Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1047: Mục 1048

TRANG 524# 2

> Chương 1047: Bạch Tố Tố trộm bảo

>

>

>

>

>

>

> Lúc này, đôi mắt của Trầm Hương đã sáng rực lên như mắt sói nhìn con mồi trong đêm, hắn kích động nói:

>

> “Huynh ngẫm lại xem đi! Nếu không Di Lặc Vị Lai Phật tạo phản thì sẽ mãi mãi không thể xoay người làm Vạn Phật chi tổ, ta phỏng chừng trong nội tâm của ông ta cũng đang chờ đợi cơ hội để tạo phản đó!”

>

> A Dật Đa không biết nên nói cái gì, ta thật đúng là không muốn tạo phản, chỉ có điều lời Trầm Hương nói xác thật là có điểm đạo lý! Như Lai Phật Tổ đúng là có thể sống rất lâu.

>

> Trầm Hương tiếp tục cổ động nói:

>

> “Sau khi huynh trở lại Linh Sơn, lấy danh nghĩa của Di Lặc Vị Lai Phật thu nạp một vài vị Bồ Tát, Phật Đà, ưng thuận cho bọn hắn một vài chỗ tốt, chờ đến khi đại thế đã thành, hiệp lực với vô số Bồ Tát, Phật Đà bức bách Như Lai thoái vị. Đến lúc đó, cho dù Như Lai có tu vi tuyệt đỉnh thì cũng không còn mặt mũi nào để làm trái chư Phật, tiếp tục bá chiếm vị trí Phật Tổ.

>

> “Đến lúc đó không cần chiến đấu mà vẫn chiến thắng, Di Lặc Vị Lai Phật có thể trở thành Vạn Phật chi tổ, mà ngươi cũng có thể thành tựu Phật Đà quả vị.”

>

> Nghe được tương lai sáng lạn mà Trầm Hương vẽ ra, A Dật Đa cũng cảm thấy động tâm, theo bản năng hỏi:

>

> “Chúng ta nên làm gì để lung lạc những Bồ Tát, Phật Đà kia đây?”

>

> Trầm Hương cười ha hả nói:

>

> “Đơn giản! Chỉ cần tình thoảng mời bọn họ ăn cơm, hứa cho bọn hắn một vài chỗ tốt, thu nạp nhân tâm.”

>

> “Ừm kịch bản này sao nghe rất quen nhỉ?”

>

> A Dật Đa thầm nghĩ.

>

> Xong trong lòng lập tức bài trừ biện pháp này, có lẽ lời hắn nói có chút đạo lý, nhưng mà chỉ dùng biện pháp này đã muốn lung lạc chư Phật thì không khỏi giống như trò đùa rồi, kết cục của Địa Tạng đã chứng minh biện pháp này là không thể thực hiện được rồi.

>

> Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn gật gù ra vẻ tán đồng để Trầm Hương nói cho sướng miệng.

>

> Trầm Hương cũng không biết suy nghĩ trong lòng A Dật Đa, hắn vẫn tiếp tục hưng phấn nói:

>

> “Đến lúc đó huynh khống chế Phật giáo, ta độc tôn trên Thiên Đình, huynh đệ chúng ta hợp lực đủ để quét sạch tà ma, trả lại thanh minh cho thiên địa.”

>

> A Dật Đa vốn đang gật gù giả vờ nhưng nghe đến câu nói cuối cùng của Trầm Hương, hắn chấn động, vội vàng lên tiếng hỏi:

>

> “Trầm huynh muốn đánh lên Thiên Đình hay sao?”

>

> Trầm Hương dùng sức gật đầu, oán hận nói:

>

> “Không sai, năm đó, tên tiểu nhân âm hiểm Trương Minh Hiên lấy mẹ của ta làm bố cục, hố chết Tử Vi Đại Đế cùng những Thiên Thần ủng hộ. Nhưng chuyện của mẹ ta cũng bởi vậy mà bị truyền đi ra ngoài, Thiên Đế vì thể diện của bản thân nên đã ra lệnh Tư Pháp Thiên Thần hạ giới trấn áp mẹ của ta ở dưới Hoa Sơn.”

>

> “Về sau, Tư Pháp Thiên Thần còn không chịu bỏ qua cho ta, hắn không chỉ giết chết tứ di nương của ta lại còn đồ sát cả thôn chỗ ta ở, đuổi giết ta mãi không thôi.”

>

> “Cuối cùng có một ngày, ta muốn đánh lên trời cao, hủy diệt Thiên Đình lãnh khốc vô tình kia, còn muốn đánh lên Thiên Môn Sơn, diệt trừ ma đầu Trương Minh Hiên kia.”

>

> Nghe lời kể của Trầm Hương, A Dật Đa cũng sửng sốt.

>

> Vì cái gì mà chuyện hắn kể lại khác với tin tức ta tìm hiểu được nhỉ?

>

> Trầm Hương nhìn về phía A Dật Đa với ánh mắt chờ mong rồi nói:

>

> “Anh em tốt, huynh sẽ giúp ta đúng không?”

