TRANG 526# 1
> Chương 1050: Nhiệm vụ mới
>
>
>
>
>
>
> Yêu Sư đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Bạch Trạch, mau chỉnh ống kính đến chỗ hòa thượng kia sau đó phóng to hình ảnh lên!”
>
> Bạch Trạch nói:
>
> “Thám tử thấy video quay không được tốt nên bọn họ đã cố gắng chụp ảnh rõ ràng. Mời Yêu Sư xem!”
>
> Một tấm ảnh chụp rõ ràng xuất hiện ở phía trên màn hình, trên mặt của hòa thượng béo kia còn treo nụ cười tươi chân thành.
>
> Yêu Sư buột miệng thốt ra:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật!”
>
> Phi Liêm kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Cái gì?”
>
> Rồi hắn vội vàng quay đầu nhìn tấm ảnh chụp kia, kinh ngạc nói:
>
> “Yêu Sư, ngài nói hắn là Di Lặc Vị Lai Phật ư?”
>
> Bạch Trạch cũng gật đầu nói:
>
> “Nguyên lai là Phật Tổ tương lai!”
>
> Nhìn về phía Côn Bằng nghiêm túc nói:
>
> “Yêu Sư, Phật giáo đã ra tay thử, chúng ta nên làm như thế nào? Mong Yêu Sư chỉ bảo cho ta biết!”
>
> Phi Liêm nhịn không được nói:
>
> “Bạch Trạch, ta không phải là đả kích ngươi, ngươi phải biết rằng Thiên Môn Sơn chính là địa bàn của hai vị tiểu thư Lý gia kia, chúng ta thật sự muốn đánh tới cửa hay sao? Sẽ chết yêu đấy!”
>
> Bạch Trạch nghiêm túc nói:
>
> “Di động cực kỳ trọng yếu với Yêu tộc chúng ta, thứ này đáng giá để chúng ta liều mạng.”
>
> Phi Liêm nói:
>
> “Vạn nhất di động đã bị Lý gia tiểu thư khống chế thì sao?”
>
> Bạch Trạch lắc đầu nói:
>
> “Không có khả năng! Vừa rồi ngươi cũng thấy rồi đấy, nếu di động đã có người khống chế tuyệt không sẽ có loại chuyện video vấp này phát sinh.”
>
> “ Ta cũng không biết là vì nguyên nhân gì mà hai vị tiểu thư Lý gia cũng không có luyện hóa máy chủ của mạng di động Trương Minh Hiên lưu lại sau khi ngã xuống. Nhưng ta biết đây là cơ hội ngàn năm có một của chúng ta, chỉ cần lấy được máy chủ của mạng di động, Yêu tộc chúng ta có thể nghênh đón tân sinh.”
>
> Yêu Sư mở miệng nói:
>
> “Bạch Trạch, thiếu niên kia là ai? Có quan hệ gì với Phật giáo?”
>
> Bạch Trạch do dự một chút nói:
>
> “Ta sẽ đi điều tra rõ.”
>
> “Ừ ”
>
> Côn Bằng nói:
>
> “Thiếu niên kia có thể bị Phật giáo coi trọng mà lợi dụng, có thể thấy được hắn cũng hoàn toàn không đơn giản, hơn nữa hẳn là có đại thù với Trương Minh Hiên, chúng ta cũng có thể tiếp cận thiếu niên kia, mượn tay hắn đánh vào Thiên Môn Sơn.”
>
> Nghe thấy thế, sắc mặt của Bạch Trạch khẽ thay đổi rồi giống như nghĩ đến điều gì đó, hắn cười nói:
>
> “Ta hiểu được!”
>
> Côn Bằng mở miệng nhàn nhạt nói:
>
> “Dù di động có trân quý đến mấy đi chăng nữa thì vẫn còn không đáng để chúng ta mạo hiểm đắc tội Thánh Nhân, cử mấy Yêu thần tiếp cận hắn, trợ giúp hắn báo thù là đủ rồi, có thể nhân cơ hội lấy được máy chủ của mạng di động là tốt nhất, nếu không chiếm được cũng chỉ là tổn thất mấy kẻ pháo hôi mà thôi.”
>
> Bạch Trạch cung kính nói:
>
> “Yêu Sư mưu tính sâu xa, ta theo cũng không kịp.”
>
> Ngay khi Yêu tộc đang mưu toan tiếp cận Trầm Hương thì Trầm Hương đã cùng A Dật Đa đi đến Lưu Tinh Sơn ở Tây Ngưu Hạ Châu. Từ trên không trung nhìn xuống, núi non liên miên, trùng điệp, uốn lượn hình thành một cái sơn cốc thật lớn, chỉ có mặt phía nam có một cái hố sâu, giống như sao băng từ trên bầu trời rơi xuống mặt đất vậy, đây cũng ngọn nguồn của tên gọi Lưu Tinh Sơn.
