>
> Rồi hắn tiếp tục nói:
>
> “Ta nói với huynh này, với thế giới này, vạn vật bao gồm thần phật có lẽ là bình đẳng, nhưng nhìn ở góc độ của chúng ta thì khẳng định là bất bình đẳng! Huynh có phải là đã đọc kinh đến choáng váng hay không?”
>
> “Hiện tại, người trong tam giới đều biết Như Lai là Vạn Phật chi tổ, huynh đi theo Di Lặc Vị Lai Phật có thể có cái tiền đồ gì? Theo ta thấy, huynh vẫn là nên đến xin vào làm môn hạ của Như Lai Phật Tổ thỏa đáng hơn, giúp cho tiền đồ của bản thân tốt hơn, ngày sau nói không chừng cũng có thể trở thành một vị Phật Đà.”
>
> A Dật Đa lắc đầu nói:
>
> “Tiểu thí chủ, loại lời này mong đừng nói nữa.”
>
> Trầm Hương gật gật đầu, giống như nghĩ đến chuyện gì nói:
>
> “Ta hiểu được, huynh không muốn làm người thất tín bội nghĩa đúng không? Quả là hào kiệt”
>
> Rồi hắn giơ ly lên, hào hùng nói:
>
> “Ta tôn kính huynh. Tới! Ta lấy trà thay rượu, kính huynh một ly.”
>
> A Dật Đa cười cười, bưng cái ly lên, uống một hớp trà.
>
> Trầm Hương uống một hớp lớn, cạn sạch cả chén trà rồi đột nhiên nói:
>
> “Không bằng chúng ta mưu phản đi!”
>
> “Phụt ~”
>
> Nghe được câu nói bất ngờ này của Trầm Hương, một hớp nước trà còn chưa vào bụng đã bị A Dật Đa phun ra.
>
> Trầm Hương vội vàng duỗi tay ra, một đạo linh quang hiện lên, nước trà phun ra bị cố định ở trên không trung rồi hắn vung tay lên, hắt nước trà bay ra ngoài cửa sổ.
>
> Trầm Hương tức giận nói:
>
> “Ta chỉ nói đùa thôi. Huynh kích động như vậy làm gì?”
>
> Rồi trong mắt có tinh quang chợt lóe, hắn hưng phấn nói:
>
> “Chẳng lẽ ta đã nói trúng tâm khảm của huynh?”
>
> A Dật Đa liên tục xua tay nói:
>
> “Thí chủ, hãy nói cẩn thận.”
>
> Trầm Hương tùy ý cười ha hả nói:
>
> “Sợ cái gì! Nam tử hán đại trượng phu, dám nói dám làm.”
>
> Khóe miệng của A Dật Đa khẽ giật giật, ta chưa nói cũng không định làm đâu!
>
>
>
>