>

> A Dật Đa theo bản năng gật gật đầu.

>

> Trầm Hương cười ha ha nói:

>

> “Quả nhiên là anh em tốt, ta cũng sẽ giúp huynh. Ta sẽ bày mưu tính kế cho huynh, giúp Di Lặc Vị Lai Phật trở thành Vạn Phật chi tổ.”

>

> Thấy dáng vẻ tự luyến này của Trầm Hương, khóe miệng của A Dật Đa khẽ run rẩy một chút, hắn vội vàng nói:

>

> “Không, không cần! Ta tin tưởng Di Lặc Vị Lai Phật cũng sẽ không để ý cái hư danh này.”

>

> Trầm Hương tức giận nói:

>

> “Huynh cũng không phải là Di Lặc Vị Lai Phật, làm sao có thể biết được Di Lặc Vị Lai Phật không để bụng?”

>

> “Nói không chừng, ở sau lưng, Di Lặc Vị Lai Phật còn hận Như Lai hận muốn chết đó! Cho dù là đâm người rơm (một trò nguyền rủa người khác của Tàu, hung thủ sẽ làm một con rối bằng rơm hoặc bằng vải, sau đó dán tên nạn nhân lên, rồi hành hạ con rối để trù ẻo nạn nhân cũng sẽ bị như con rối) cũng đều có khả năng đã làm rồi.”

>

> Trầm Hương cười ha hả nói.

>

> A Dật Đa vội vàng nói:

>

> “Ăn cơm, ăn cơm!”

>

> Thằng này càng nói càng quá phận, nhưng mà trong lòng của hắn lại không tự chủ được nghĩ thêm vài phần. Trước kia, do không ai nói nên hắn còn không cảm thấy có cái gì không ổn, hiện tại nghĩ tới trong lòng càng lúc càng nghẹn khuất, đúng như lời Trầm Hương đã nói, bản thân chỉ là tương lai Phật, không biết đến khi nào mới có thể thượng vị đây! Chẳng lẽ thật sự phải chờ tới vô lượng Lượng kiếp hay sao?

>

> Sau khi ăn cơm xong, hai người cũng trở về phòng nghỉ ngơi.

>

> Sau khi Trầm Hương trở lại trong phòng của mình, lập tức thầm nói trong lòng:

>

> “Hệ thống, đệ trình nhiệm vụ!”

>

> “Đinh nhiệm vụ: Thành Thiên Nguyên ở chỗ giao giới Tây Ngưu Hạ Châu và Bắc Câu Lô Châu, có Cửu Tử Quỷ Mẫu làm ác, thỉnh ký chủ bắt giữ hoặc chém giết Cửu Tử Quỷ Mẫu, tránh cho kẻ này làm hại nhân gian. Trạng thái của nhiệm vụ là đã hoàn thành!”

>

> Sau đó, hư không trước mặt Trầm Hương vặn vẹo hình thành một cái lốc xoáy, bên trong lốc xoáy một chiếc rìu màu vàng đậm chậm rãi rớt xuống, trên thân rìu còn có một cái ấn ký hình Thái Cực.

>

> Trầm Hương đỡ lấy chiếc rìu, cảm thấy trong tay trầm xuống, theo bản năng nói:

>

> “Nặng thật!”

>

> Rồi hắn lập tức vận dụng pháp lực, nâng chiếc rìu lên tới trước mặt, cẩn thận xem xét.

>

> Đây là rìu bổ củi của Thái Thượng Lão Quân ư? Trừ việc hơi nặng một chút thì cũng không có gì đặc biệt cả!

>

> Trong lòng Trầm Hương thầm nói. Hệ thống này đúng là càng ngày càng keo kiệt, ngay cả rìu bổ củi cũng đưa ra làm phần thưởng rồi, nhưng cũng không thể không nói hệ thống này thật sự khó lường, ngay cả rìu bổ củi của Thái Thượng Lão Quân đều có thể thu làm phần thưởng khen ngợi hắn, thật không hổ là hệ thống do Thiên Đạo sinh thành.

>

> Trầm Hương thưởng thức một lúc rồi thu chiếc rìu này vào bên trong túi trữ vật. Có Bảo Liên Đăng nơi tay, loại binh khí này hoàn toàn không cần dùng đến, cho dù gặp được đối thủ nào, tế Bảo Liên Đăng ra là được rồi.

>

> Đêm khuya, mọi người chìm trong giấc ngủ, tiếng côn trùng kêu cũng không ầm ĩ như ban ngày. Từ bên trong một căn phòng của khách sạn, ột bóng người màu trắng lao ra, bay về nơi xa.

>

> Trong căn phòng cách vách, hòa thượng béo A Dật Đa mở choàng mắt, nhìn ra phía ngoài.

>

> Trầm Hương từ cửa sổ lao ra, đuổi theo bóng người kia, kinh hoảng kêu lên:

>

> “Tố Tố, muội muốn đi đâu?”