>
> Bên trong sơn cốc thật lớn kia có vài toà thành trì hùng vĩ, chúng tạo thành một cái quốc gia nhỏ, Thiên Tinh quốc.
>
> Trầm Hương cùng A Dật Đa đáp xuống ở trên một đỉnh núi.
>
> Lúc này, giống như đã nhận ra điều gì đó, sắc mặt của A Dật Đa khẽ thay đổi, hắn bí mật liếc mắt nhìn Trầm Hương một cái, bởi vì hắn không nghĩ ra Trầm Hương làm như thế nào để biết nơi này có Địa Long độ kiếp thăng thiên?
>
> Trầm Hương cũng không nhận ra sư thay đổi trong sắc mặt của A Dật Đa, lúc này hắn đang đưa mắt nhìn chung quanh.
>
> Đột nhiên, ánh mắt của hắn sáng lên rồi hắn cao hứng nói:
>
> “Tìm được rồi! A Dật Đa mau đi theo ta.”
>
> Rồi hắn kéo theo A Dật Đa bay về nơi xa.
>
> Ở lối vào Lưu Tinh Sơn có vài ngọn núi lớn có hình dáng trông cực giống một con rồng, đầu rồng ngẩng lên cao, tựa hồ muốn bay lên trời.
>
> Trầm Hương, A Dật Đa dừng ở chỗ đầu rồng, vừa mới đáp xuống đã có một tiếng quát chói tai vang lên:
>
> “Mấy tên cướp kia chết đi!”
>
> Rồi một đạo hàn mang từ bên cạnh đâm tới.
>
> A Dật Đa niệm một câu:
>
> “A Di Đà Phật ”
>
> Rồi hắn vung tay lên, áo cà sa nhanh chóng hóa thành một bức tường che ở phía trước hai người.
>
> Phụt một tiếng, ở chỗ áo cà sa nhô lên cao.
>
> “Xem Tam Muội Chân Hỏa của tiểu gia đây ”
>
> Ngay sau đó, áo cà sa bốc cháy lên.
>
> A Dật Đa, Trầm Hương vội vàng lui về phía sau. Chỉ trong giây lát, áo cà sa đã hóa thành tro tàn, một đứa bé cầm thương đắc ý dào dạt đứng ở phía trước.
>
> Nếu như đám người Lý Thanh Tuyền ở đây thì chắc chắn sẽ nhận ra đứa bé này chính là Hồng Hài Nhi đã bỏ nhà ra đi được một khoảng thời gian.
>
> Trầm Hương quát to:
>
> “Ngươi là người nào? Vì cái gì mà đánh lén chúng ta?”
>
> Hồng Hài Nhi ngoáy cứt mũi rồi tùy ý búng tay bắn ra, nói:
>
> “Tiểu gia ta còn không có hỏi các ngươi là người nào đó! Mau nói, các ngươi có phải là kẻ xấu tới giành long châu hay không? Có tiểu gia bảo hộ Địa Long độ kiếp thăng thiên, các ngươi liền chết tâm này đi! Miễn cho tiểu gia thiêu các ngươi thành tro tàn.”
>
> Trầm Hương kinh ngạc nói:
>
> “Ngươi cũng tới bảo hộ Địa Long độ kiếp thăng thiên hay sao?”
>
> Nghe được câu hỏi của Trầm Hương, Hồng Hài Nhi ngớ người ra, hắn nhíu mày đánh giá hai người Trầm Hương rồi nghi hoặc nói:
>
> “Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi cũng định như thế hay sao?”
>
> Trong lòng Trầm Hương chấn động, hắn thầm hỏi:
>
> “Hệ thống, trong thiên địa có mấy cái hệ thống Chứng Đạo? Nhiệm vụ sẽ không bị lặp lại đi?”
>
> “Đinh! Bổn hệ thống chính là Thiên Đạo sinh thành, trong thiên địa chỉ có duy nhất một phần này.”
>
> Nghe được câu khẳng định của hệ thống, trong lòng Trầm Hương cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hắn nói:
>
> “Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!”
>
> Thấy mãi mà hai người Trầm Hướng kia còn không trả lời, Hồng Hài Nhi tức giận, quát:
>
> “Này ta hỏi các ngươi đó, sao không ai trả lời thế hả?”
>
> Trầm Hương cười nói:
>
> “Không dối gạt tiểu huynh đệ, chúng ta nghe nói nơi đây có Địa Long độ kiếp thăng thiên, đặc biệt chạy tới hộ pháp, thuận tiện bảo vệ bá tánh không bị thương hại.”
>
> Đứa bé kia trừng mắt, tức giận nói:
>
> “Tất cả …”
>
> Rồi hắn lại nói tiếp một câu:
>
> “Tất cả đều là của ta!”
