Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1052: Mục 1053

TRANG 527# 1

> Chương 1052: Tập kích không ngừng

>

>

>

>

>

>

> Nam tử mặc áo xanh lui về phía sau một bước. Từ sau lưng hắn, hàng trăm, hàng ngàn yêu quái quái kêu lớn rồi lao ra, đánh tới Hồng Hài Nhi.

>

> Nam tử mặc áo xanh hơi hơi mỉm cười, thân hình trốn vào trong bóng tối, hiện tại ngọc rồng đã đến tay, không cần đánh sống đánh chết cùng một vị Yêu Vương khác, dùng thủ hạ kéo dài một lát cũng đủ để hắn thong dong thoát thân rồi.

>

> Ngay sau đó, nam tử mặc áo xanh đột nhiên trợn trừng mắt, bởi vì từ phía trước, một ngọn lửa ngập trời lan đến, chiếu sáng bầu trời đêm. Ở trước mặt ngọn lửa này, hàng trăm, hàng ngàn yêu quái đều không hề có sức mạnh ngăn cản. Chúng kêu thảm một tiếng rồi lập tức hóa thành tro bụi.

>

> Nam tử mặc áo xanh cuống quít lao sang bên cạnh, tránh đi biển lửa kia, mắt lộ kinh sợ.

>

> Con mẹ nó, đây còn là Yêu Vương hay sao? Cho dù là Đại Yêu Vương chiếm cứ một phương cũng chỉ có thực lực như thế thôi đó.

>

> Nam tử mặc áo xanh xoay người bỏ chạy về nơi xa, thân như ảo ảnh mơ hồ, tốc độ lại cực nhanh. chỉ đảo mắt cái đã biến mất ở bên trong màn đêm.

>

> Hồng Hài Nhi há miệng, hít một hơi, biển lửa lại hóa thành một tia lửa bị hắn nuốt vào trong miệng rồi hắn nghi hoặc nói:

>

> “Người đâu?!”

>

> Thanh Long suy sút bay đến bên người Hồng Hài Nhi, nói:

>

> “Đã chạy thoát rồi! Thôi ~ cũng là do vận mệnh của ta đã như vậy.”

>

> Hồng Hài Nhi bất mãn nhìn Thanh Long nói:

>

> “Ngươi không phải là muốn không trả tiền đi? Khó mà làm được!”

>

> Rồi hắn duỗi tay ra, một trang giấy gấp trông cực kỳ bình thường xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

>

> Thanh Long vội vàng nói:

>

> “Không dám! Bảo tàng ta chuẩn bị cho Đại vương đều ở……”

>

> Nhưng hắn còn chưa nói dứt lời, Hồng Hài Nhi đã tiện tay mở trang giấy ra, một bức tranh vẽ một thanh kiếm xấu xí giống như trẻ con vẽ bừa hiện lên trên mặt giấy, theo sau đó một đạo kiếm khí hung lệ xuất hiện.

>

> Ở phía dưới, trên đỉnh núi, hòa thượng béo A Dật Đa đột nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên, kinh hãi nói:

>

> “Sát Sinh Kiếm Quyết!”

>

> Hồng Hài Nhi tay làm kiếm chỉ về hướng xà yêu chạy trốn, nhẹ nhàng bâng quơ nói:

>

> “Sát!”

>

> Sau đó, hắn tùy ý thu trang giấy lại, cười hì hì nói:

>

> “Tốt! Đúng rồi, ngươi vừa nói cái gì vậy?”

>

> Thanh Long kích động đến mức cả người phát run, kinh hỉ kêu lên:

>

> “Ta cảm giác được, ta cảm giác được, ta lại cảm giác được ngọc rồng rồi!”

>

> Một viên ngọc rồng có thụy khí (luồng khí nhiều màu, cũng để chỉ sự may mắn) vờn quanh cắt qua màn đêm bay đến. Thanh Long đột nhiên lao ra rồi nhanh chóng nuốt ngọc rồng vào trong miệng, trên người có một đạo thần quang chảy xuôi, nở rộ quang mang ở trong màn đêm.

>

> Trầm Hương cũng từ phía dưới bay tới, dừng ở bên người Hồng Hài Nhi cười nói:

>

> “Đa tạ ngươi!”

>

> Hồng Hài Nhi khiêng Hỏa Tiêm Thương bĩu môi nói:

>

> “Ta lại không cần ngươi cảm tạ, lão long trả tiền công cho ta, ta tự nhiên muốn trợ giúp hắn độ kiếp thành công, đây là giao dịch công bằng.”

>

> Trầm Hương phân ra một tia tâm thần, nhìn giao diện của hệ thống biểu hiện nhiệm vụ đã hoàn thành, nói:

>

> “Vô luận như thế nào ta đều phải cảm tạ ngươi.”