>

> Dưới màn đêm, Bạch Tố Tố ngừng bay, thân hình treo ở trên không trung, nàng xoay người nhìn về phía Trầm Hương.

>

> Trầm Hương cũng dừng chân lại, trong lòng bất an, nhìn chằm chằm về phía Bạch Tố Tố

>

> .

>

> Bạch Tố Tố hơi hơi mỉm cười giơ Bảo Liên Đăng lên. Chỉ trong nháy mắt, Bảo Liên Đăng sáng rực lên, một luồng sáng màu xanh da trời lao ra, bao phủ Bạch Tố Tố. Ánh sáng ở đêm tối bên trong rất nổi bật, thân hình Bạch Tố Tố chợt lóe lên rồi biến mất, không còn tung tích gì.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, Trầm Hương đứng ở trên không trung lập tức trợn tròn mắt.

>

> Tại sao lại như vậy? Sao Tố Tố lại có thể sử dụng Bảo Liên Đăng? Nàng tiếp cận ta chính là vì ăn cắp Bảo Liên Đăng hay sao?

>

> Càng nghĩ cảm xúc trong lòng hắn lại càng không ngừng trầm xuống, nội tâm tràn ngập cảm giác ai oán thê lương khi bị vứt bỏ.

>

> “A Di Đà Phật ~”

>

> A Dật Đa dựng thẳng bàn tay xuất hiện ở bên người Trầm Hương, mở miệng nói:

>

> “Thí chủ, cậu không sao chứ?”

>

> Trầm Hương hoàn toàn không có chú ý tới A Dật Đa, hắn vẫn đắm chìm ở bên trong thế giới của bản thân, ý chí tinh thần sa sút, nỉ non nói:

>

> “Vì cái gì? Tại sao lại như vậy? Vì sao mà nàng lại muốn làm như vậy?”

>

> A Dật lớn tiếng kêu lên, giọng nói như sư tử rống giận, làm cho Trầm Hương cảm thấy điếc tai:

>

> “Theo bần tăng biết, vị nữ thí chủ kia chính là yêu hồ trên Thiên Không Đảo của Thiên Môn Sơn.”

>

> Nghe được câu nói này của A Dật Đa, tinh thần Trầm Hương chấn động, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía A Dật Đa, khiếp sợ kêu lên:

>

> “Đại sư, ngài vừa nói cái gì?”

>

> A Dật Đa mỉm cười nói:

>

> “Bần tăng có thể nhìn ra vị nữ thí chủ kia vẫn là còn có tình nghĩa đối với thí chủ, chỉ sợ là có chuyện bất đắc dĩ.”

>

> Lúc này, giống như nghĩ đến điều gì đó, hốc mắt của Trầm Hương phiếm hồng, hắn nổi giận gầm lên một tiếng:

>

> “Trương Minh Hiên ~~ "

>

> Tiếng gầm giận dữ của Trầm Hương làm cho núi sông bừng tỉnh, vô số gia đình thắp sáng phù đèn lên, nhìn ra ngoài.

>

> Trầm Hương hóa thành một vệt sáng hùng hổ bay về Thiên Môn Sơn.

>

> A Dật Đa mỉm cười, đi theo phía sau Trầm Hương, hắn bước ra một bước chính là vượt qua ngàn dặm, hư không sinh liên, tốc độ di chuyển cũng không hề thua kém Trầm Hương.

>

> Hiện tại, A Dật Đa đã hạ quyết tâm, mặc kệ Trương Minh Hiên hay Thiên Đình có ý định gì, bản thân chỉ cần mượn sức Trầm Hương này là đủ rồi, có thể làm cho bọn họ cảm thấy thêm ngột ngạt thì càng tốt. Tại sao mà ta càng nghĩ lại càng cảm thấy vui sướng hơn nhỉ?

>

> Trầm Hương bay suốt ngày đêm, không chịu ngừng nghỉ.

>

> Một tháng sau, rốt cuộc hắn đã đi tới Thiên Môn Sơn, người còn chưa tới, khí tức cuồng bạo đã bao phủ khắp Thiên Môn Sơn.

>

> Bên trong một tòa tửu lầu ở trong phường thị dưới Thiên Môn Sơn, một lão giả mảnh khảnh vừa uống rượu vừa cười ha hả nói:

>

> “Bao nhiêu năm qua không có một ai dám làm càn ở Thiên Môn Sơn rồi. Hôm nay, rốt cuộc lại có việc vui để nhìn rồi.”

>

> Trên bàn bên cạnh, một đại hán cười ha ha nói:

>

> “Lần trước là mấy vị Phật Đà, Bồ Tát của Phật giáo đuổi giết Thành Sư Đà đi vào Thiên Môn Sơn thì phải? Cuối cùng, bọn họ lại bị một câu lăn của Thần Quân làm cho sợ tới mức tè ra quần, Như Lai cũng phải cúi đầu nhận thua. Nghĩ tới thật là sảng khoái! Thật là quá sảng khoái!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!