Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1049: Mục 1050

TRANG 525# 2

> Chương 1049: Trầm Hương bị thua

>

>

>

>

>

>

> A Dật Đa mang theo Trầm Hương bay nhanh đi xa, đảo mắt cái đã biến mất ở chân trời.

>

> Hùng Đại liếc nhìn quanh một vòng rồi quát to:

>

> “Tất cả đều trở về, tụ tập ở chỗ này làm cái gì? Không biết còn tưởng rằng chúng ta là ngăn đường đánh cướp đó!”

>

> “Ha ha ha ~”

>

> Những yêu ma phát ra một tiếng cười to, tốp năm tốp ba rời đi, đáp xuống phường thị ở phía dưới.

>

> Hắc Hùng Quái cũng hóa thành một cơn gió màu đen, bay đến chỗ đỉnh một ngọn núi rồi biến mất ở bên trong một cái sơn động.

>

> Trên Thiên Không Đảo, Lý Thanh Nhã nhìn về phía Dương Tiễn, cười nói:

>

> “Chân Quân, chúng ta làm như thế được hay không?”

>

> Dương Tiễn ôm quyền cười nói:

>

> “Đa tạ Thanh Nhã tiểu thư.”

>

> Lý Thanh Nhã tò mò nói:

>

> “Nếu Trầm Hương là con trai của Tam Thánh Mẫu thì tại sao Chân Quân lại để nó lưu lạc thế gian? Còn hòa thượng đi cùng với hắn là ai? Hơn nữa vì sao hắn lại đánh tới Thiên Môn Sơn, còn luôn miệng xưng Trương Minh Hiên là đại ma vương? Liệu Chân Quân có thể giải thích kỹ càng tỉ mỉ cho ta biết được hay không?”

>

> “Chuyện này……”

>

> Dương Tiễn do dự một chút rồi nói:

>

> “Cũng không phải là ta muốn dấu diếm, chỉ là chuyện này có quan hệ trọng đại, ta cũng không dám nói rõ. Nhưng Thanh Nhã tiểu thư cứ việc yên tâm, chuyện này cũng không nguy hại đến Thiên Môn Sơn, Tiêu Dao Thần Quân cũng tham dự kế hoạch này.”

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ nói:

>

> “Minh Hiên đã bế quan, nếu sau này Chân Quân còn có việc dùng đến Thiên Môn Sơn thì cũng chỉ có thể liên lạc với ta, cho nên tốt nhất là Chân Quân vẫn nên nói rõ ngọn nguồn cho ta mới thỏa đáng.”

>

> Dương Tiễn sửng sốt, bất đắc dĩ nói:

>

> “Thôi! Vẫn nên để bệ hạ nói đi! Một khi ta nói ra thì sợ sẽ bị vận mệnh chú định, mấy vị tồn tại không thể nói nghe được, kế hoạch sẽ thất bại.”

>

> Lý Thanh Nhã do dự một chút, xoay người đi đến bên trong Thiên Không Đảo, nói:

>

> “Chân Quân đi theo ta!”

>

> Dương Tiễn đi theo Lý Thanh Nhã tiến vào bên trong Thiên Không Đảo, hai người đi vào bên trong đình hóng gió cạnh hồ nước, ngồi đối diện nhau.

>

> Lý Thanh Nhã giơ một tay lên, một đạo phù văn xuất hiện ở trong lòng bàn tay, không trung vặn vẹo, một vòng bảo hộ hình tròn màu xám hiện ra và nhanh chóng bao phủ toàn bộ Thiên Không Đảo.

>

> Dương Tiễn buột miệng thốt ra:

>

> “Lưỡng Nghi Vô Trần Đại Trận!”

>

> Lý Thanh Nhã gật gật đầu, bàn tay tiếp tục bắt ấn.

>

> Từ trên đỉnh đầu của nàng, một tòa bảo tháp màu vàng đen có 33 tầng chậm rãi dâng lên, hợp với vòng bảo hộ, quầng sáng màu vàng đen rũ xuống bao phủ toàn bộ Thiên Không Đảo.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, Dương Tiễn lập tức đứng lên, nhanh chóng bước ra ngoài đình hóng gió, ngẩng đầu nhìn bảo tháp tinh xảo trên không trung, giật mình nói:

>

> “Công Đức Huyền Hoàng Tháp!”

>

> Lý Thanh Nhã cười gật gật đầu nói:

>

> “Đúng vậy, có Lưỡng Nghi Vô Trần Đại Trận cùng Công Đức Huyền Hoàng Tháp ngăn cách thiên địa, Chân Quân cứ việc nói thoả thích là được.”