>

> Ngay khi mấy người đang thả lỏng thì dị biến lại phát sinh, một đạo quang mang từ trên trời giáng xuống, quay chung quanh Thanh Long rồi đột nhiên buộc chặt lại.

>

> “Ngâm ~”

>

> Thanh Long trợn trừng mắt, phát ra một tiếng rồng ngâm.

>

> Thanh Long ra sức giãy giụa, quay cuồng ở trên không trung, trên người có ánh sáng màu xanh giống như bích ngọc nở rộ nhưng cho dù cố gắng như thế nào thì cũng không thể thoát được sự trói buộc của quang mang màu trắng kia.

>

> Trầm Hương sợ hãi kêu một tiếng:

>

> “Không tốt!”

>

> Rồi hắn vội vàng bay đến chỗ Thanh Long.

>

> Hồng Hài Nhi cũng bất mãn kêu một tiếng:

>

> “Muốn chết! Không phải chỉ là Địa Long độ kiếp thăng thiên sao? Yêu ma quỷ quái như thế nào lại nhiều như vậy?!”

>

> Mặc dù nói vậy nhưng hắn vẫn xông ra ngoài.

>

> Một nữ tử mặc váy trắng, tay cầm một chiếc đèn hoa sen hiện lên ở phía trước Thanh Long, ngăn trở đường đi của Trầm Hương và Hồng Hài Nhi.

>

> Bước chân của Trầm Hương ngừng lại, hắn khó tin kêu lên:

>

> “Tố Tố ~”

>

> Đúng vậy, người vừa xuất hiện chính là Bạch Tố Tố, chiếc đèn trong tay nàng cũng không gì khác mà chính là Bảo Liên Đăng của Trầm Hương.

>

> Nghe thấy thế, Hồng Hài Nhi cũng dừng chân lại.

>

> Ủa ~ cô gái này không phải người bị đóng băng ở trên Thiên Không Đảo hay sao? Nàng chạy ra từ bao giờ vậy?

>

> Trầm Hương tức giận nói:

>

> “Bạch Tố Tố, thả Thanh Long ra.”

>

> Hồng Hài Nhi khiêng Hỏa Tiêm Thương nói:

>

> “Này ~ người tiểu gia bảo hộ mà ngươi cũng dám động, nhanh lên thả lão long ra.”

>

> Bạch Tố Tố lắc lắc đầu, giọng nói thanh thúy vang vọng ở trong bầu trời đêm:

>

> “Con rồng này ta muốn!”

>

> Nàng vừa nói xong đã kéo Thanh Long bay đi, Thanh Long không kìm được giãy giụa ngâm vang.

>

> Trầm Hương, Hồng Hài Nhi quay đầu liếc nhìn nhau rồi đột nhiên đánh tới Bạch Tố Tố.

>

> Bạch Tố Tố đưa Bảo Liên Đăng về phía trước, một luồng sáng màu xanh da trời khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Trầm Hương và Hồng Hài Nhi bị ánh sáng màu xanh da trời đánh bay, hung hăng đâm vào bên trong bụng núi, tạo hai cái động hình người.

>

> Trầm Hương, Hồng Hài Nhi từ bên trong bụng núi giãy giụa đi ra, khó tin nhìn Bạch Tố Tố ở nơi xa, chỉ mới một chiêu mà bọn họ đã bị đánh bại rồi sao?

>

> Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Con mẹ nó! Dùng pháp bảo thì có bản lĩnh gì? Có bản lĩnh thì ném cái đèn hỏng kia đi, tiểu gia ta sẽ đại chiến với cô 300 hiệp!”

>

> Mặc dù biết Hồng Hài Nhi không phải nói mình nhưng sắc mặt của Trầm Hương đỏ lên, ánh mắt lập loè, lúc trước bản thân chính là vẫn luôn dùng Bảo Liên Đăng để khi dễ người.

>

> Bạch Tố Tố vẫn không quan tâm đến Hồng Hài Nhi, nàng thản nhiên kéo Thanh Long bay lên cao.

>

> Hồng Hài Nhi đột nhiên phóng theo, thê thảm hét lớn:

>

> “Không nên! Từ từ ~ từ từ ~ đừng đi vội!”

>

> Một cột sáng từ trên trời giáng xuống, bao phủ cả Bạch Tố Tố và Thanh Long. Đến khi, cột sáng tan đi thì hai người đã biến mất không thấy tung tích nữa.

>

> Hồng Hài Nhi ngừng phi hành, thất hồn lạc phách đứng ở trên không trung, ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt rưng rưng nỉ non nói:

>

> “Không nên! Sao lại có thể như vậy?!”