>
> Trầm Hương, A Dật Đa không biết nên nói cái gì, cái gì đều là của ngươi? Chúng ta có nói cướp đoạt đồ vật hay sao? Chẳng lẽ này Địa Long là của ngươi?
>
> Đúng lúc này, một luồng khói trắng từ dưới đất chui lên, hội tụ thành hình tượng một lão giả.
>
> Lão giả cười ha hả nói:
>
> “Mong chư vị đạo hữu bớt giận, tiểu lão nhân có chuyện muốn nói.”
>
> Hồng Hài Nhi kinh ngạc nói:
>
> “Lão long, sao tự dưng ngươi lại đi ra đây làm gì?”
>
> Lão giả mở miệng giải thích:
>
> “Thánh Anh Đại Vương chớ lo, trên người bọn họ không có hung thần chi khí, chính là cao nhân đắc đạo, sẽ không làm việc thiệt hại công đức như cướp lấy long châu Địa Long của ta.”
>
> Trầm Hương cười ha hả gật đầu nói:
>
> “Đó là đương nhiên!”
>
> A Dật Đa cúi đầu thì thầm:
>
> “A Di Đà Phật ~”
>
> Lão giả hỏi Trầm Hương:
>
> “Hai vị tiên trưởng đến từ chỗ nào vậy?”
>
> Trầm Hương ôm quyền nói:
>
> “Tại hạ và huynh đệ là nhân sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, vân du đến nơi đây, nghe nói có Địa Long độ kiếp thăng thiên, đặc biệt chạy tới kết thiện duyên.”
>
> Nghe được câu trả lời của Trầm Hương, lão giả không khỏi nhíu mày lại, ưu sầu nói:
>
> “Chuyện Địa Long độ kiếp thăng thiên đã truyền ra đi sao?”
>
> Rồi hắn quay đầu nhìn về phía Hồng Hài Nhi.
>
> Hồng Hài Nhi lập tức bất mãn nói:
>
> “Ngươi hoài nghi là ta truyền ra hay sao?”
>
> Lão giả lắc đầu cười nói:
>
> “Tự nhiên không phải, ta chỉ là đang lo lắng yêu ma đột kích, Đại vương còn có thể bảo hộ ta chu toàn hay không?”
>
> Hồng Hài Nhi vỗ bộ ngực bảo đảm nói:
>
> “Ngươi cứ yên tâm đi! Nếu ta đã thu tiền của ngươi thì tự nhiên sẽ bảo hộ ngươi thành công thăng thiên. Nếu có tên yêu ma nào dám đến, tiểu gia ta sẽ phun lửa đốt sạch kẻ đó.”
>
> Trầm Hương nghi hoặc nói:
>
> “Các ngươi đây là?”
>
> Hồng Hài Nhi tiến lên một bước, ngẩng đầu ưỡn ngực nói:
>
> “Địa Long đã hứa đưa những vật có bảo bối trong phạm vi vạn dặm này cho ta rồi, các ngươi đã tới chậm. Tất cả đều là của ta!”
>
> A Dật Đa cười nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ chúng ta không cần tiền.”
>
> “Không cần tiền hay sao?”
>
> Hồng Hài Nhi tức giận nói:
>
> “Các ngươi đây là nhiễu loạn trật tự thị trường!”
>
> Trầm Hương, A Dật Đa không biết nên nói cái gì.
>
> Lão giả liếc mắt nhìn Trầm Hương, A Dật Đa một cái rồi quay đầu Hồng Hài Nhi nói:
>
> “Chuyện sau đó phải nhờ vào Thánh Anh Đại Vương rồi, tiểu long muốn đi xuống chuẩn bị.”
>
> Hồng Hài Nhi vỗ bộ ngực tùy tiện nói:
>
> “Có ta ở đây, ngươi cứ yên tâm đi!”
>
> Lão giả hóa thành một luồng khói trắng chui xuống đất.
>
> Hồng Hài Nhi nhảy lên, ngồi xếp bằng ở trên một đỉnh núi, cảnh giác nhìn Trầm Hương và A Dật Đa.
>
> A Dật Đa hơi hơi mỉm cười, rồi nhảy lên một đỉnh núi khác.
>
> Sau đó, dưới chân hắn xuất hiện một đóa hoa sen rồi hắn thoải mái ngồi xếp bằng trên này.
>
> Trầm Hương cũng tùy ý tìm một tảng đá bằng phẳng để ngồi xuống.
>
> Ba người ngồi xếp bằng ở trên đỉnh núi chậm rãi chờ đợi, cũng không có nói chuyện với nhau.
>
> Nửa tháng sau, vào ban đêm, trên không trung, vầng trăng tròn như là cái mâm, những ngôi sao sáng lấp lánh, cảnh tượng trông rất yên bình.
>
> Đột nhiên, trong núi rừng, gió to bắt đầu thổi, cây cối nghiêng ngả, ầm ầm rung động.
>
>
>
>