TRANG 527# 2
> Chương 1053: Hồng Hài Nhi nhập bọn
>
>
>
>
>
>
> Trầm Hương vội vàng nói:
>
> “Tiểu huynh đệ, hiện tại sắc trời đã tối, chúng ta ở đây nghỉ ngơi một đêm đã. Tiểu huynh đệ thấy như thế nào?”
>
> Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, do dự một chút nói:
>
> “Được rồi! Ngày mai lại kiếm tiền đi.”
>
> A Dật Đa nghi hoặc nói:
>
> “Trầm Hương thí chủ, vị tiểu thí chủ này nói kiếm tiền là có ý tứ gì?”
>
> Hồng Hài Nhi lời lẽ chính đáng nói:
>
> “Hắn thiếu tiền ta!”
>
> Nghe được lời nói của Hồng Hài Nhi, Trầm Hương nhăn mặt, trong lòng lại càng mờ mịt, tại sao mà quanh đi quẩn lại rồi lại nói thành ta thiếu tiền?! Không phải Thanh Long kia thiếu tiền hắn hay sao?
>
> Ba người ngồi ở đỉnh núi, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
>
> Hồng Hài Nhi trong miệng nói thầm:
>
> “Tiền của ta, tiền của ta!”
>
> Trầm Hương nhịn không được nói:
>
> “Tiểu huynh đệ, chỉ cần tìm được Thanh Long kia, tiền lương của cậu tự nhiên cũng không thiếu được.”
>
> Hồng Hài Nhi tức giận nói:
>
> “Nói dễ dàng, hắn cũng đã bị nữ nhân hung dữ kia bắt đi, chúng ta biết đi nơi nào tìm?”
>
> Trầm Hương chém đinh chặt sắt nói:
>
> “Thiên Môn Sơn, Tố Tố là người của Thiên Môn Sơn, Thanh Long kia cũng nhất định là bị Ma Vương Trương Minh Hiên hạ lệnh bắt đi, chỉ cần chúng ta đánh bại Ma Vương Trương Minh Hiên, tiền của cậu có thể tìm trở về.”
>
> Hồng Hài Nhi sửng sốt, theo bản năng ngồi thẳng lưng lên. Ma Vương Trương Minh Hiên sao? Đây là cái xưng hô gì? Chẳng lẽ trong khoảng thời gian ta rời khỏi, Trương Minh Hiên này đã làm chuyện khiến thiên nộ nhân oán gì hay sao? Là chặn đường đánh cướp hay là đùa giỡn phụ nữ nhà lành?
>
> A Dật Đa nhịn không được nói:
>
> “Nghe nói Thiên Môn Sơn có món đồ ăn tàn nhẫn gọi là lẩu thịt rồng, Thanh Long này không tránh khỏi kết cục bị cắt thịt moi tim, bỏ vào trong nồi chưng nấu.”
>
> Trầm Hương liên tục đấm vào trên tảng đá ở bên cạnh, thẳng đến khi tảng đá bị dập nát, tức giận nói:
>
> “Trương Minh Hiên thật là đáng giận, không ngờ lại tàn nhẫn như thế!”
>
> Hồng Hài Nhi giơ di động lên, đèn flash sáng lên loang loáng.
>
> Trầm Hương sửng sốt, vội vàng nói:
>
> “Tiểu huynh đệ, cậu làm gì vậy?”
>
> Hồng Hài Nhi tùy ý nói:
>
> “Không có việc gì! Ta lo lắng ngươi trốn nợ nên lưu cái ảnh chụp, cần thì sẽ lên mạng phát lệnh truy nã.”
>
> Trầm Hương không biết nên nói cái gì.
>
> Hồng Hài Nhi tùy ý hỏi:
>
> “Các ngươi có thù oán với Trương Minh Hiên hay sao?”
>
> Trầm Hương trầm trọng gật gật đầu, nói:
>
> “Ta với hắn có thù không đội trời chung, một ngày nào đó ta sẽ đánh tiến lên Thiên Môn Sơn, giết Ma Vương Trương Minh Hiên.”
>
> Hồng Hài Nhi cúi đầu chơi di động, gửi ảnh chụp cho Lý Thanh Tuyền rồi đánh chữ nói:
>
> “Thanh Tuyền, Thanh Tuyền, mau xem hai thằng ngốc này, nói muốn đánh tiến Thiên Môn Sơn còn nói muốn giết Ma Vương Trương Minh Hiên.”
>
> Lý Thanh Tuyền đánh chữ trả lời:
>
> “Ủa ~ đây không phải là tiểu hài tử ngày đó tiến đến Thiên Môn Sơn nháo sự hay sao?”
