Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1048: Mục 1049

TRANG 525# 1

> Chương 1048: Trầm Hương đến Thiên Môn Sơn

>

>

>

>

>

>

> Ở bên cạnh, một con Hoàng Sư Tinh (sư tử thành tinh) rung đùi đắc ý nói:

>

> “Ta xưng vương làm chúa tể ở Báo Đầu Sơn trăm ngàn năm, lúc nào cũng lo lắng có kẻ đến phá hoại hay cướp địa bàn, lại không biết còn có nơi thần kỳ như Thiên Môn Sơn vậy. Hồi trước, bị địch nhân đánh trọng thương, may có Lục Nhĩ Hộ Pháp cứu giúp, hiện giờ được phép sinh hoạt ở tại đây, tiêu dao sung sướng hơn trước không biết bao nhiêu lần, hiện giờ hung nhân đột kích sao có thể khoanh tay đứng nhìn, ta đây sẽ tiến đến đuổi kẻ này đi.”

>

> Rồi nó đứng dậy, định đi ra ngoài.

>

> Lão giả gầy gò kinh ngạc liếc mắt nhìn Hoàng Sư Tinh một cái, nói:

>

> “Không ngờ ngươi lại được Lục Nhĩ Hộ Pháp cứu trở về tới? Vậy ngươi tất nhiên có chỗ bất phàm, không biết huynh đài xưng hô như thế nào?”

>

> Nghe vậy, những yêu ma quỷ quái khác trong quán rượu cũng đều nhìn về phía Hoàng Sư Tinh.

>

> Hoàng Sư Tinh ôm quyền cười ha hả nói:

>

> “Ta chẳng qua là một con sư tử bình thường đắc đạo mà thôi, không có gì hiếm lạ cả, chỉ là ngày thường không tranh không đoạt, giúp mọi người làm điều tốt mà thôi.”

>

> Một con yêu quái không tin, lớn tiếng hỏi:

>

> “Không tranh không đoạt, vậy nếu trong động phủ của huynh thiếu gì đó thì làm sao bây giờ?”

>

> Hoàng Sư Tinh nói:

>

> “Đơn giản! Ta ở trên núi có chăn nuôi một ít gia cầm gia súc, thường xuyên giao dịch với bá tánh dưới núi, đổi lấy vật dụng cần thiết.”

>

> Một đại hán cười ha ha nói:

>

> “Yêu quái như huynh đài thật đúng là hiếm thấy, cũng khó trách có thể được Thần Quân nhìn trúng và phái Hộ Pháp ra tay cứu.”

>

> “Đúng vậy!”

>

> “Đúng vậy!”

>

> “Quái thai bên trong hàng ngũ yêu quái!”

>

> “Ha ha ~ bình sinh đây là lần đầu tiên ta nghe được trên đời còn có yêu quái như vậy, chúng ta cũng đều là sau khi đi vào Thiên Môn Sơn mới bắt đầu học làm buôn bán.”

>

> “Trên đời này yêu quái có nguyên tắc như vậy cũng không nhiều lắm. Ghê gớm! Ghê gớm!”

>

> ……

>

> Hoàng sư ôm quyền nghiêm nghị nói:

>

> “Chư vị gặp lại, ta đây sẽ đi ngăn địch ở ngoài sơn môn, nhất định sẽ không cho ác đồ bước vào Thiên Môn Sơn nửa bước, quấy nhiễu sự thanh tịnh của Thần Quân.”

>

> Nói xong, hắn nhanh chóng đi ra ngoài cửa rồi phóng lên cao.

>

> Những yêu ma quỷ quái còn lại trong quán rượu cũng đều sôi nổi kêu lên:

>

> “Đi xem một chút ~ cùng nhau cùng nhau!”

>

> Ở khắp nơi trong phường thị cũng đều có chuyện cùng loại phát sinh, từng đám yêu ma quỷ quái cưỡi mây đen, mây trắng che trời bay tới, chặn đường Trầm Hương.

>

> Ở một dãy núi cách Thiên Môn Sơn không xa, nhìn thấy yêu khí, ma khí che trời ở nơi xa cùng với một đám yêu ma hung thần ác sát, trong lòng của Trầm Hương đột nhiên hoảng hốt, yêu ma thật nhiều, hắn giống như là không đánh lại!

>

> Một con yêu xà cười hắc hắc nói:

>

> “Ta tưởng là ai dám đến Thiên Môn Sơn làm càn, nguyên lai chỉ là một đứa bé còn chưa lớn lên, cùng với một tiểu hòa thượng không biết sống chết.”

>

> “Ha ha ha ~”

>

> Nghe được câu nói này của yêu xà, những yêu ma khác phát ra từng tiếng cười to.

>

> A Dật Đa quay đầu hỏi:

>

> “Trầm Hương thí chủ, hiện tại bên phe yêu ma người đông thế mạnh, chúng ta nên làm như thế nào cho phải đây?”