>

> Dương Tiễn đi vào trong đình hóng gió, ngồi ở vị trí cũ rồi nói:

>

> “Nếu Thanh Nhã tiểu thư có thủ đoạn ngăn cách thiên địa, ta cũng không cần giấu diếm ngài nữa.”

>

> Rồi hắn từ từ kể hết mọi chuyện ra.

>

> Lý Thanh Nhã kinh hãi nói:

>

> “Nữ Oa Nương Nương muốn sửa Thiên điều ư?”

>

> Dương Tiễn gật đầu nghiêm túc nói:

>

> “Không sai! Lúc trước, chỉ có ta, cậu, mợ của ta và Tiêu Dao Thần Quân Trương Minh Hiên là biết chuyện này.”

>

> Giống như nghĩ đến chuyện gì, Lý Thanh Nhã vội vàng nói:

>

> “Nói cách khác, Trầm Hương chính là người được chọn để khai sáng thiên điều mới, các ngươi chính thông qua cừu hận khích lệ bồi dưỡng hắn.”

>

> Dương Tiễn gật gật đầu.

>

> Lý Thanh Nhã tức giận nói:

>

> “Vì thế Minh Hiên liền bị gọi là đại ma vương hay sao?”

>

> Dương Tiễn lại lần nữa gật gật đầu, ánh mắt lập loè, mặt hơi đỏ lên, có vẻ ngượng ngùng.

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu bất đắc dĩ nói:

>

> “Nếu Minh Hiên không có ý kiến gì, ta cũng không nhiều lời nữa. Nếu cần chúng ta phối hợp thì cứ việc nói thẳng là được, thiên điều mới được mở ra thì cũng chuyện tốt đối với Thanh Khâu.”

>

> Trong lòng của Dương Tiễn nói thầm:

>

> “Trương Minh Hiên đúng là có ý kiến, chỉ có điều không phản kháng được mà thôi.”

>

> Lý Thanh Nhã phất tay thu hồi Công Đức Huyền Hoàng Tháp, mở ra Lưỡng Nghi Vô Trần Đại Trận.

>

> Dương Tiễn đứng lên, ôm quyền nói:

>

> “Về sau phiền toái Thanh Nhã tiểu thư mài giũa Trầm Hương nhiều hơn, Dương Tiễn vô cùng cảm kích.”

>

> Lý Thanh Nhã đứng lên cười nói:

>

> “Ta sẽ.”

>

> Dương Tiễn nói:

>

> “Vậy ta xin phép cáo từ!”

>

> “Ừ!”

>

> Lý Thanh Nhã gật gật đầu.

>

> Dương Tiễn xoay người đi ra Thiên Không Đảo, hóa thành một vệt sáng phóng lên trời cao.

>

> A Dật Đa ôm lấy Trầm Hương đáp xuống ở bên trong một cái sơn cốc, đặt hắn ở trên mặt đất, lo lắng nói:

>

> “Trầm Hương, cậu không sao chứ?”

>

> Trầm Hương ngã ngồi trên mặt đất, con mắt đỏ hồng lên, bi thương nói:

>

> “Ta có phải là rất vô dụng hay không? Ta không bảo hộ được tứ di nương, liên luỵ những thôn dân vô tội kia, hiện tại ngay cả Bảo Liên Đăng mà mẫu thân để lại cho ta cũng bị Trương Minh Hiên phái người lừa đi rồi, ta chính là thằng ngốc! Một thằng ngốc!”

>

> “A Di Đà Phật ~”

>

> A Dật Đa ở bên cạnh niệm một câu phật hiệu, nói:

>

> “Trầm Hương thí chủ không cần tự trách, tuy rằng ma đầu hung mãnh, xảo trá đa đoan, nhưng chỉ cần cậu nỗ lực tăng thực lực của bản thân lên, một ngày nào đó nhất định có thể trảm yêu trừ ma.”

>

> Nghe được lời khuyên nhủ của A Dật Đa, Trầm Hương tỉnh ngộ, hắn lau qua hốc mắt ướt át, đứng lên kiên nghị nói:

>

> “Không sai, ta tuyệt đối sẽ không tự sa ngã.”

>

> Rồi hắn quay đầu nhìn A Dật Đa, nghiêm túc nói:

>

> “A Dật Đa, đa tạ huynh đã ra tay giúp đỡ ta. Ta tin tưởng chỉ cần chúng ta nỗ lực thì nhất định có thể hoàn thành mục tiêu mà chúng ta đã đặt ra, ta có thể diệt trừ Trương Minh Hiên, lật đổ sự thống trị vô tình của Thiên Đình. Huynh cũng nhất định có thể liên hệ chư Phật đuổi Như Lai khỏi vị trí Phật Tổ, để Di Lặc Vị Lai Phật trở thành Phật giáo chi chủ.”

