Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1051: Mục 1052

TRANG 526# 2

> Chương 1051: Địa Long độ kiếp thăng thiên

>

>

>

>

>

>

> Hồng Hài Nhi đứng thẳng lên, mở miệng nói:

>

> “Bắt đầu rồi!”

>

> Trầm Hương cùng A Dật Đa cũng đều đứng lên, hoa sen tiêu tán.

>

> Từ bên trong lòng núi, một cái long ảnh màu trắng chui ra rồi bay thẳng lên trời, toàn bộ dãy núi đều ầm ầm chấn động, trong sơn cốc, mọi nhà trong thành trì lập tức khởi động phù đèn, thắp sáng màn đêm, một vài người kinh hoảng chạy ra ngoài, tiếng kêu ồn ào sợ hãi vang lên khắp nơi, thành trì lập tức loạn cả lên.

>

> “Địa Long xoay người, chạy mau đi!”

>

> “Trốn đi! Chạy mau!”

>

> “Con của ta ... Con của ta ~”

>

> “Ô oa…… Oa……”

>

> ……

>

> Tiếng kêu sợ hãi kèm theo những tiếng khóc lớn vang lên khắp nơi trong thành trì.

>

> Thấy cảnh tượng này, Trầm Hương lập tức không nhịn được, hắn mở miệng nói:

>

> “A Dật Đa, ta đi rất nhanh sẽ trở lại.”

>

> A Dật Đa cười nói:

>

> “Trầm Hương thí chủ cứ việc tùy ý.”

>

> Trầm Hương nhảy lên, bay người xuống thành trì trong sơn cốc, một đạo tiên quang chiếu rọi ở phía trên thành trì, giống như một vầng mặt trời nhỏ treo ở trên bầu trời đêm.

>

> Mọi người bị vầng mặt trời nhỏ do Trầm Hương hóa thành ở trên không hấp dẫn, tất cả ngẩng đầu nhìn lại, bước chân chạy trốn cũng ngừng lại.

>

> Từ trong vầng mặt trời nhỏ, giọng nói to, rõ của Trầm Hương truyền khắp sơn cốc:

>

> “Mọi người không cần kinh hoảng, động tĩnh này chính là do Địa Long ở nơi đây công đức viên mãn, hóa thành Thiên Long. Thiên Long phi thăng, phúc trạch chúng sinh, các vị chỉ cần tĩnh tâm đả tọa cầu nguyện, chờ Địa Long phi thăng kết thúc thì sẽ được ban phúc.”

>

> “Ngâm ~”

>

> Trầm Hương vừa dứt lời, một tiếng rồng ngâm thật to vang lên, một cái đầu rồng thò ra từ trong long ảnh màu trắng.

>

> Bá tánh khiếp sợ nhìn long ảnh bên trong Lưu Tinh Sơn, đó thật sự là rồng hay sao? Bên trong ngọn núi của chúng ta không ngờ lại có rồng!

>

> “Là rồng đó!”

>

> “Mau xem đó là rồng!”

>

> “Đó là thần bảo hộ của đất nước chúng ta!”

>

> “Thần Long, cầu ngài phù hộ chúng ta!”

>

> ………

>

> Lúc này, bá tánh cũng không chạy trốn nữa, bọn họ đưa ánh mắt nóng bỏng nhìn Cự Long đang không ngừng giãy giụa ra khỏi long ảnh màu trắng. Hơn nữa còn có rất nhiều bá tánh quỳ xuống, dập đầu cầu nguyện.

>

> Trầm Hương cũng không có rời khỏi mà vẫn bay lơ lửng ở bên trong sơn cốc, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

>

> Cự Long không ngừng giãy giụa, toàn bộ dãy núi đều ầm vang chấn động, từng tảng đá lớn từ lăn xuống từ phía trên đỉnh núi, nện ở chân núi.

>

> Lúc này, Cự Long đã giãy giụa ra được hơn phân nửa thân thể, chân trước ấn ở trên ngọn núi, ngẩng đầu nhìn trời, phát ra một tiếng rồng ngâm vang trời rồi đột nhiên nó vặn người, một tiếng nổ ầm vang lên, toàn bộ dãy núi đều chấn động. Lợi dụng chấn động, Cự Long lôi toàn bộ cơ thể ra khỏi mặt đất, bay thẳng về phía mặt trăng.

>

> Ở phía dưới, bá tánh kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Thần Long bay lên rồi!”

>

> “Mau xem, Thần Long phải đi ~”

>

> “Đất nước của chúng ta sinh ra Thần Long!”

>

> “Thần Long, đừng rời khỏi chúng ta ~”

>

> “Ô ô Thần Long không cần đi ~”

>

> ……

>

> A Dật Đa cũng ngẩng đầu nhìn Cự Long đã phóng lên cao, nụ cười trên mặt cũng tươi thêm mấy phần. Đột nhiên, hắn liếc mắt nhìn về phương Bắc một cái.