>

> Vốn dĩ là còn hơi e ngại nhưng nghe được câu nói châm chọc của yêu xà, lửa giận trong lòng Trầm Hương lại bùng lên, hắn hét lớn một tiếng:

>

> “Tiểu nhân đê tiện Trương Minh Hiên, có bản lĩnh đi ra đại chiến 300 hiệp cùng tiểu gia, tránh ở sau lưng người khác thì có bản lĩnh gì?”

>

> Nghe được câu nói này của Trầm Hương, những yêu ma đang cười to lập tức ngừng lại rồi bọn họ giận dữ quát.

>

> “Lớn mật!”

>

> “Vô tri tiểu nhi dám nhục mạ Thần Quân, ngươi là đang tìm chết!”

>

> “Làm càn ~”

>

> “Tiểu tử, ngươi muốn chết như thế nào?”

>

> ……

>

> Từng tiếng quát giận dữ hoặc âm u vang lên ở bên trong nhóm yêu ma, cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn thành.

>

> “Ở Thiên Môn Sơn không được tụ tập nháo sự!”

>

> Đột nhiên, một tiếng hét lớn inh tai vang lên ở trên không trung.

>

> Theo sau đó là một luồng gió xoáy màu đen xuất hiện ở trên không trung, gió xoáy tan đi, thân hình khổng lồ của Hùng Đại xuất hiện.

>

> Tất cả những yêu quái đang ồn ào lập tức đều câm miệng.

>

> Một lão giả vẫn còn lưu trữ bộ râu dê ôm quyền nói:

>

> “Hắc Hùng đại đội trưởng, người này tới rõ ràng là không có ý tốt, lại còn có khẩu xuất cuồng ngôn nhục mạ Thần Quân, tội này khó tha thứ! Chúng ta chỉ là trong lòng quá căm phẫn, khó bình tĩnh lại được mới mắng to ra tiếng.”

>

> Hùng Đại quay đầu nhìn về phía Trầm Hương nói:

>

> “Ngươi chính là đầu sỏ gây chuyện hay sao?”

>

> Nhìn những yêu ma tôn kính Hùng Đại như thế, trong lòng Trầm Hương lập tức khó chịu, hắn quát to:

>

> “Ngươi là thủ hạ của Ma Vương Trương Minh Hiên?”

>

> Nghe được câu hỏi này của Trầm Hương, khóe miệng của Hùng Đại khẽ giật giật.

>

> Ma Vương Trương Minh Hiên sao? Đây là cái xưng hô kiểu gì vậy?

>

> Rồi Hùng Đại phẫn nộ quát:

>

> “Lớn mật!”

>

> Trong đám yêu ma, Tấn Dương nhỏ giọng nói:

>

> “Thanh Tuyền cô cô, bọn họ sắp đánh nhau rồi.”

>

> Lúc này, trong miệng của Lý Thanh Tuyền vẫn còn đang nhồm ngoàm nhai thịt dê, nàng tùy ý nói:

>

> “Yên tâm đi! Tiểu tử kia khẳng định không phải đối thủ của Hùng Đại.”

>

> Nữ Oa (Tinh Vệ) ở bên cạnh nói thầm:

>

> “Đứa trẻ kia thì không đáng để lo, nhưng mà tiểu hòa thượng kia thì không đơn giản, ta không nhìn thấu được hắn.”

>

> “Ồ ~”

>

> Lý Thanh Tuyền nghi hoặc nhìn về phía A Dật Đa, thả ra Nguyên Thần chi lực quan sát kỹ lưỡng.

>

> A Dật Đa đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Tuyền, nhếch miệng nở một nụ cười hiền lành.

>

> Ở bên trong Thiên Môn Sơn, trước môn hộ của Thiên Không Đảo, Lý Thanh Nhã đang đứng ở bên cạnh đảo nhỏ, nhìn chuyện phát sinh ở bên ngoài, đột nhiên sắc mặt khẽ thay đổi, nàng ngẩng đầu nhìn về phía không trung.

>

> Một luồng thần quang mịt mờ từ trên trời giáng xuống bên cạnh Lý Thanh Nhã và biến thành bộ dáng của Dương Tiễn.

>

> Dương Tiễn ôm quyền nói:

>

> “Bái kiến Thanh Nhã tiểu thư!”

>

> Lý Thanh Nhã hành lễ lại rồi cười nói:

>

> “Hôm nay, Tư Pháp Thiên Thần tới đây là có chuyện gì?”

>

> Dương Tiễn bất đắc dĩ nhìn bên ngoài đang rối loạn rồi chần chừ nói:

>

> “Tại hạ đến là vì tiểu tử thúi kia. Mong Thanh Nhã tiểu thư thủ hạ lưu tình, Dương Tiễn vô cùng cảm kích.”