>
> Hồng Hài Nhi đánh chữ nói:
>
> “Hiện tại, ta đang ở cùng với bọn họ, muốn lấy tình báo tới đổi tiền ()”
>
> Lý Thanh Tuyền:
>
> “Ngươi kiếm tiền kiếm đến điên rồi hả? Không ngờ lại còn dám đánh chủ ý đến trên người cô nãi nãi. Ta thấy ngươi là da ngứa rồi phải không? (╬皿) =○”
>
> Trên đỉnh núi, Trầm Hương hỏi:
>
> “Đúng rồi, tiểu huynh đệ, cậu nhận thức Trương Minh Hiên sao?”
>
> Hồng Hài Nhi tùy ý trả lời:
>
> “Nhận thức, thù không đội trời chung.”
>
> Tinh thần Trầm Hương chấn động, kinh hỉ nói:
>
> “Thật sự sao?”
>
> Hồng Hài Nhi gật gật đầu, chớp mắt, nước mắt lưng tròng nói:
>
> “Trương Minh Hiên chiếm lấy sản nghiệp của ta, cầm tù cha mẹ ta, muốn ta lấy tiền đi chuộc người, cho nên ta mới trăm phương nghìn kế nghĩ cách kiếm tiền.”
>
> Trầm Hương lòng đầy căm phẫn, tức giận nói:
>
> “Trương Minh Hiên thật là đáng giận!”
>
> Rồi hắn vỗ vai Hồng Hài Nhi, an ủi:
>
> “Yên tâm đi! Chúng ta nhất định có thể đánh bại Trương Minh Hiên, cứu cha mẹ của cậu!”
>
> “Ừ! Ừ!”
>
> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu, di động trong tay đã gửi tin nhắn qua đi:
>
> “Hắn mời ta cùng đi đánh bại Trương Minh Hiên, ta quả nhiên lộng lẫy giống như minh châu trong đêm tối, quang mang khó có thể che dấu.”
>
> Phía đối diện cũng nhanh chóng trả lời:
>
> “Ta là Lý Thanh Nhã!”
>
> Nhìn thấy tin nhắn trả lời, thân thể của Hồng Hài Nhi khẽ run lên.
>
> Trầm Hương quan tâm hỏi:
>
> “Tiểu huynh đệ, cậu làm sao vậy?”
>
> Hồng Hài Nhi cười ngượng ngùng nói:
>
> “Không có việc gì, ta chỉ cảm thấy hơi lạnh thôi.”
>
> Trầm Hương tán đồng nói:
>
> “Ban đêm mà ở trên đỉnh núi xác thật là hơi lạnh.”
>
> Hồng Hài Nhi vội vàng đánh chữ trả lời:
>
> “Tham kiến Thanh Nhã cô cô Thanh Nhã sư cô cát tường!”
>
> Phía đối diện cũng nhanh chóng trả lời:
>
> “Đi theo bọn họ, tùy thời báo hướng đi của bọn họ cho ta.”
>
> Hồng Hài Nhi lập tức trả lời:
>
> “Dạ vâng! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
>
> Trầm Hương nhịn không được nói:
>
> “Tiểu huynh đệ, cậu vẫn nên chơi di động ít thôi, căn cứ theo sự phỏng đoán của ta, di động này cũng chính là một âm mưu của Ma Vương Trương Minh Hiên, làm cho chúng sinh trầm mê vào bên trong thế giới giả thuyết do di động xây dựng, dần dần thông qua di động khống chế tư tưởng chúng sinh.”
>
> Hồng Hài Nhi thu hồi điện thoại di động, gật đầu tán thành nói:
>
> “Có đạo lý! Ta cũng cảm thấy như vậy.”
>
> Rồi hắn nhìn về phía A Dật Đa, cười nói:
>
> “Đúng rồi, cái tiểu hòa thượng này tên là gì vậy?”
>
> Hòa thượng béo chắp tay trước ngực, cười ha hả nói:
>
> “A Di Đà Phật tiểu tăng tên là A Dật Đa!”
>
> Hồng Hài Nhi nói thầm:
>
> “Tên thật là lạ! A di nhiều ( phát âm tương tự A Dật Đa, có nghĩa là nhiều mẹ kế)? Ngươi là có bao nhiêu a di vậy?”
>
> Khóe miệng của A Dật Đa khẽ run rẩy vài cái.
>
> Trầm Hương cười ha hả nói:
>
> “Huynh ấy là người Thiên Trúc, cách đặt tên của Thiên Trúc khác với Trung Thổ chúng ta, ý nghĩa cũng khác!”