>

> Hồng Hài Nhi cũng vội vàng bay lên, đi theo phía sau Cự Long.

>

> Cự Long mới bay ra xa khoảng 3000 mét thì ở trên không trung đột nhiên có một cơn gió màu đen xuất hiện, cơn gió màu đen này sắc bén như đao, chém ở trên người Cự Long lập tức khiến cho thân hình của nó xuất hiện những vết thương dữ tợn, sâu tận xương. Cự Long kêu lên mấy tiếng thê lương, thảm thiết. Đây chính là Âm Phong Kiếp, một trong số những kiếp nạn mà Địa Long phải trải qua khi muốn biến đổi thành Thiên Long!

>

> Sau khi vượt qua Âm Phong Kiếp, Cự Long tiếp tục bay lên cao. Đến độ cao 6000 mét, không trung đột nhiên biến thành hồng, vô số quả cầu lửa xuất hiện và ầm ầm nện xuống Cự Long, khiến cho cả người Cự Long bị cháy đen, da tróc thịt bong, từng tiếng kêu thảm thiết của Cự Long vang vọng trên không trung, đây là Thiên Hỏa Kiếp, kiếp nạn thứ 2.

>

> Chật vật vượt qua Thiên Hỏa Kiếp, Cự Long vẫn không ngừng lại mà tiếp tục bay lên cao. Đến độ cao 9000 mét, từ trên không trung lại có thiên lôi giáng xuống, sấm sét ầm ầm, đánh cho Cự Long giãy giụa quay cuồng ở trên không trung, đây là Thiên Lôi Kiếp, kiếp nạn cuối cùng trên con đường lột xác.

>

> Cuối cùng bằng vào nghị lực của bản thân, Cự Long cũng chịu đựng và vượt qua được Thiên Lôi Kiếp.

>

> Khi Cự Long bay lên đến độ cao mười ngàn mét, không trung lập tức xuất hiện biến hóa, một đám mây nhiều màu rực rỡ xuất hiện chiếu sáng đêm tối. Được luồng sáng này chiếu vào, những vết thương ở trên người Cự Long nhanh chóng khép lại, cũng chuyển hóa từ một long linh màu trắng mông lung không có thân thể thật sự thành một con Thanh Long.

>

> Ở trên không trung, Thanh Long vui sướng phát ra một tiếng hí vang, quay chung quanh đám mây nhiều màu rực rỡ mà đám mây nhiều màu rực rỡ càng ngày càng nhỏ cuối cùng biến thành một viên ngọc rồng hoa mỹ, bay lơ lửng ở trên không trung.

>

> Thanh Long bỗng nhiên há miệng muốn nuốt ngọc rồng vào. Sau khi hoàn thành nghi lễ này, nó cũng có thể thật sự trở thành một con Thanh Long.

>

> Ở phía dưới, nhìn thấy cảnh tượng này, Trầm Hương không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thoạt nhìn nhiệm vụ lần này có thể dễ dàng hoàn thành rồi.

>

> Lúc này, dị biến đột nhiên diễn ra, một cái quỷ trảo bất ngờ xuất hiện ở phía trước ngọc rồng, bắt lấy ngọc rồng rồi chạy về nơi xa.

>

> “Ngâm ~”

>

> Thanh Long phát ra một tiếng rồng ngâm tuyệt vọng thê lương.

>

> Thấy thế, Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Thật to gan, cũng dám phá hư sinh ý của tiểu gia!”

>

> Thân hình chợt lóe đã xuất hiện ở phía trước quỷ trảo rồi Hồng Hài Nhi há mồm, phun Tam Muội Chân Hỏa ra, ngọn lửa ngập trời quét ngang nửa bầu trời. Ở bên trong ngọn lửa, một tiếng thét chói tai vang lên, quỷ trảo đột nhiên quẳng ngọc rồng ra xa rồi toàn bộ quỷ trảo cũng biến mất.

>

> Trầm Hương cũng tức giận nói:

>

> “Thật can đảm!”

>

> Chỉ trong nháy mắt, chiếc rìu bổ củi đã xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn, thân hình khẽ động bay về phía ngọc rồng.

>

> Ầm. Ầm. Ầm.

>

> Ngay sau đó, những tiếng nổ to liên tiếp vang lên, vài ngọn núi bên trong dãy núi nổ tung, những tảng đá khổng lồ nhanh chóng lăn xuống sơn cốc.

>

> Bên trong sơn cốc, bá tánh hoảng sợ tuyệt vọng, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang vọng.

>

> Trầm Hương vội vàng dừng truy kích ngọc rồng, sợ hãi kêu một tiếng:

>

> “Không tốt!”