>

> ‘ Ồ ~’ Lý Thanh Nhã tò mò hỏi:

>

> “Hắn là người phương nào?”

>

> Dương Tiễn do dự một chút nói:

>

> “Hắn gọi là Trầm Hương, là con trai của em gái tại hạ.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói:

>

> “Ta đã minh bạch!”

>

> Rồi nàng mở miệng truyền âm cho Hùng Đại:

>

> “Hùng Đại, chớ có làm hắn bị thương.”

>

> Ở phía trước đám yêu ma, lỗ tai của Hùng Đại khẽ động rồi hắn nhẹ nhàng gật gật đầu.

>

> Ở bên phái đối diện, Trầm Hương tức giận nói:

>

> “Tên tiểu nhân đê tiện Trương Minh Hiên kia không dám ra mặt nhìn ta, hôm nay ta sẽ chém ngươi trước.”

>

> Sau đó, Trầm Hương nắm chặt tay, một chiếc rìu ngắn lập tức xuất hiện ở trong tay rồi hắn nhanh chóng lao tới Hùng Đại, một rìu nhắm thẳng vào đầu mà đánh xuống.

>

> Hùng Đại hơi hơi nghiêng sang một bên, chiếc rìu xẹt qua trước mặt rồi bả vai đột nhiên đẩy ra, đánh vào giữa ngực của Trầm Hương.

>

> Bùm một tiếng nổ trầm vang lên, Trầm Hương lập tức bay ngược trở về, thân hình vẽ ra một đường cong ở trên không trung, hắn phải bay ra xa mấy ngàn mét mới dừng lại được.

>

> Hùng Đại lắc đầu nói:

>

> “Cậu bé, võ nghệ của ngươi quá kém!”

>

> “Chết!”

>

> Trầm Hương tiếp tục đánh tới Hùng Đại, một rìu quét ngang.

>

> Hùng Đại lui về phía sau một bước rồi nhấc chân đá một cái vào giữa bàn tay của Trầm Hương. “A ~”

>

> Trầm Hương kêu thảm thiết một tiếng, chiếc rìu bị Hùng Đại đạp bay lên, xoay tròn ở trên không trung.

>

> Hùng Đại đưa tay tiếp lấy chiếc rìu rồi đá ra một cước vào giữa ngực của Trầm Hương.

>

> Bùm một tiếng.

>

> Trầm Hương giống như là một bao tải rách, chật vật bay đi ra ngoài.

>

> “Hảo ~”

>

> “Hắc Hùng đại đội trưởng đánh đẹp lắm!”

>

> “Đánh chết hắn đi!”

>

> “Ha ha ha ~ Hóa ra chỉ là một kẻ vô dụng, không biết trời cao đất dày.”

>

> Ở phía sau đám yêu ma ồn ào kêu to.

>

> A Dật Đa sợ hãi kêu một tiếng:

>

> “Trầm Hương thí chủ!”

>

> Rồi hắn bay người lên, tiếp lấy Trầm Hương.

>

> Lúc này, Trầm Hương đang đưa tay che ngực, sắc mặt ửng hồng, liên tục ho khan, trừng mắt nhìn Hùng Đại, vẻ mặt tuyệt vọng, ngay cả môt tên yêu quái thủ vệ mà hắn cũng không đánh lại, ta thật sự có thể đả đảo Trương Minh Hiên hay sao?

>

> Hùng Đại răn dạy:

>

> “Vũ khí cũng không cầm chắc, vậy mà đã muốn xông lên chém giết cùng người khác? Ra tay không lưu lại nửa phần lực, không hề chuẩn bị ở sau, ta nói võ nghệ của ngươi quả thực quá kém cũng không sai tí nào.”

>

> A Dật Đa lời nói:

>

> “Chúng ta đi!”

>

> Rồi hắn ôm lấy Trầm Hương nhanh chóng bay về nơi xa.

>

> Hòa thượng sao?

>

> Hung quang chợt lóe lên trong mắt Hùng Đại rồi hắn đột nhiên vứt chiếc rìu ngắn trong tay ra.

>

> Chiếc rìu ngắn hóa thành một luồng sáng màu bạc gào thét bắn tới A Dật Đa.

>

> Không cần biết ngươi là ai, hòa thượng đã đến đây rồi thì sao có thể để ngươi rời khỏi dễ dàng như vậy được?

>

> A Dật Đa cũng không quay đầu lại, duỗi tay trảo về phía sau một cái.

>

> Bùm một tiếng, chiếc rìu ngắn vững vàng rơi vào trong tay A Dật Đa, giống như Hùng Đại cố ý ném như thế vậy.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng nay, da mặt của của Hùng Đại khẽ run rẩy, ánh mắt cũng trở nên ngưng trọng, hòa thượng này không đơn giản!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!