>

> Nghe được lời nói hùng hồn của Trầm Hương, khóe miệng của A Dật Đa khẽ giật giật, ai nói với ngươi đó là mục tiêu của ta vậy?

>

> Đột nhiên, một giọng nói máy móc vang lên ở trong đầu Trầm Hương:

>

> “Đinh ~ Nhiệm vụ mới được tuyên bố, ở Tây Ngưu Hạ Châu, dưới chân Lưu Tinh Sơn có Địa Long sắp sửa độ kiếp, thỉnh tiến đến trợ giúp Địa Long độ kiếp thành công, đồng thời bảo hộ bá tánh dưới chân núi. Khen thưởng: Cự Linh Phủ Pháp! Trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại, hệ thống sẽ tùy ý cướp đoạt một loại trang bị trên người ký chủ.”

>

> Nghe được nội dung của nhiệm vụ mới này, thân thể của Trầm Hương khẽ chấn động, Cự Linh Phủ Pháp? Hiện tại, thứ bản thân cần nhất quả thực chính là một loại phủ pháp (Pháp môn luyện rìu)? Vừa rồi, khi chiến đấu với Hùng Đại một trận, Trầm Hương đã biết được nhược điểm của bản thân. Bởi vì đã quen dùng Bảo Liên Đăng để đối chiến cho nên hắn căn bản không có tu luyện kỹ năng nào khác, hiện giờ, đã không còn Bảo Liên Đăng, hắn cũng giống như phượng hoàng bị vặt trụi lông, chỉ cần kẻ hơi am hiểu võ nghệ mà tu vi lại tương đương với hắn thì hắn chỉ có thể bị đánh sấp mặt, chính vì thế hắn mới bị Hùng Đại đánh tơi bời mà không thể chống trả.

>

> A Dật Đa thấy Trầm Hương đột nhiên sửng sốt, sau một lúc lâu hỏi:

>

> “A Di Đà Phật, Trầm Hương thí chủ, cậu không có việc gì chứ?”

>

> Trầm Hương phục hồi tinh thần lại, ý chí chiến đấu sục sôi nói:

>

> “Ta không có việc gì, A Dật Đa chúng ta đi trợ giúp Địa Long độ kiếp thăng thiên đi!”

>

> Nghe được câu nói này của Trầm Hương, A Dật Đa không khỏi sửng sốt.

>

> Địa Long độ kiếp thăng thiên là sao? Cái gì mà Địa Long độ kiếp thăng thiên? Ngươi đang nói cái gì vậy?

>

> Trầm Hương giữ chặt cánh tay của A Dật Đa nói:

>

> “Đi theo ta!”

>

> Một đám mây ba màu xuất hiện ở dưới chân hai người rồi dâng lên, bay về nơi xa.

>

> ……

>

> Bắc Câu Lô Châu, trong Yêu Hoàng cung, Phi Liêm không kiên nhẫn nói:

>

> “Bạch Trạch, ngươi gọi ta tới đây làm gì?”

>

> Côn Bằng ngồi ở chủ vị cũng nhìn Bạch Trạch, chờ hắn nói chuyện.

>

> Bạch Trạch nghiêm túc nói:

>

> “Yêu Sư, thám tử của chúng ta ở Thiên Môn Sơn vừa truyền tin tức về, Phật môn đã ra tay thử.”

>

> “Ồ ”

>

> Yêu Sư nhướng mày nói:

>

> “Là ai?”

>

> Bạch Trạch lấy di động ra, mở to màn hình và nói:

>

> “Mời Yêu Sư quan sát!”

>

> Ở bên trong màn hình đúng là cảnh tượng Trầm Hương bị Hùng Đại chà đạp, một hòa thượng béo mỉm cười đứng ở phương xa, video truyền phát tin cũng không mượt mà lắm, còn có chút vấp.

>

> Phi Liêm khinh thường nói:

>

> “Võ nghệ của kẻ này thật kém!”

>

> Bạch Trạch giải thích nói:

>

> “Theo lời của thám tử báo lại, hôm nay, hai người này hùng hổ xông lên Thiên Môn Sơn nhưng bị yêu ma bên trong phường thị chặn lại, sau đó thiếu niên này còn mắng Trương Minh Hiên mấy câu nên bị Hắc Hùng Yêu giáo huấn một trận, cuối cùng phải chật vật chạy trốn.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!