>

> Chỉ trong nháy mắt, hắn đã bay trở lại, đứng ở phía trên thành trì, giang hai tay ra, gầm lớn:

>

> “Ngự!!”

>

> Từ trong lòng bàn tay, một vệt sáng màu vàng nở rộ, hình thành một cái màn sáng phòng ngự thật lớn bao phủ toàn bộ Thiên Tinh quốc.

>

> Ầm. Ầm. Ầm.

>

> Những tảng đá rơi xuống như mưa nện ở phía trên màn sáng phòng ngự, khiến cho màn sáng chấn động, gợn sóng không ngừng xuất hiện.

>

> Trầm Hương lớn tiếng kêu lên:

>

> “Tiểu huynh đệ, ta bảo hộ bá tánh, ngươi nhất định phải lấy lại được ngọc rồng.”

>

> Hồng Hài Nhi gãi mũi, trả lời:

>

> “Vậy hãy xem tiểu gia ta phát uy đi!”

>

> Nói xong, hắn nhanh chóng đuổi theo ngọc rồng.

>

> Lúc này ở phía trước ngọc rồng, một con nhện đen thật lớn hiện lên không trung. Ngay khi vừa xuất hiện, con nhện này đã lập tức há miệng, nuốt ngọc rồng vào trong bụng.

>

> Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Dám chậm trễ tiểu gia kiếm tiền, chết cho ta!”

>

> Hỏa Tiêm Thương rời tay, hóa thành một vệt sáng bắn về phía con nhện đen kia.

>

> Uy lực của Hỏa Tiêm Thương cực kỳ mạnh mẽ, con nhện kia không kịp phản ứng đã bị đánh nổ nhưng ngọc rồng cũng bị vụ nổ mạnh đánh bay về nơi xa.

>

> Từ trên không trung, một cánh tay ngọc đột nhiên xuất hiện, bắt lấy ngọc rồng, ngay sau đó, thân hình của một nam tử mặc áo xanh hiện lên, phía sau đi theo hơn một ngàn yêu quái.

>

> Nam tử mặc áo xanh thưởng thức ngọc rồng, cười ha hả nói:

>

> “Ngọc rồng, rốt cuộc bị ta cướp được, ta đã đợi ngày Địa Long này độ kiếp thăng thiên gần một ngàn năm, rốt cuộc cũng đã chờ được rồi.”

>

> Thanh Long bay đến bên người Hồng Hài Nhi, tức giận nói:

>

> “Thanh Xà Lang Quân ~ ngươi sẽ không sợ Long tộc diệt sát ngươi hay sao?”

>

> Nam tử mặc áo xanh cười ha hả nói:

>

> “Ngươi còn chưa đi Long Cung, chưa đăng ký tên vào long tịch, còn không coi là Long tộc.”

>

> Hồng Hài Nhi khiêng Hỏa Tiêm Thương, nói với vẻ mặt không thèm để ý chút nào:

>

> “Ngươi là Yêu Vương sao?”

>

> Nam tử mặc áo xanh gật đầu nói:

>

> “Bản tọa là chủ nhân của Thanh Long sơn, vị đạo hữu này có lai lịch ra sao?”

>

> Hồng Hài Nhi mở miệng nói:

>

> “Khô Tùng Giản Hỏa Vân Động Thánh Anh Đại Vương!”

>

> Nam tử mặc áo xanh nghiêm mặt lại, ngưng trọng nói:

>

> “Cũng là Yêu Vương sao?”

>

> Phải biết rằng Yêu Vương cũng không phải là tùy ý xưng hô, ở Yêu tộc chỉ có Kim Tiên mới có thể xưng Yêu Vương, Thái Ất Kim Tiên là Đại Yêu Vương, Đại La Kim Tiên thì xưng Yêu Thần, Chuẩn Thánh mới được xưng Yêu Thánh, mỗi một cái xưng hô đều có yêu cầu nghiêm khắc.

>

> Hồng Hài Nhi tùy tiện nói:

>

> “Hắn là người mà ta phải bảo vệ, nhanh trả ngọc rồng cho ta hoàn thành nhiệm vụ!”

>

> Nam tử mặc áo xanh ôm quyền nghiêm nghị nói:

>

> “Cũng không là ta không cho Thánh Anh Đại Vương mặt mũi, chỉ là ngọc rồng có quan hệ đến việc tại hạ chứng đạo, chỉ có thể đắc tội.”

>

> Nếu không cần thiết, hắn cũng không muốn đắc tội một vị Yêu Vương.

>

> Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Vậy chỉ có thể xem bản lĩnh của mỗi người thôi.”

>

> Vừa nói xong, hắn đã lập tức đánh về phía nam tử mặc áo xanh.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!