>
> A Dật Đa:
>
> “……”
>
> Trầm Hương tiếp tục nói:
>
> “Đúng rồi huynh ấy còn là đệ tử của Di Lặc Vị Lai Phật nữa.”
>
> Hồng Hài Nhi buột miệng thốt ra:
>
> “Là cái vị vạn năm lão nhị Di Lặc Vị Lai Phật kia hay sao?”
>
> Nghe vậy, ánh mắt của Trầm Hương sáng lên, hắn vội vàng nói:
>
> “Tiểu huynh đệ, cậu cũng cảm thấy như thế sao? Ta cũng không biết Di Lặc Vị Lai Phật làm sao có thể nhịn được, nếu là ta thì đã sớm tạo phản rồi.”
>
> Nghe hai người nói chuyện, trên trán của A Dật Đa xuất hiện mấy vạch đen.
>
> Vạn năm lão nhị là sao? Những người khác đều nghĩ ta như vậy hay sao?
>
> Trầm Hương nhịn không được lại khuyên:
>
> “A Dật Đa, ta thấy huynh hẳn là nên trở về khuyên nhủ Di Lặc Vị Lai Phật, khi cần ra tay thì nên ra tay, biến lão nhị thành lão đại.”
>
> Hồng Hài Nhi cũng hưng phấn nói:
>
> “Không sai! Trầm Hương nói rất đúng.”
>
> A Dật Đa lắc đầu nói:
>
> “Như Lai Phật Tổ phật hiệu vô biên!”
>
> Trầm Hương hưng phấn nói:
>
> “Vậy lên mặt đạo nghĩa áp hắn!”
>
> Hồng Hài Nhi cũng hưng phấn kêu lên:
>
> “Hắt nước bẩn, phá hoại thanh danh của hắn, mượn sức ngoại viện, thu mua nội gian.”
>
> Trầm Hương và Hồng Hài Nhi liếc nhau, giống như hận gặp nhau quá muộn.
>
> Cả một đêm, Trầm Hương cùng Hồng Hài Nhi đều ở hưng phấn nói cho A Dật Đa vô số chủ ý, xúi giục A Dật Đa đi giật dây Di Lặc Vị Lai Phật tạo phản.
>
> Một đoạn thời gian trôi qua, trong khoảng thời gian này, Trầm Hương, A Dật Đa và Hồng Hài Nhi vào Nam ra Bắc, chém giết một ít yêu ma làm hại nhân gian.
>
> Khi nào rành, Trầm Hương lại cùng Hồng Hài Nhi nói cho A Dật Đa chỗ tốt khi tạo phản, tóm lại chính là không tạo phản chính là thực xin lỗi Di Lặc Vị Lai Phật, không tạo phản chính là thực xin lỗi chúng Phật, Như Lai chính là đá kê chân Thiên Đạo an bài cho Di Lặc Vị Lai Phật, không tạo phản chính là thiên địa bất dung.
>
> A Dật Đa nghe nhiều đến nỗi chính bản thân hắn cũng đều hoảng hốt, chẳng lẽ bản thân thật sự nên tạo phản hay sao? Hiện tại nghĩ đến chuyện tạo phản, nội tâm liền ngo ngoe rục rịch, trong đầu sẽ lập tức hiện ra một đám kế sách, đều là kế sách do Trầm Hương và Hồng Hài Nhi tổng kết ra.
>
> A Dật Đa lắc lắc đầu, vứt những kế sách vớ vẩn đó ra khỏi đầu, nếu như chỉ dùng những thủ đoạn nhỏ này mà có thể lập đổ Như Lai thì mới là gặp quỷ.
>
> Màn đêm buông xuống, Trầm Hương nướng một con lợn rừng.
>
> Hồng Hài Nhi ở bên cạnh bất mãn nói:
>
> “Trầm Hương, tốc độ kiếm tiền của chúng ta quá chậm, cứ như vậy thì đến bao giờ, huynh mới có thể trả hết hết nợ cho ta đây?”
>
> Trầm Hương duỗi tay, xé một miếng thịt lợn rừng lớn xuống, đưa cho Hồng Hài Nhi cười bồi nói:
>
> “Ăn thịt! Ăn thịt!”
>
> Hồng Hài Nhi tiếp lấy miếng thịt lợn rừng, cắn một miếng, thật ngon mồm to nhai nhồm ngoàm.
>
> Trầm Hương cười ngượng ngùng mở miệng nói:
>
> “Nếu không cậu lại cho ta mượn một ít!”
>
>
>
>