>

> Trầm Hương bay đến bên người Hồng Hài Nhi, vỗ vỗ bả vai của hắn, an ủi nói:

>

> “Tiểu huynh đệ, quan hệ của ngươi với Thanh Long này thật tốt! Nhưng mà không cần quá mức thương tâm, Tố Tố không phải là người tàn nhẫn, có lẽ các ngươi còn có cơ hội gặp mặt. Tóm lại, nén bi thương đi đã ~”

>

> Hồng Hài Nhi nức nở nói:

>

> “Tiền của ta, tiền công một tháng vất vả của ta, con rồng kia còn chưa trả cho ta đâu! Tiền của ta ~”

>

> Nghe được câu than thở của Hồng Hài Nhi, động tác vỗ vai Hồng Hài Nhi của Trầm Hương cũng lập tức cứng lại, rồi hắn chậm rãi thả tay xuống.

>

> Hồng Hài Nhi đột nhiên quay đầu nhìn về phía Trầm Hương, hoài nghi kêu lên:

>

> “Không đúng! Ngươi nhận thức cô nàng kia, có phải hay không?”

>

> Trầm Hương do dự một chút rồi gật gật đầu.

>

> Hồng Hài Nhi đột nhiên túm lấy vạt áo trước ngực của Trầm Hương, kêu lên:

>

> “Ngươi trả tiền cho ta! Ngươi trả tiền cho ta!”

>

> Nghe câu nói này của Hồng Hài Nhi, Trầm Hương lập tức ngây ra. Một lúc sau, khi đã phục hồi tinh thần, hắn lại vội vàng nói:

>

> “Tiểu huynh đệ, ta lại không nợ ngươi tiền!”

>

> Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Ngươi chính là thiếu ta tiền, bằng hữu của ngươi mang lão long đi, lão long chưa trả tiền công cho ta, cũng chính là ngươi thiếu ta tiền công.”

>

> Trầm Hương vội vàng nói:

>

> “Ta đã không có quan hệ gì với nàng nữa rồi!”

>

> Hồng Hài Nhi khinh bỉ nói:

>

> “Ngươi định lừa thằng ngốc hay sao? Các ngươi vừa gặp mặt, ánh mắt đã lập tức trở nên phức tạp rồi vẻ mặt muốn nói lại thôi của cô nàng kia nữa, vậy mà bây giờ ngươi lại nói với ta rằng các ngươi không có quan hệ gì nữa sao?”

>

> Trầm Hương ngây ngô cười nói:

>

> “Cô ấy có vẻ mặt như vây thật sao?”

>

> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu nói:

>

> “Đương nhiên là có! Ta mặc kệ, ngươi phải trả tiền cho ta, không trả tiền cho ta, ta sẽ bám lấy ngươi, ăn đồ của ngươi, uống nước của ngươi!”

>

> Trầm Hương do dự một chút hỏi:

>

> “Bao nhiêu?”

>

> Hồng Hài Nhi chớp mắt nói:

>

> “Đại khái 10 tỷ đi!”

>

> Nghe được câu nói này của Hồng Hài Nhi, dưới chân Trầm Hương lập tức lảo đảo rồi hắn xoay người bay xuống dưới.

>

> Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Đừng chạy ~ thiếu nợ thì trả tiền, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa!”

>

> Rồi hắn lập tức đuổi theo.

>

> Trầm Hương, Hồng Hài Nhi dừng ở trên đỉnh núi, chỉ thấy A Dật Đa ngồi xếp bằng trên tảng đá.

>

> Trầm Hương quan tâm hỏi:

>

> “A Dật Đa, huynh không sao chứ?”

>

> Hồng Hài Nhi khinh thường nói:

>

> “Hắn có thể có chuyện gì? Vừa rồi ở dưới cực kỳ an toàn mà!”

>

> A Dật Đa xin lỗi nói:

>

> “A Di Đà Phật ~ vừa rồi khi yêu ma đột kích, tiểu tăng bị một luồng khí tức tỏa định, không thể ra tay giúp đỡ!”

>

> Trầm Hương cười ha hả nói:

>

> “Không có việc gì, huynh không có việc gì là tốt rồi.”

>

> Hồng Hài Nhi đánh giá A Dật Đa, hỏi:

>

> “Ngươi có tiền sao?”

>

> A Dật Đa mờ mịt lắc lắc đầu.

>

> Hồng Hài Nhi nhỏ giọng nói một câu:

>

> “Quỷ nghèo!”

>

> Rồi hắn kéo tay Trầm Hương, nói:

>

> “Đi! Chúng ta đi kiếm tiền!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!